Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn - Chương 25
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:05
“Sau khi nhìn thấy Lục Linh Du, sắc mặt Ngụy Thừa Phong đã dịu lại.”
Đợi đến khi nhìn thấy tu vi của nàng, trên mặt càng hiện rõ nụ cười.
Ngược lại Tạ Vũ thì mang vẻ mặt không thể tin nổi.
Trong đầu toàn là làm sao có thể, làm sao có thể được!
Chuyện này căn bản là không thể nào.
Tuy nhiên sự thật bày ra ngay trước mắt, Tạ Vũ đã niệm pháp quyết liên tiếp ba lần, kết quả nhìn thấy đều giống nhau--- Luyện Khí tầng bảy.
“Cô chắc chắn là không c.ắ.n thu-ốc gì chứ?"
Trong sự kinh ngạc tột độ và đố kỵ, câu nói này buột miệng thốt ra.
“Có thể kiểm tra mà, xem thử cảnh giới của tôi có phải là do c.ắ.n thu-ốc ép lên hay không."
Lục Linh Du xòe tay ra.
Quả thực có loại đan d.ư.ợ.c có thể cưỡng ép nâng cao tu vi, nhưng sau khi uống loại đan d.ư.ợ.c này để thăng cấp, căn cơ sẽ không vững, nếu thực sự kiểm tra thì chỉ cần thăm dò là biết ngay.
Tạ Vũ không cam tâm, nhưng lại không thể phản bác.
Hơn nữa sau khi hắn nói ra lời đó thì đã hối hận rồi, nếu Lục Linh Du chỉ đột phá một cấp thì còn có thể là do c.ắ.n đan d.ư.ợ.c cưỡng ép nâng lên.
Nhưng nàng liên tục phá ba cấp, cho dù là cực phẩm đan d.ư.ợ.c cũng không làm được.
“Được rồi, hiện tại chúng ta đều đột phá trong vòng một tháng, tạm thời coi như hòa nhau, tiếp theo, cứ dùng thực lực trên tay mà nói chuyện đi."
“Hòa nhau cái gì chứ, tuy Tạ sư huynh cũng rất mạnh, nhưng rõ ràng là Lục Linh Du thắng mà.
Người ta với tư chất như thế mà có thể liên tục phá ba cấp, nói là kỳ tích cũng không ngoa nhỉ."
“Đúng vậy, Tạ sư huynh nếu hiện tại ứng chiến thì cho dù thắng cũng là thắng mà không vẻ vang gì."
“Đột nhiên có chút khâm phục Lục Linh Du rồi, phải nỗ lực đến nhường nào mới có được kết quả như vậy, chưởng môn và Mạnh phong chủ nhận nàng ta làm thân truyền, có lẽ thực sự không phải là nhất thời nổi hứng, cũng không phải nàng ta dùng thủ đoạn khuất tất gì."
“Nhưng Tạ sư huynh thực sự rất ưu tú mà, huynh ấy cũng không kém Lục Linh Du điểm nào cả."
“Ngay từ lúc bắt đầu nói thi tốc độ đột phá thì huynh ấy đã thua rồi mà, người ta liên tục phá ba cấp kìa, chuyện này còn gì để nói nữa đâu, nếu Tạ sư huynh vẫn cứ nhất quyết muốn ra tay tranh cao thấp với một cô bé chưa đầy mười ba tuổi thì tôi phải nhìn nhận lại huynh ấy rồi đấy."
“Nhưng ra tay chẳng phải là do Lục Linh Du đề ra ban đầu sao, sao có thể trách lên đầu Tạ sư huynh được?"
“Tiểu sư tỷ đề ra thì Tạ sư huynh phải đ-ánh sao?"
“......"
Tiếng thảo luận của các đệ t.ử xung quanh truyền vào tai Tạ Vũ, sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng.
Hắn không cam tâm mình cứ thế mà thua một phế vật ngũ linh căn, lại sợ mình thực sự ra tay thì sẽ giống như những đồng môn kia nói, tạo cho người ta ấn tượng mình thắng mà không vẻ vang, so đo với một đứa trẻ.
