Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 567
Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:28
“Tỷ ấy không nói tiếp nữa.”
Nếu như ấn chú Tu La trong người tiểu sư muội được giải trừ thì e là tỷ ấy cũng chưa chắc đã có thể giao đấu được với muội ấy.
Hơn nữa... theo suy đoán thì muội ấy chắc chắn cũng đã lĩnh ngộ được một loại kiếm ý nào đó, chỉ là vì nguyên nhân gì đó mà tạm thời chưa thể sử dụng được mà thôi.
“Tiếc quá, con không thể."
Trì Vũ kê tay sau đầu, trong mắt lóe lên một tia bất lực.
“Không sao, ta sẽ bảo vệ muội, cho tới khi không cần ta nữa thì thôi!"
“Đại sư tỷ, tỷ thật tốt quá đi!"
Hồng Lăng mỉm cười, không đáp lời.
Mọi người đều rất tốt.
Có được các muội là phúc khí của tỷ.
“Được rồi, lười biếng lâu như vậy rồi, tới lúc làm việc rồi đây."
Trì Vũ ngồi dậy.
Các chi tiết về đại hôn của sư tôn vẫn còn rất nhiều thứ chưa chốt xong, cái kẻ công cụ như nàng đây vẫn còn phải bận rộn nhiều.
Ngày tháng trôi qua từng ngày.
Ngày mùng chín tháng chín đang tới càng ngày càng gần.
Sau vài ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, Cát lão đã không còn vấn đề gì to tát nữa.
Cái thứ đó cắt đi rồi ngược lại đi lại còn nhanh nhẹn hơn, có thể đi như gió luôn.
Mấy ngày nay lão cũng không hề nhàn rỗi, qua nhiều phương diện thăm dò cũng như âm thầm quan sát.
Lão phát hiện ra người phụ nữ tên Trì Vũ này dường như thân thiết nhất với cái cô sư tỷ trông có vẻ ngốc nghếch kia.
Lão hạ quyết tâm, soi gương, thân hình rung lên một cái, huyễn hóa thành dáng vẻ của Bạch Tuyết.
Đây chính là bí pháp tầng thứ hai, lấy cái giá là đốt cháy tinh huyết để có thể biến ảo từ hư không!
Nhược điểm duy nhất chính là không thể duy trì được quá lâu.
Nhìn cái cô em ngốc nghếch trong gương, Cát lão vểnh ngón tay lá sen lên,
khóe miệng nở một nụ cười âm hiểm:
“Vậy thì Vân Khê Tông đại loạn cứ bắt đầu từ việc sư tỷ muội các người trở mặt thành thù đi!
Hãy xem bản tọa làm thế nào để xoay các ngươi trong lòng bàn tay nhé, kẻ kẻ kẻ..."
Lúc buổi trưa.
Ngự Phong Phàm dừng lại ở bên ngoài Vân Trung Thành.
Trì Vũ nhảy xuống từ trên buồm, vừa đi vừa oán trách:
“Thật là, sư tỷ càng ngày càng lười biếng rồi!
Bảo đi mua đồ cùng muội mà cũng không chịu, đúng là uổng công tốt với tỷ ấy rồi..."
“Hắc, tiểu sư muội!"
Lời vừa dứt, một giọng nói quen thuộc truyền tới.
Ngay phía trước chính là sư tỷ Bạch Tuyết đang vẫy tay với nàng.
“Hửm?"
Trì Vũ vẻ mặt đầy kinh ngạc tiến lại gần, buồn bã nói:
“Tỷ chẳng phải đã bảo là không tới sao?
Sao lại tới sớm thế này?"
Đâu có biết rằng người sư tỷ trước mặt thực ra là một kẻ mạo danh.
“Hả, tỷ đùa muội đấy thôi ~"
Cát lão huyễn hóa thành Bạch Tuyết ha ha cười nói:
“Sư tôn đại hỉ, tỷ là thân truyền đệ t.ử, tự nhiên cũng phải góp một phần sức lực chứ không phải sao?"
Giác ngộ tư tưởng của tỷ từ bao giờ mà cao thế này vậy?
Trì Vũ nhíu mày nhưng không nói ra lời đó.
Ngay khi Cát lão đang suy tính xem nên ly gián thế nào thì Trì Vũ đã bước vào một quán mì.
Hét lớn với tên tiểu nhị:
“Cho một bát mì nước lèo."
“Có ngay ~" Tiểu nhị gật đầu, ánh mắt nhìn về phía sư tỷ mạo danh.
Không đợi lão trả lời, Trì Vũ trực tiếp lên tiếng:
“Cho tỷ ấy hai mươi bát lót dạ trước đã."
“Hả?"
Nghe thấy lời này, Cát lão tức khắc sững sờ.
Lão đờ đẫn nhìn đối phương:
“Hai mươi bát?
Muội chắc chứ?"
