Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức - Chương 633
Cập nhật lúc: 19/03/2026 19:06
“Người này tâm địa khó lường!
E là muốn cười ch-ết chúng ta, rồi kế thừa di sản của chúng ta đây mà..."
“Có lý!"
Chương 491 Ta cho ngươi mười vạn, ngươi nói chi tiết xem, ngươi mắc bệnh tâm thần như thế nào
“Ngươi đang làm gì vậy?"
Lão già trọng tài không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh nàng, vẻ mặt thắc mắc hỏi.
“Luyện đan nha!"
Trì Vũ trả lời một cách hiển nhiên.
Cũng không quên phàn nàn một câu, “Cái đan d.ư.ợ.c quỷ quái gì thế này?
Lại cần nhiều d.ư.ợ.c liệu như vậy, chứa cũng không hết!
Nào, ông dù sao cũng đang rảnh rỗi, cũng lên đây giúp ta giẫm cùng đi!"
Ta giẫm cái “đờ" ấy mà giẫm!
Lão phu đường đường là trọng tài, ngươi coi ta như hạ nhân mà sai bảo sao?
Mặt mũi còn có thể dày hơn nữa không?
Khóe miệng lão già giật mạnh một hồi:
“Ngươi đừng nói với ta là, cả ba phần d.ư.ợ.c liệu, ngươi đều ném hết vào trong đó rồi đấy nhé?"
“Ba phần?"
Trì Vũ ngẩn ra, cúi đầu nhìn nhìn dưới chân, “Sao ông không nói sớm?"
Lão già lập tức câm nín.
Chuyện này còn cần phải nói sao?
Mỗi người có ba cơ hội, tự nhiên d.ư.ợ.c liệu cũng phải chia làm ba phần chứ!
Hơn nữa trên đan phương chẳng phải cũng viết rõ ràng rành mạch, mỗi một loại d.ư.ợ.c liệu cần bao nhiêu phân lượng, e là ngươi ngay cả nhìn cũng chưa thèm nhìn qua một cái nhỉ?
Quả đúng như lão nghĩ, Trì Vũ thực sự chưa nhìn, đan phương vừa cầm còn chưa nóng tay, lúc này đã không biết biến đi đâu mất rồi.
“Được rồi được rồi, ngươi đừng giẫm nữa!
Mau đi xuống cho ta."
Lão già càng nhìn lông mày càng nhíu c.h.ặ.t, lập tức lên tiếng ngăn cản.
“Được thôi ~" Trì Vũ từ trong hũ nhảy ra ngoài.
Đang định tiến hành động tác tiếp theo, lại bị lão già kia ngăn lại:
“Ngươi cũng đừng ở đây làm trò cười nữa, mau đi xuống đi!"
“Tại sao?"
Trì Vũ vẻ mặt không hiểu, “Ta còn chưa bắt đầu thao tác mà!"
“Có cần thiết không?"
Lông mày lão già đã xoắn lại thành hình hoa mướp, “Ngươi làm như vậy thì có thể luyện ra được cái gì?
Ngươi nói cho ta nghe xem."
“Coi thường ta có phải không?"
Trì Vũ liếc mắt một cái, “Lão đầu, hay là hai chúng ta đ-ánh cược đi!
Nếu như ta luyện ra được thần phẩm đan d.ư.ợ.c, tám vạn tiền d.ư.ợ.c liệu, ông thanh toán cho ta."
Thật là ăn nói bừa bãi!
Lão già ngay lập tức bị nàng làm cho cười ngất, hai tay chống nạnh:
“Đến đây!
Ta cho ngươi mười vạn, ngươi nói thật cho ta biết, tuổi còn trẻ như vậy ngươi làm sao mà mắc bệnh tâm thần thế?"
Mở miệng ra là thần phẩm đan d.ư.ợ.c!
Sống mấy trăm năm, đây là lần đầu tiên gặp được kẻ biết c.h.é.m gió như vậy!
Thực sự tưởng thần phẩm đan d.ư.ợ.c là cải trắng chắc?
Muốn luyện là luyện ra được sao?
“Hả?
Nghi ngờ ta có phải không?
Được, ông cứ mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đây!"
Trì Vũ cũng lười nói nhảm với lão, đậy nắp lại, liền bắt đầu thao tác.
“Hừ!
Ta xem thử, ngươi làm sao mà vứt hết mặt mũi đi!"
Lão già khoanh tay, cứ thế đứng lặng lẽ bên cạnh nàng.
Tiếp theo nàng cũng thực sự không làm lão thất vọng, trong vòng chưa đầy một khắc đồng hồ, đan hỏa đã tắt ngóm ba lần.
Giữa chừng càng là nghĩ gì làm nấy, thứ lộn xộn gì vớ được đều ném vào bên trong, chủ yếu là tùy tâm sở d.ụ.c.
Mà lúc này, đã có người lần lượt thành đan.
Một thanh niên mặt lưỡi cày, đầy vẻ tự tin đem đan d.ư.ợ.c từ trong đan lô lấy ra, đưa đến trước mặt lão đầu trọng tài.