Khó khăn lắm mới tóm được một đối tượng luyện tay, không đ-ánh nh-au sao được, Lục Linh Du vội vàng lên tiếng, “Không lẽ nào, không lẽ nào, Tạ sư đệ không phải vừa nghe thấy tôi liên tục phá ba cấp là đã tự ti, không dám đ-ánh với tôi rồi đấy chứ?"
Tạ Vũ:
???
Lục Linh Du thở dài một hơi, “Thực ra tôi cũng không nhất thiết phải đ-ánh với cậu đâu, mọi người đều là đồng môn mà, tương thân tương ái tôi vẫn hiểu rõ, nhưng vì đã định ra thách đấu rồi, nếu không đ-ánh thì trong mắt người khác không phải cậu hèn thì là tôi hèn, vạn nhất Tạ Vũ sư đệ vì chuyện này mà cứ canh cánh trong lòng, không buông bỏ được, không vượt qua được, sau này trở thành tâm ma thì không hay đâu."
“Tôi cũng là vì nghĩ cho cậu thôi."
Lục Linh Du mang gương mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn xinh xắn, nhưng lời nói ra lại cực kỳ hiểm độc, “Nhưng nếu cậu sợ đến cả một kẻ Luyện Khí tầng bảy như tôi cũng đ-ánh không lại, không muốn mất mặt thì tôi cũng có thể hiểu được, nếu đã như vậy thì hay là bỏ đi thôi."
Nàng bày ra vẻ mặt tôi rất đại lượng, “Tôi là sư tỷ mà, nhường cậu cũng là lẽ đương nhiên."
Tô Tiện:
......
Lời này nghe sao mà quen tai thế nhỉ?
Tạ Vũ:
......
Tôi thực sự cảm ơn cô quá cơ.
Mọi người:
......
Cô có nghe xem mình đang nói cái gì không vậy.
Tiếng người đấy à?
Lời đã nói đến mức này rồi, không so tài không được nữa rồi.
Quảng trường đủ rộng lớn, nhanh ch.óng đã nhường ra một khoảng sân thi đấu.
Hai người đứng đối mặt nhau.
Mỗi người đều rút kiếm của mình ra.
Sau khi đột phá Luyện Khí tầng bảy, Lục Linh Du chìm đắm trong nỗi bi phẫn phá sản nên vẫn chưa thực sự đi cảm nhận xem sau khi lên Luyện Khí tầng bảy c-ơ th-ể có gì khác biệt hay không.
Nhưng một lần nữa cầm lấy Huyền kiếm, lập tức cảm nhận trực quan được rằng sử dụng nó không còn vất vả như trước nữa.
Ban đầu cần dùng hết toàn lực mới có thể vung động Huyền kiếm, hiện tại cầm trong tay không còn cảm giác nặng nề chút nào nữa.
Theo linh khí rót vào, càng có cảm giác kiếm tùy tâm động.
Tạ Vũ nắm kiếm không động đậy, rõ ràng là đang đợi Lục Linh Du ra tay trước.
Lục Linh Du cũng không khách sáo, tuy nói khi thực lực yếu hơn đối phương mà ra tay trước là để lộ sơ hở, nhưng Lục Cuồng làm việc là ai chứ, cùng lắm thì bại thôi mà.
Muốn thành công thì phải dám chịu đựng sự đả kích và thử thách của bà mẹ thành công.
Trường kiếm mang theo nhuệ khí như chẻ tre vạch phá không trung.
Tạ Vũ vừa nhìn tư thế khởi đầu của nàng, trong lòng đã định hình được phân nửa.
Tuy rằng đã ép tu vi xuống cùng mức Luyện Khí tầng bảy, nhưng hắn luyện kiếm nhiều năm, liếc mắt một cái đã nhận ra đối phương cũng chỉ mới ở trình độ mới nhập môn thôi.
Hắn đưa ngang trường kiếm chắn một đòn của Lục Linh Du, ngay sau đó nghiêng người tránh ra, một kiếm chỉ thẳng vào mặt Lục Linh Du.
Lục Linh Du tức thì điều động linh khí tràn đầy toàn thân, một cái nghiêng người nhanh ch.óng khó khăn lắm mới tránh được.
