Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 493

Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:16

“Nếu không phải trong tay có thanh ma kiếm có thể thiên biến vạn hóa kia chống đỡ thì e là đã bị vỗ thành bánh thịt rồi.”

“Thế này thật không công bằng chút nào!”

Tứ sư huynh Nguyệt Sương căm phẫn lên tiếng:

“Con quái vật kia một đầu ba mặt tám tay thì thôi đi, đại sư tỷ còn bị xích sắt trói buộc, thế này căn bản là không có cửa đ-ánh...

Ơ?

Tiểu sư muội, muội đi đâu đấy?”

Lời còn chưa dứt, Trì Vũ bên cạnh đã vọt lên, mục tiêu cư nhiên là tòa Trấn Ma Tháp kia.

Kiếm linh trong thức hải kinh hãi biến sắc:

“Này, ngươi làm cái gì vậy?

Đã bảo là trận chiến cấp độ của bọn họ không phải là thứ ngươi bây giờ có thể nhúng tay vào được đâu!

Dừng lại cho ta!

Đừng có lao lên chịu ch-ết chứ!”

“Ta không ngu ngốc như ngươi tưởng đâu!”

Trong khi nói chuyện, Trì Vũ lấy ra từ túi trữ vật tấm Phá Linh Phù nhận được từ chỗ Hàn Thiên Nhi.

“Phá Linh Phù!”

Kiếm linh kinh hô lên, “Ngươi... chẳng lẽ là muốn phá bỏ cấm chế trong tháp?

Trả lại tự do cho người phụ nữ đó sao?”

“Đúng vậy!

Đã đ-ánh thì phải công bằng mới được!”

Trì Vũ siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, “Dựa vào cái gì mà đại sư tỷ nhà ta phải bị xích lại như một con ch.ó để cho hắn đ-ánh?”

“Nhưng ngươi có từng nghĩ tới không, không còn tầng cấm chế đó trói buộc, vị đại sư tỷ này của ngươi...”

“Ta không quản được nhiều như vậy!”

Trì Vũ cắt ngang một cách dứt khoát, sắc mặt âm lệ, “Ta chỉ biết cứ tiếp tục thế này nàng sẽ bị vỗ ch-ết tươi!

Không thể thành tiên vậy thì để nàng tại chỗ thành ma đi!”

“Cùng lắm thì kéo thế giới này chôn cùng!”

Chương 380 Biết chăng dây như vậy, kiếp trước hắn là Nguyệt Lão sao

Điên rồi!

Ta thấy kẻ sắp thành ma là ngươi mới đúng!

Sau vài lần khuyên ngăn, Trì Vũ đều bỏ ngoài tai, hiển nhiên là đã quyết tâm làm vụ này.

Vốn tưởng rằng sự chú ý của mọi người đều nên đặt trên người chân thân Thiên Phật và đại sư tỷ, sẽ không có ai chú ý tới mình.

Nào ngờ nàng vẫn bị gã già đời xảo quyệt Vân Thiên Hà kia phát hiện.

Vân Thiên Hà cũng không hổ là lão quái vật sống vài trăm năm, trong nháy mắt đã đoán ra ý đồ của Trì Vũ,

Lập tức hạ lệnh:

“Mau!

Ngăn nàng ta lại!

Tuyệt đối không được để tiểu biến thái kia đến gần Trấn Ma Tháp nửa bước.”

“Chúng ta lên!”

Hai lão già mặt vàng vọt bên cạnh, rõ ràng là có chút hư nhược vì đi ngoài quá nhiều, nhìn nhau một cái, nghiến răng kẹp m-ông, nhăn nhó tiến lên ngăn cản.

“Kẻ cản ta phải ch-ết!”

Vào lúc này Trì Vũ cũng không che giấu nữa.

Song kiếm trong tay, khí thế kinh người.

Ngược lại hai lão già kia tuy có tu vi cảnh Động Hư nhưng vì đi ngoài đến hư nhược nên thực lực không bằng một phần mười lúc bình thường.

Cộng thêm hai người không có chút ăn ý nào, hợp lực dưới cư nhiên không ngăn được nàng.

Trong đó một người thậm chí còn bị c.h.é.m đứt một cánh tay ngay tại chỗ.

Nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì thứ mất đi ước chừng là cái đầu rồi.

“Phế vật!

Đúng là phế vật!”

Vân Thiên Hà tức đến muốn ch-ết.

Hai cảnh Động Hư cư nhiên ngay cả một tiểu Nguyên Anh tôm tép cũng không ngăn nổi!

Thật không biết bọn họ sống còn có ý nghĩa gì.

Thấy những người khác không trông mong gì được, lão không do dự nữa, đích thân ra trận.

“Tiểu biến thái, ngươi đứng lại đó cho ta!”

So với hai lão già phế vật vừa nãy thì Vân Thiên Hà tốc độ nhanh hơn, khí thế càng thêm kinh người.

