Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 496
Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:17
“Ta cũng vậy!”
Vào lúc này mà các người còn bàn tán về cái thận rách nát của mình sao?
Có muốn cắt ra từng cái một để trưng bày không hả?
Vân Thiên Hà tức điên người vì đám ngu xuẩn không não này, giậm chân một cái:
“Nói nhảm cái gì!
Đ-ánh ch-ết tiểu biến thái này trước!
Mọi chuyện đều do nàng ta mà ra!”
“Để ta!”
Một gã đại hán râu đen mặt mũi dữ tợn kẹp m-ông bước ra,
Trong mắt hung quang tứ xạ:
“Ta cho nàng biết thế nào là đàn ông đíc...”
“Vèo ~”
Lời còn chưa dứt, tiếng xé gió truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Theo bản năng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cái bánh bao thịt đã gặm mất một nửa mang theo một mùi thơm từ trên trời giáng xuống.
“Lạ thật!”
Gã lẩm bẩm nói, “Trên trời sao còn rơi bánh bao nữa...
ái chà!”
Khoảnh khắc bị đ-ập trúng trán, gã râu đen trợn mắt, ngã xuống ngủ luôn.
Cái quỷ gì vậy?
Bị bánh bao đ-ập ngất?
Trì Vũ cúi đầu nhìn chằm chằm dấu răng trên nửa cái bánh bao kia, lẩm bẩm:
“Dấu răng này chẳng lẽ là...”
“Ta tới đây ~”
Đang suy nghĩ thì giọng nói quen thuộc vang lên, ngay sau đó một bóng người từ trên trời giáng xuống.
“Sư...
ái chà!”
Chưa vui được nửa giây, Trì Vũ thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, nhăn nhó ôm chân ngồi thụp xuống.
Chỉ vì người nào đó khi tiếp đất đã giẫm trúng chân nàng một cách chuẩn xác.
Bạch Tuyết không biết chuyện quay đầu lại, vẻ mặt đầy thắc mắc hỏi nàng:
“Tiểu sư muội, muội sao vậy?
Có chỗ nào không thoải mái sao?
Có muốn ăn cái bánh bao không?”
Tỷ cũng biết quan tâm người khác gớm nhỉ!
“Có một khả năng...”
Trì Vũ nghiến c.h.ặ.t răng, run rẩy đứng dậy:
“Tỷ giẫm trúng chân muội rồi?
Xúy ~ tỷ còn vặn nữa!
Đau...”
“A!
Ta còn tưởng giẫm phải đ-á rồi chứ...”
Bạch Tuyết vội vàng dời chân đi, vẻ mặt đầy áy náy nói:
“Tin ta đi, ta thực sự không cố ý đâu.”
Đúng vậy!
Tỷ là sư tỷ tốt của muội mà!
Có thể có tâm tư xấu gì được chứ?
Chẳng qua là lần nào muội cũng đen đủi thôi.
Trì Vũ lệ nóng lưng tròng gật đầu, ngồi xổm xuống âm thầm vuốt ve bàn chân nhỏ bị thương của mình.
Từ cảm giác tay mà phán đoán thì chắc chắn là gãy xương rồi không chạy đi đâu được.
“Ngươi cũng là cùng hội với tiểu biến thái này?”
Thấy người phụ nữ ngốc nghếch từ trên trời rơi xuống này trò chuyện thân thiết với Trì Vũ, sát ý trong mắt Vân Thiên Hà càng nồng đậm.
“Đúng vậy!”
Bạch Tuyết vỗ ng-ực một cái, chắn trước mặt Trì Vũ:
“Ta chính là đồng bọn của nàng!”
Ngay sau đó chỉ tay một cái:
“Chính các ngươi bắt nạt tiểu sư muội nhà ta đúng không?”
“Là vậy thì đã sao?”
“Vậy thì cho ngươi ch-ết!”
Bạch Tuyết là người tàn nhẫn không nói nhiều, cây Hám Thiên Chùy trong tay vung lên, người vừa đáp lời đó đương trường bị nện bay ra ngoài.
“Vèo ~” Hóa thành một ngôi sao, không biết bay đi phương nào.
Chỉ còn lại một chiếc giày ở tại chỗ.
Vân Thiên Hà:
“??”
Chuyện gì thế này?
Vương Cương Bổng cứ thế nói mất là mất sao?
Nên biết rằng gã có tệ đến đâu thì cũng là một đại lão cảnh Động Hư phiên bản hư nhược!
Mà người phụ nữ trông ngốc nghếch trước mặt này chẳng qua chỉ là Nguyên Anh đỉnh phong!
Một b.úa liền g-iết luôn?
