Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 588

Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:32

“Tất nhiên là chính kinh rồi!

Chuyện này không liên quan đến ta, nó tự mình chạy ra đấy.”

Lúc này trong lòng Trì Vũ cũng rất lấy làm lạ.

Từ đầu đến cuối, bản thân mình chưa từng điều khiển hay chỉ huy nó.

Việc nó làm, không có nửa điểm quan hệ với nàng.

Chẳng lẽ nói... nó thật sự đã có ý thức tự chủ?

Điều này không khoa học chút nào!

Ngay lúc Trì Vũ đang trầm tư, huyết thi kia đã rống lên lao về phía Mặc Uyên.

Đối mặt với huyết thi hung hãn lao tới, Mặc Uyên không hề có lấy một chút dũng khí để chiến đấu với nó.

Nghiến răng một cái, hắn hận thù lườm Trì Vũ một cái:

“Chơi trò đ-âm lén phải không?

Được, ngươi cứ đợi đấy cho ta!”

Nói xong hắn cắm đầu chạy, huyết thi lại giống như đã nhận định hắn vậy, hóa thành một luồng huyết quang đuổi theo.

“Đã nói là không liên quan đến ta rồi, tại sao cứ đổ hết lên đầu ta thế?

Làm ma cũng phải giảng đạo lý chứ!”

Trì Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, đợi khi nàng đuổi theo, thì một người một thi kia đã biến mất không thấy tăm hơi.

Muốn kết ấn triệu hồi huyết thi về, tuy nhiên nửa ngày trôi qua, vẫn không có phản ứng gì.

“Bỏ đi, để bọn họ chơi với nhau.”

Quay lại cánh rừng, đi đến bên cạnh con chim vàng đang thoi thóp kia.

Vốn dĩ định dùng linh lực để trị thương tích trên người nó, nhưng lại kinh ngạc phát hiện, linh lực của mình căn bản không có tác dụng với nó.

Sau một hồi thao tác, nó vẫn là bộ dạng sắp tèo như cũ.

“Con chim này có vẻ hơi không đơn giản nha.”

Trong lúc suy tư, trong biển ý thức truyền đến một giọng nói:

“Hết cứu rồi, nhân lúc nó chưa ch-ết hẳn, nướng mà ăn đi.”

Người nói câu này, không cần nghĩ chắc chắn là Ma Kiếm Linh kia.

Nhưng Trì Vũ lại không nghĩ như vậy, phải biết rằng, mình vẫn còn một chức nghiệp ẩn giấu ít người biết đến.

Bản thân không mang theo lò luyện đan cũng không sao, bới móc trong đống túi trữ vật của đám xác ch-ết kia một hồi, thật sự tìm thấy một cái đỉnh d.ư.ợ.c đen xì, tạo hình cổ phác.

“Ái chà!

Thế mà còn có thu hoạch ngoài ý muốn.”

Ma Kiếm Linh kinh hô thành tiếng, “Đây chẳng phải là Thiên Minh d.ư.ợ.c đỉnh sao!”

“Ồ?

Có tác dụng gì?”

Trì Vũ thuận miệng hỏi.

“Nghe nói d.ư.ợ.c đỉnh này do trời đất nuôi dưỡng mà thành, dùng nó để luyện đan, tỉ lệ thành công có thể tăng thêm hai mươi phần trăm...”

“Thế thì không có tác dụng gì.”

Trì Vũ lắc đầu.

Thiên phú bị động của mình đã là trăm phần trăm thành công rồi, thêm hai mươi phần trăm này thì có ý nghĩa gì chứ?

“Hả~ Không có tác dụng?

Ngươi quả thực là khoác lác không biết ngượng!

Ngươi có biết, hai mươi phần trăm, đối với luyện đan sư mà nói, có nghĩa là gì không?

Đó chính là...”

“Ta không muốn nói chuyện với ngươi, cứu chim là quan trọng nhất.”

Trì Vũ cắt ngang lời hắn, mở d.ư.ợ.c đỉnh ra, bắt đầu bận rộn.

Đã quá lâu không luyện đan, nàng cũng đã quên mất lúc trước dùng những nguyên liệu nào để luyện đan cho thần thú trấn tông.

“Chậc, bỏ đi, không quan tâm nữa!

Chim sống coi như chim ch-ết mà chữa vậy!”

Dứt khoát đem những nguyên liệu thu thập được từ đống xác ch-ết, làm một nồi hầm lốn nhốn.

Còn việc luyện ra được cái thứ gì, thì phải xem vận khí thôi.

Biết đâu ăn vào cũng vẫn sống được.

Mà những thao tác quái đản tiếp theo của nàng, khiến Ma Kiếm Linh trong biển ý thức một trận ngơ ngác.

Hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi:

“Đây là đang luyện đan sao?

Người phụ nữ này... trước đây chắc là đi hốt phân nhỉ?”