Lát sau liền đuổi kịp Trì Vũ, nhắm thẳng vào lưng nàng vỗ xuống một trận loạn quyền.

“Tới đây!

Đứa con bất hiếu, tới đ-ánh mẹ ngươi này!”

Trì Vũ buông lời ngông cuồng, không chút sợ hãi đối phương.

Điệp Ảnh Bộ thi triển ra giống như đang đùa giỡn con khỉ khiến Vân Thiên Hà xoay mòng mòng.

“Khéo mồm khéo miệng!

Hôm nay ta không đ-ánh ch-ết tiểu biến thái ngươi không được!”

Vân Thiên Hà triệt để bị nàng chọc giận, gầm lên một tiếng chấn thiên nhưng vì dùng lực quá độ mà làm bung cả cái nút phía sau.

Một dòng nước ấm không khống chế được thuận theo bắp đùi mà xuống, quần đương trường vàng một mảng.

Vào lúc này cư nhiên lại tháo cống ra quần!

“Ơ??”

Màn kịch cay mắt này khiến động tác của Trì Vũ cứng đờ trong nháy mắt.

Ngay sau đó ôm bụng cười lớn:

“Ha ha ha ha!

Lão già, ông là muốn làm ta buồn nôn ch-ết đúng không?

Như ông thế này mà cũng có mặt mũi làm minh chủ sao?

Thật không biết xấu hổ nha!”

“Chậc ~ Ta mà là ông nha, liền tìm sợi b.ăn.g v.ệ si.nh treo cổ quẫn cho rồi, đỡ phải mất mặt xấu hổ...”

Còn chẳng phải đều do tiểu biến thái ngươi làm chuyện tốt sao!

Vân Thiên Hà nghiến răng nghiến lợi, dùng tốc độ nhanh nhất kết một đạo Tịnh Thân Quyết thanh lý sạch sẽ trên người.

Cơ vòng mãnh liệt kẹp lại, với một tư thế vô cùng kỳ quái một lần nữa đuổi theo Trì Vũ.

Trong lòng hạ quyết tâm, cho dù phải liều cả danh tiếng một đời bị hủy hoại cũng tuyệt đối không để tiểu biến thái này đắc thủ!

Thấy đại sư tỷ bị áp chế đ-ánh cho t.h.ả.m hại tình hình nguy cấp, gã lão Vân kia lại liều ch-ết cản đường.

Lòng Trì Vũ có chút nôn nóng.

Lúc này kiếm linh lên tiếng nhắc nhở một cách đầy xảo trá:

“Phía đông có một người quen của ngươi!

Có lẽ nàng ta có thể giúp ngươi.”

Nghe thấy lời này Trì Vũ quả đoạn quay đầu chạy về phía đông.

“Chạy?

Ngươi hôm nay nếu chạy thoát được lão t.ử quỳ xuống gọi ngươi là mẹ!”

Vân Thiên Hà tưởng nàng muốn trốn thoát, sao có thể bỏ lỡ cơ hội này.

Một lần nữa đẩy tốc độ lên mức tối đa đuổi theo sát nút.

Lúc này Ly Nguyệt đang nấp trong bóng tối chuyên tâm quan sát trận đại chiến giữa chân thân Thiên Phật và Hồng Lăng hoàn toàn không chú ý tới việc có người đang chạy về phía mình.

Đến khi nàng phản ứng lại thì đã bị Trì Vũ không giảng võ đức đẩy mạnh ra ngoài.

“Tỷ muội tốt, ở đây giao cho tỷ đấy!”

Nhìn thấy Ly Nguyệt đột nhiên xuất hiện Vân Thiên Hà gân xanh trên trán giật giật, gào thét:

“Ta biết ngay mà, hai người các ngươi là cùng một hội!”

Ly Nguyệt:

“(‧_‧?)”

Chuyện gì vậy?

Người này từ lúc nào tới đây?

Còn nữa, vừa nãy người đẩy mình có phải Trì Vũ không?

“Tiện tì, cho ngươi ch-ết!”

Vân Thiên Hà đem lòng căm hận đối với Trì Vũ chuyển sang Ly Nguyệt trước mắt, phấn lực vỗ tới một chưởng.

“Nguyệt nhi cẩn thận!”

Vào lúc mấu chốt bà lão trong chiếc nhẫn mạnh mẽ tiếp quản c-ơ th-ể của Ly Nguyệt vẫn còn đang ngơ ngác.

Vội vàng vung ra một chưởng chống đỡ.

“Bùm ~”

Song chưởng đối nhau Ly Nguyệt không địch lại trong nháy mắt bị đ-ánh bay ra ngoài.

Liên tiếp tông gãy mấy cây cổ thụ mới dừng lại được.

Còn Vân Thiên Hà cũng lùi lại liên tiếp mấy bước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 493: Chương 493 | MonkeyD