“Ồ, có hơi ít một chút thật."
Trì Vũ gật đầu, đổi ý nói:
“Vậy thì năm mươi bát đi!"
Không phải chứ, ngươi mẹ nó đây là đang nuôi heo đấy à?
Mí mắt Cát lão giật nảy một cái, đang định lên tiếng thì nghe Trì Vũ nói:
“Muội biết bấy nhiêu đây là không đủ, cứ ăn xong rồi chúng ta gọi tiếp."
Vẫn còn không đủ sao?
Cát lão nuốt một ngụm nước bọt, lờ mờ cảm thấy hình như mình đã bỏ qua chi tiết nào đó rồi.
Vào khoảnh khắc mấy chục bát mì được bưng lên bàn, da đầu lão tức khắc tê dại.
“Ăn đi!"
Trì Vũ nhàn nhạt nói một câu, tự mình gắp mì lên.
“Cái đó... thực ra tỷ không đói cho lắm."
“Hửm?"
Nghe thấy lời này, Trì Vũ lập tức ném tới một ánh mắt đầy nghi hoặc.
Như thể đang nói:
“Sư tỷ, tỷ không bình thường nha!”
“À ha ha ~" Vì sợ nàng phát hiện ra manh mối nên Cát lão cười ha hả một tiếng:
“Tỷ đùa muội đấy thôi, thực ra tỷ đã đói tới mức bụng dán vào lưng từ lâu rồi."
Nói xong, xắn ống tay áo lên, nhắm mắt nhắm mũi bắt đầu húp mì.
“Không phải chứ, từ bao giờ tỷ lại văn nhã thế này hả?"
Vừa mới húp được hai miếng thì Trì Vũ đối diện đã đưa ra một câu hỏi chất vấn linh hồn.
Không đợi lão trả lời, nàng lại bồi thêm một câu:
“Bình thường chẳng phải tỷ toàn dùng cả hai tay cùng lúc sao?"
Cái quái gì vậy!
Lại còn có cái thao tác thần tiên này sao?
Là lão t.ử sơ suất rồi!
Cát lão trong lòng thầm kinh ngạc.
Bề ngoài thì vẫn vững như bàn thạch, khẽ khục hặc một tiếng trả lời:
“Tỷ đây chẳng phải là đang ủ mưu một chút sao..."
Trong lúc nói chuyện, tay trái lão cũng cầm lên một đôi đũa, cả hai tay cùng khai hỏa một lúc.
Mặc dù là lần đầu tiên thử nghiệm nhưng may mà lão thiên phú dị bẩm nên rất nhanh đã nắm bắt được kỹ xảo, cộng thêm việc sự chú ý của Trì Vũ cũng không đặt trên người lão nên không hề bị lộ tẩy.
“Tỷ cứ thong thả mà ăn nhé, muội đi mua đồ trước đã, lát nữa tập hợp ở cổng thành."
“Được được được!
Vậy muội mau đi đi, không cần quản tỷ đâu."
Cát lão chỉ mong nàng mau đi đi nên liên tục nhận lời.
Chương 439 Nội gián mạnh nhất lịch sử, Cát lão
Nếu như năm mươi bát này mà tống vào bụng thì chắc là nghẹn ch-ết mất!
Nhìn Trì Vũ đứng dậy, Cát lão thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ai dè đối phương đi chưa được mấy bước đã quay ngược trở lại, hét lớn với tên tiểu nhị:
“Lát nữa muội quay lại tính tiền, nhớ thêm mì cho sư tỷ muội nhé."
“Tỷ à, màn thầu ra lò rồi đây, tỷ có muốn..."
Cát lão vừa định nói không muốn thì Trì Vũ đã nhanh chân trả lời trước:
“Cứ cho tỷ ấy hai trăm cái trước đã nhé."
Lời này vừa thốt ra, Cát lão suýt chút nữa kinh hãi tới mức nhảy dựng lên.
Lão rất muốn biết mình rốt cuộc đã huyễn hóa thành một cái vị thần tiên nào thế này?
Một bữa mà có thể tống vào bụng nhiều thứ như thế này sao!
Ngay cả trâu trong làng cũng chẳng thể tàn phá được như thế đâu!
“Màn thầu tới đây ~" 'Binh' một tiếng, một xử màn thầu nóng hổi bốc khói nghi ngút đã được bưng lên bàn.
Tên tiểu nhị cười ha hả nhìn Cát lão:
“Nào!
Thí chủ cứ ăn trước đi, dưới bếp vẫn đang hấp thêm đấy, bao no luôn!"
Cái thứ này mẹ nó chứ, ngươi bao no nhưng cái thứ này của lão t.ử nó cũng không bao nhét được mà!
Khóe miệng Cát lão giật giật, thăm dò hỏi một câu:
“Bình thường ta cũng ăn nhiều thế này sao?"
