Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn - Chương 103
Cập nhật lúc: 18/03/2026 16:08
“Nếu nói bí cảnh bình thường là những nơi bọn họ thường thấy, tương đối dễ vào, thiên tài địa bảo thì phải dựa vào vận khí.”
Thì bí cảnh truyền thừa lại là nơi không thường thấy, thậm chí phần lớn mọi người cả đời cũng không có cơ hội vào một lần, nhưng chỉ cần vào được thì cực kỳ có khả năng nhận được chí bảo.
Nghe nói trong bí cảnh truyền thừa không chỉ có thiên tài địa bảo hiếm có, công pháp đỉnh cấp, mà nếu may mắn còn có thể nhận được truyền thừa thượng cổ, hoặc một số pháp quyết đã bị thất truyền.
Nghe xong lời Lục Linh Du nói, ba người đã sững sờ tại chỗ không kịp phản ứng.
Chẳng trách mà nói nơi nào có nữ chính ở đó thì bảo bối và cơ duyên cứ như không mất tiền mua vậy.
Tiếc là bọn họ không nhận ra, coi nó như yêu thú bậc tám bình thường, chỉ muốn lấy nội đan của nó, thế nên mới để hời cho bọn nàng.
Lục Linh Du xoa cằm đắc ý nghĩ thầm.
Chỉ là không biết chuyện ngay cả cổ tịch cũng không ghi chép này thì sao tiểu thanh đoàn t.ử lại biết được.
Thậm chí còn có thể đối thoại với nó.
“Vậy thì còn do dự gì nữa, bảo nó mở bí cảnh truyền thừa đi.”
Tô Tiện phấn khích nói.
Cẩm Nghiệp cũng thu hồi cấm chế, nói với con Thạch Ban Thú như một gò núi trước mặt:
“Nếu đã nói rồi thì bọn ta tự nhiên sẽ không nuốt lời lấy mạng ngươi.”
Lục Linh Du:
“Ngươi biết bọn ta muốn gì mà, bắt đầu đi.”
Cái khối lửa ma trơi nhỏ bay ra, thân thiết lượn quanh Lục Linh Du một vòng, cuối cùng đậu trên vai nàng.
Cất giọng nhỏ nhẹ:
“Du Du, nó nói bảo các người đợi một lát, nó phải dọn dẹp bụng cho sạch đã.”
Mấy người Lục Linh Du:
......
Rất nhanh mấy người Lục Linh Du đã biết tại sao phải dọn dẹp bụng rồi.
Lối vào mà cái thứ này mở ra nằm ngay trong bụng nó.
Cùng với âm thanh “đinh đông đinh đông" thông báo bị loại mới nhất vang lên trên Thanh Ngọc Lệnh.
Các đệ t.ử Vô Cực Tông bị con Thạch Ban Thú lớn bao trong bụng để tiêu hóa đã bị truyền tống ra ngoài.
Thạch Ban Thú sau khi bị mất món ngon thì ngơ ngác một hồi lâu.
Cuối cùng “ao ô ao ô" gầm rú nửa ngày, lúc há cái miệng rộng ngoác ra với bốn người Lục Linh Du thì trong miệng vẫn còn đang thở phì phò không ngớt.
Lục Linh Du không hiểu thú ngữ, nhưng biết lúc này nó đang c.h.ử.i rất thâm.
“Nó nói nó rất đói, bảo các người vào thì làm cho lẹ lẹ lên.”
Mấy người Lục Linh Du:
.......
Tô Tiện mặt nhăn như khổ qua, cuối cùng đại khái là sợ cái thứ này đói quá hóa liều, lừa bọn họ vào rồi làm thịt sạch.
Run rẩy lấy ra một cái xác Thạch Ban Thú cỡ nhỏ.
Đó là trước đây do túi giới t.ử của Lục Linh Du không chứa nổi nữa nên mượn không gian giới t.ử của Tô Tiện để đựng.
Tô Tiện nói:
“Nếu ngươi không chê thì lát nữa bọn ta ra, những thứ này đều là của ngươi.”