“Tống gia Tống Mệnh, Cửu Chuyển Thiên Nguyên Đan cửu phẩm thành!
Phẩm chất, thượng phẩm!"
Theo lời tuyên bố của lão đầu trọng tài kết thúc, dưới trường lại một lần nữa sôi sục:
“Oa ~ không hổ là Tống đại công t.ử, cư nhiên luyện ra được Cửu Chuyển Thiên Nguyên Đan thượng phẩm!
Quả nhiên là thiên phú dị bẩm!"
“Đúng vậy đúng vậy!
Việc luyện chế đan d.ư.ợ.c cửu phẩm khó như lên trời!
Huống chi còn là thượng phẩm!"
“Xem ra, cái danh ngạch trong top ba, hắn là chắc suất rồi!"
Ngay lúc này, lại một luồng d.ư.ợ.c hương nồng đậm truyền đến, theo hướng mùi hương nhìn sang, chỉ thấy Trì gia Trì Úy cũng đã hoàn thành thao tác.
“Trì gia Trì Úy, Cửu Chuyển Thiên Nguyên Đan thành!
Phẩm chất, cực phẩm!"
Cực phẩm!
Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai chữ này, đại đa số mọi người tại hiện trường đều không ngồi yên được nữa.
Lần lượt rướn cổ lên, muốn được tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của viên đan d.ư.ợ.c cực phẩm kia.
“Không hổ là người sở hữu Không Linh Căn duy nhất ở thượng giới, thiên phú này quả thực là khủng khiếp như vậy!"
“Chậc!
Phải nói rằng, tên này nhân phẩm mặc dù không ra gì, nhưng thiên phú thực sự khiến người ta không thể với tới..."
“Mẹ kiếp, đời này ghét nhất là lũ thiên phú ch.ó!"
Nghe tiếng bàn tán xôn xao bên dưới, Trì Úy nhếch môi, trên mặt đầy nụ cười đắc ý.
Chỉ là đan d.ư.ợ.c cửu phẩm mà thôi, có tay là làm được!
Ánh mắt nhìn lướt qua mọi người có mặt, trong lòng vô cùng khinh thường:
“Thật không biết đám phế vật này lấy đâu ra dũng khí mà dám đứng cùng đài tranh giành với thần minh, đúng là không biết tự lượng sức mình!”
Cái hạng nhất này, ta lấy chắc rồi!
Tuy nhiên, một giọng nói tiếp theo đã vô tình đ-ập tan giấc mộng quán quân của hắn:
“Hàn gia Hàn Bảo Bảo, Cửu Chuyển Thiên Nguyên Đan thành, phẩm cấp, thứ thần phẩm!"
Cái gì!?
Cư nhiên là thứ thần phẩm!
Lời này vừa nói ra, toàn trường chấn kinh!
Cũng có nghĩa là, chỉ còn cách thần phẩm trong truyền thuyết một bước chân!
Cái này so với cực phẩm còn cao hơn một đẳng cấp!
Ngược lại Trì Vũ lại hớn hở cười rộ lên:
“Ha ha ~ ai vậy?
Tên gì mà nghe buồn cười thế?
Hăm-bơ-gơ, ta còn gà rán “ji-mi-hua" nữa này!"
Nhìn Trì mỗ cười không khép được miệng, lão già trọng tài bên cạnh vô cùng lo lắng cho trạng thái tinh thần của nàng.
Người ta đó là luyện ra được đan d.ư.ợ.c thứ thần phẩm thứ thiệt!
Nàng một kẻ muối dưa chua, lấy đâu ra gan mà đi cười nhạo người khác?
Mà ngay lúc này, lại một tiếng kêu kinh ngạc vang lên:
“Gia tộc Sát Ái, Không Ly Nguyệt, Cửu Chuyển Thiên Nguyên Đan thành, phẩm cấp —— thần phẩm!"
Không Ly Nguyệt, tự nhiên là hóa danh của Ly Nguyệt.
Còn về cái nhãn hiệu gia tộc Sát Ái này, là do Trì Vũ cưỡng ép gán cho nàng.
Đi ra ngoài mà, thân phận là do mình tự đặt.
Nói là tán tu, ít nhiều gì cũng có chút mất mặt.
Không ngờ, nàng cư nhiên cũng luyện ra được thần phẩm đan d.ư.ợ.c!
Điều này khiến Trì Vũ khá bất ngờ.
Nhưng rất nhanh liền bình tâm trở lại, có vị Dược Lão kia ở đó, lại có nhiều Thiên Diễm gia trì như vậy, nàng mà ngay cả một viên thần phẩm đan d.ư.ợ.c cũng không luyện ra được thì có chút nói không thông.
Khán giả bên dưới sớm đã hò hét ầm ĩ:
“Trời ạ!
Thần phẩm đan d.ư.ợ.c!
Ta trong đời này, cư nhiên có thể nhìn thấy thần phẩm đan d.ư.ợ.c!"