“Ta hốt đầy mặt ngươi bây giờ!”

Vừa luyện đan, Trì Vũ còn tranh thủ thời gian mắng lại hắn một câu, “Ngươi có tin hay không, thần phẩm đan d.ư.ợ.c sắp sửa ra lò rồi?”

“Xì~” Ma Kiếm Linh cười nhạo một tiếng, không khách khí mà giễu cợt, “Cái kiểu thao tác nát bét này của ngươi, nếu mà luyện thành thần phẩm đan d.ư.ợ.c, bản kiếm linh lập tức quỳ xuống nhận ngươi làm mẹ ruột!”

“Ngươi xem, luôn có những kẻ như thế, vội vội vàng vàng muốn làm con ngoan của ta.”

Trì Vũ lắc đầu, không thèm để ý đến gã này nữa.

Nửa khắc đồng hồ sau, d.ư.ợ.c đỉnh luyện đan trước mặt trở nên đỏ rực.

Hương d.ư.ợ.c nồng đậm tỏa ra, và vang lên tiếng “tít tít” quen thuộc.

“Đi thôi!”

Trì Vũ chạy lấy đà một đoạn, tung một cước thật mạnh vào d.ư.ợ.c đỉnh.

“Vút~”

Dược đỉnh lập tức bay lên, hóa thành một đường parabol tuyệt đẹp, bay v.út ra ngoài.

“Ái chà!

Hình như sức hơi quá đà rồi!”

Trì Vũ vỗ trán một cái, tóm lấy con chim vẫn chưa tắt thở kia, nhanh chân đuổi theo hướng đỉnh rơi xuống.

Lúc này ở sườn núi nhỏ phía dưới.

Một bóng ma lảo đảo, không ngừng nhìn về phía sau lưng.

Là Mặc Thông Thiên!

Nói ra cũng thật khéo, sau khi vào di tích.

Lão và lão tứ Mặc Kiệt, vừa hay đụng độ vợ chồng Liễu Vô Cực.

Hai người kia cũng không nói lời nào, vừa lên đã hạ thủ cực kỳ tàn độc.

Lão tứ còn chưa kịp phản ứng, đã bị tiễn về Tây Thiên, thần hình câu diệt.

Vợ chồng kia phối hợp ăn ý, một trận nam nữ hỗn hợp song đả hạ xuống, Mặc Thông Thiên hoàn toàn không chống đỡ nổi, bị đ-ánh cho chạy trối ch-ết.

Truy sát ròng rã ba ngày ba đêm, cuối cùng Mặc Thông Thiên bất đắc dĩ phải sử dụng ma tộc cấm thuật, mới thoát khỏi được bọn họ.

“Khụ khụ~ Đôi cẩu nam nữ, nếu không phải bản tôn bị tiểu súc sinh kia chơi một vố, thì sao phải sợ các ngươi?

Mẹ nó, đúng là hổ lạc bình dương bị ch.ó khinh, cứ đợi đấy cho bản tôn...”

Mặc Thông Thiên vừa ho ra m-áu, vừa buông lời hung ác.

Xác định đối phương không đuổi tới, vừa định tìm một nơi hẻo lánh để trị thương, lại nghe thấy tiếng ‘vút~’, dường như có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống.

Theo bản năng muốn né tránh, nhưng khứu giác vốn linh mẫn, lão lại ngửi thấy một mùi hương d.ư.ợ.c nồng đậm.

Với mức độ nồng đậm này, thấp nhất cũng phải là cực phẩm!

“Haha!

Thần d.ư.ợ.c từ trên trời rơi xuống!

Xem ra ông trời, vẫn còn quyến luyến bản tôn!”

Mặc Thông Thiên mừng rỡ quá đỗi, không hề nhận ra nguy hiểm đang đến gần, lão không những không né tránh, mà trái lại còn nhảy vọt lên.

Với một tư thế tiêu chuẩn ‘hoài trung bão muội’, vững vàng đón lấy d.ư.ợ.c đỉnh kia.

Nhắm mắt lại hít một hơi thật mạnh, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái:

“Mùi hương d.ư.ợ.c này, quả thực bá đạo cực...”

“Oành~”

Chữ ‘kỳ’ còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, d.ư.ợ.c đỉnh trong lòng bỗng nhiên nổ tung.

Chương 456 Đây là luyện đan d.ư.ợ.c hay là thu-ốc nổ thế này?

Tội nghiệp Mặc Thông Thiên không có chút phòng bị nào, giống như một quả bóng bị nổ bay đi mấy dặm ngay tại chỗ.

Hai cánh tay nổ nát bét, trước ng-ực cũng là một mảng m-áu thịt bê bết, những vị trí khác trên c-ơ th-ể găm chi chít những mảnh vỡ của lò đan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 588: Chương 588 | MonkeyD