Tiểu thanh đoàn t.ử tận chức tận trách dịch lại:
“Nó nói không chê, nếu có thêm nữa thì cho nó thêm một con cũng được.”
Lục Linh Du:
......
Cũng chỉ có cái thứ này là không kén chọn, chứ hễ mà có chút tình đồng loại nào ấy à, hừ~
Bốn người đùn đẩy nhau, rốt cuộc vẫn là Cẩm Nghiệp có gan hơn cả.
Dẫn đầu bước vào.
Thấy cái miệng rộng của Thạch Ban Thú không giống như lúc săn mồi vừa nãy - hễ có người vào là đóng sập lại, ba người còn lại lúc này mới tranh nhau chen vào trong.
Phía bên kia.
Diệp Trăn Trăn và đám người Nhiếp Vân Kinh vì sợ Lục Linh Du bọn họ đuổi theo nên chạy loạn xạ trong rừng.
Trong lúc đó không cẩn thận lại đụng phải hai con Thạch Ban Thú cỡ nhỏ, tổn thất thêm hai người nữa mới cuối cùng thoát ra khỏi khu vực này.
Giờ đây những người còn lại chỉ còn Nhiếp Vân Kinh, Tống Dịch Tu, Diệp Trăn Trăn cùng hai đệ t.ử dưới trướng Chưởng môn.
Một người tên Chu Thanh Mị, một người tên Đông Phương Diệu.
Chu Thanh Mị chính là người trước đó đã chỉ trích Diệp Trăn Trăn sao không mở truyền tống trận đưa bọn họ chạy trốn.
Lúc này cuối cùng cũng an toàn rồi, Nhiếp Vân Kinh bảo mọi người nghỉ ngơi tại chỗ.
Nàng ta không nhịn được lại lườm Diệp Trăn Trăn một cái.
“Đều tại ngươi, lần này Vô Cực Tông chúng ta vậy mà lại là người đầu tiên có người bị loại, hơn nữa một lần mất luôn mười đồng môn.”
Diệp Trăn Trăn cúi đầu không nói lời nào.
“Ngươi không nói lời nào là có ý gì, rõ ràng biết mình chỉ có thể mở một lần, tại sao không để dành lúc then chốt mà dùng?
Hoặc là ngươi nhốt Cẩm Nghiệp thì ta cũng không nói ngươi cái gì, đằng này lại đi nhốt một con nhóc vừa mới Trúc Cơ......”
“Đủ rồi, chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa.”
Nhiếp Vân Kinh ngắt lời Chu Thanh Mị.
“Việc cấp bách là mau ch.óng chữa thương.”
Đông Phương Diệu cũng lại gần muốn kéo nàng ta đi:
“Tam sư tỷ, Trăn Trăn sư muội cũng đâu có cố ý.”
Chu Thanh Mị trực tiếp hất tay hắn ra.
“Cái gì mà không cố ý, câu này ta nghe phát ngán rồi, lần nào xảy ra chuyện cũng chỉ biết nói muội ấy không cố ý, ta thực sự chịu hết nổi rồi, các người bào chữa cho muội ấy, kết quả muội ấy thì sao, một câu cũng không nói, làm như mình thực sự vô tội lắm không bằng.”
Chu Thanh Mị lần này thực sự bị chọc giận rồi.
Nàng ta là người chỉ biết dốc toàn lực vào tu luyện, bình thường đám đồng môn này xoay quanh Diệp Trăn Trăn nàng ta cũng lười quản.
Tránh cho xa ra, không dây vào mấy chuyện tào lao giữa họ thì đỡ phải thấy buồn nôn.
Nhưng đây là đại hội tông môn.
Thi đấu đồng đội chính là cần mọi người cùng nhau nỗ lực.
Nhưng đồng đội cứ liên tục phạm ngu ngốc, nàng ta thực sự chịu không nổi.