Có cần nghịch thiên như vậy không!
Không chỉ lão mà ngay cả Trì Vũ cũng dùng ánh mắt nhìn siêu nhân mà nhìn vị sư tỷ ngốc nghếch trước mặt.
Nếu nhớ không lầm thì chắc chắn là không lầm.
Lúc ở Thái Cực Huyền Cung nàng mới Kim Đan mấy tầng ấy nhỉ?
Không nhớ rõ nữa.
Dù sao cũng không cao hơn mình là bao.
Nhưng bây giờ, trực tiếp là Nguyên Anh đỉnh phong luôn rồi!
Mình vừa luyện hóa sát khí vừa uống thu-ốc độc cực khổ lắm mới lên được Nguyên Anh tầng hai!
Cảm thấy bị đả kích, Trì Vũ rất muốn hỏi nàng một câu:
“Tỷ mua h.a.c.k ở đâu vậy?
Cho muội một bản với!”
“Người đàn bà này có gì đó quái lạ!
Cùng lên đi!”
Thấy nàng ra tay bất phàm, Vân Thiên Hà không quản được chuyện lấy lớn h.i.ế.p nhỏ, lấy đông h.i.ế.p ít theo đạo nghĩa giang hồ nữa, trực tiếp hạ lệnh đ-ánh hội đồng.
“Tới đây!”
Bạch Tuyết không chút sợ hãi, sức mạnh huyết mạch trong c-ơ th-ể triệt để kích phát, chiến lực lại một lần nữa tăng vọt.
Mỗi một b.úa vung xuống là lại có tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên.
Nơi đi qua không ai cản nổi.
Trì Vũ thì nhảy lò cò đi theo sau nàng điên cuồng bồi thêm đòn.
Bất luận ai bị nện một b.úa mà chưa ch-ết nàng nhất định sẽ tiến lên đ-âm thêm vài kiếm.
Cho dù đã ch-ết thì cũng phải đ-âm thêm vài kiếm —— nhỡ đâu giả vờ thì sao?
Nguyệt Sương thì theo lời dặn của nàng, âm thầm ở phía sau thu gom di sản, không bỏ sót bất kỳ vật gì có ích.
Đối mặt với tổ hợp hung ác tột độ như vậy, lão già bên cạnh Vân Thiên Hà khổ sở khuyên bảo:
“Minh chủ đại nhân, rút thôi!
Đại thế của chúng ta đã mất rồi!”
“Đúng vậy, đúng vậy!
Còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt...”
Đám người bên cạnh lần lượt phụ họa.
“Đáng ch-ết!
Nếu không phải do tiểu biến thái kia hạ độc thì ta... ta sao phải sợ nàng!”
Vân Thiên Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y, toàn thân run rẩy dữ dội, trong đôi mắt đỏ rực tràn đầy sự không cam lòng.
Nghĩ mình đường đường là đại lão cảnh Động Hư, chưởng môn Chính Nhất Môn, minh chủ đại hội Diệt Ma, lại bị mấy con kiến hôi Nguyên Anh vả mặt bốp bốp!
Chuyện này nếu truyền ra ngoài thì sau này còn mặt mũi nào mà nhìn người nữa?
“Minh chủ đại nhân, nếu ngài không đi thì ta... ta đi trước đây!”
Lão già bên cạnh thấy tổ hợp tam tiện nhân kia thế không thể cản, đã có mấy người bị tiễn đi, e sợ dẫm vào vết xe đổ của bọn họ nên ba chân bốn cẳng định chạy trốn.
“Đợi đã!”
Vân Thiên Hà một tay tóm c.h.ặ.t lấy gã, nhắm mắt lại lẩm bẩm:
“Ta cảm nhận được có một luồng khí tức mạnh mẽ và quen thuộc đang tiến lại gần đây!”
“Mặc dù vậy...”
Lão già kia ực một cái nuốt nước miếng:
“Bọn họ đã g-iết tới đây rồi mà!”
“Lão già, ăn một b.úa của ta!”
Bạch Tuyết hét lớn một tiếng, cây b.úa khổng lồ trong tay mang theo tiếng xé gió nhắm thẳng đầu Vân Thiên Hà mà nện xuống.
“Boong ~” Thấy sắp trúng đích thì một cây gậy chống đen thui phi tốc lao tới đỡ lấy nhát b.úa chí mạng này cho lão.
Bạch Tuyết cũng bị luồng lực đạo kia chấn cho lùi lại liên tiếp mấy bước.
Nhìn cây gậy chống bên chân Vân Thiên Hà lập tức hớn hở ra mặt, kinh hô thành tiếng:
“Lão tổ!”