Diệp Trăn Trăn ngoại trừ ở trước mặt mấy vị sư huynh nhà mình ra thì xưa nay vốn không phải hạng người biết nhún nhường.
Bị Chu Thanh Mị chỉ thẳng mặt mắng lâu như vậy, lập tức cũng lạnh lùng đáp lại một câu:
“Ta muốn làm gì là chuyện của ta, không mượn người khác xen vào chuyện bao đồng.”
“Ngươi.”
“Đủ rồi.”
Nhiếp Vân Kinh lại một lần nữa ngắt lời nàng ta:
“Tiểu sư muội là vì cứu Tam sư đệ mới mở trận bàn trước đó, các đồng môn khác dù bị loại thì ít nhất cũng không tổn thương đến căn cơ, so với việc đan điền bị tổn thương, tu vi thụt lùi thì Chu sư tỷ vẫn thấy trận bàn nên để dành chạy trốn sao?”
Chu Thanh Mị hết sức kinh ngạc nhìn Tống Dịch Tu mấy lần:
“Nếu ta nhớ không lầm thì lúc đó Cẩm Nghiệp và Phong Vô Nguyệt, cùng với Tô Tiện đều bị cầm chân cả rồi.”
Tống sư đệ là một Kim Đan trung kỳ, đối mặt với một Lục Linh Du vừa mới Trúc Cơ mà vậy mà cần phải dùng đến trận bàn để cứu sao?
Rốt cuộc là đối phương quá mạnh, hay là Tống Dịch Tu quá yếu?
Nhiếp Vân Kinh dường như biết nàng ta muốn hỏi gì.
“Con nhóc đó giờ có chút quái đản, cộng thêm việc Tam sư đệ có lẽ cũng đã đại ý rồi.”
Chu Thanh Mị rốt cuộc cũng im miệng.
Không hỏi thêm nữa.
Hừ.
Hỏi tiếp nữa nàng ta sẽ trở thành hạng người hùng hổ ép người với đồng môn, người ta bị thương không quan tâm mà lại đi trách cứ mất.
Diệp Trăn Trăn dành cho Nhiếp Vân Kinh một ánh mắt biết ơn.
Đồng thời trong lòng ghi hận Chu Thanh Mị một vố.
Một trận khẩu chiến cứ thế trôi qua.
Không ai chú ý thấy Tống Dịch Tu vốn vẫn luôn ngồi bên cạnh với khuôn mặt tái nhợt đã mở mắt ra.
Ngẩn ngơ nhìn Nhiếp Vân Kinh và Diệp Trăn Trăn đang tựa sát vào nhau.
Đại sư huynh đang giống như vô số lần trước đây, bảo vệ Tiểu sư muội, an ủi Tiểu sư muội.
Đông Phương Diệu cũng ở bên cạnh không ngừng chọc cho Tiểu sư muội vui.
Rõ ràng là cảnh tượng quen thuộc không thể quen thuộc hơn, tại sao hắn bỗng nhiên lại cảm thấy xa lạ.
Là vì Đại sư huynh không thèm nói với hắn một tiếng đã đẩy hết tội lỗi lên đầu hắn sao?
Hay là vì Tiểu sư muội vậy mà ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn một cái đã mặc nhiên coi là vì cứu mình nên nàng ta mới mở trận bàn trước.
Rõ ràng hắn nhớ rất kỹ, lúc bản mệnh kiếm của hắn sắp gãy thì trận pháp đã chụp xuống người Lục Linh Du rồi.
Mà khởi động trận bàn là cần có thời gian.
Tuyệt đối không có khả năng thấy mình gặp nguy hiểm rồi mới bắt đầu khởi động trận pháp.
Còn cả ánh mắt của Chu sư tỷ nữa, cũng khiến hắn hết sức khó chịu.
Cái cảm giác bị coi là một phế vật trong mắt người khác này khiến hắn không thể chấp nhận nổi.
Tống Dịch Tu rên hừ hừ một tiếng, cảm thấy đan điền vừa mới dễ chịu được một chút lại đau thắt lại.