Tạ Vũ có chút kinh ngạc trước tốc độ của Lục Linh Du, chưa kịp có hành động gì đã thấy đối phương lại đ-âm tới một kiếm nữa.
Trận đối quyết của hai người, mọi người xung quanh đều nhìn không chớp mắt, mọi người cũng đều nhìn ra được Lục Linh Du chính là một tân thủ kiếm đạo, đến cả một số chiêu thức liên hoàn thường dùng cũng chưa thạo lắm.
Nhưng lạ thay nàng phản ứng cực nhanh, lần nào cũng có thể tránh được đòn tấn công của Tạ Vũ.
Nhếch nhác thì nhếch nhác thật, nhưng chính là không hoàn toàn bại trận.
Theo thời gian trôi qua, mọi người phát hiện Lục Linh Du né tránh ngày càng nhanh, đôi khi Tạ Vũ còn chưa ra chiêu nàng đã có thể dự đoán được động tác tiếp theo của hắn.
Và điều kỳ lạ là hai người đ-ánh qua đ-ánh lại lâu như vậy, Tạ Vũ đều có chút lực bất tòng tâm, dần dần bắt đầu linh khí cạn kiệt rồi, Lục Linh Du đừng nói là linh khí cạn kiệt, nàng dường như còn chẳng thấy mệt.
Ngoài gương mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng, trán có chút mồ hôi mỏng, ngược lại càng đ-ánh càng hăng, trạng thái ngày càng tốt.
Điều này khiến một đám đệ t.ử hóng hớt kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
Phải biết rằng Tạ Vũ đã là Trúc Cơ rồi đấy, tuy rằng ép tu vi xuống Luyện Khí tầng bảy, nhưng linh lực trong đan điền chắc chắn là vượt xa Lục Linh Du.
Trong lòng Tạ Vũ sốt ruột, không thể cứ tiêu hao thế này mãi được, càng tiêu hao thì càng bất lợi cho mình.
Hắn làm một động tác giả định lừa Lục Linh Du, sau đó động tác chưa dứt đã nhanh ch.óng niệm một cái kiếm quyết, thế kiếm đột ngột chuyển hướng về phía Lục Linh Du từ một góc độ không ngờ tới.
Tuy nhiên Lục Cuồng làm việc đối với bài vở của Tạ Vũ đã sớm nắm thấu rồi, linh khí rót vào trường kiếm, phớt lờ động tác giả, trực tiếp chắn ngang một bên thân, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, cổ tay xoay chuyển, trường kiếm thuận thế rơi lên vai Tạ Vũ.
Thế kiếm sắc bén dừng lại cách cổ hắn hai milimet, vài sợi tóc rụng xuống, kèm theo giọng nói trong trẻo của thiếu nữ.
“Tạ sư đệ, cậu thua rồi nhé."
Sắc mặt Tạ Vũ hoàn toàn trầm xuống, đã không còn giữ được vẻ nho nhã lễ độ nữa.
Lục Linh Du thu kiếm lại, “Ái chà sao cậu lại còn giận rồi, là giận rồi đúng không?
Hầy, nói đi cũng phải nói lại đều là lỗi của tôi, tôi biết rõ ngộ tính của cậu chẳng ra sao, thiên phú linh căn cũng không phải là ưu tú nhất, cần cù cũng kém xa tôi, lại không biết tự lượng sức mình, thi đấu với tôi đa phần đều thua, vậy mà tôi cứ nghĩ cậu có dũng khí chủ động đến thách đấu tôi rồi thì chút trắc trở thua một trận kiếm này đối với cậu chắc là vẫn chịu đựng được, hầy, thôi đi, là tôi nghĩ sai rồi.
Tóm lại đều là lỗi của tôi, tôi vốn không nên đ-ánh với cậu mới đúng, còn về chuyện chúng ta đã hứa trước đó, nếu cậu thua thì phải mang cơm cho tôi và ngũ sư huynh nửa năm, thôi cũng bỏ qua đi, tính tròn thành năm tháng rưỡi vậy."
Tô Tiện:
......
Lời này nghe cũng quen tai đến lạ.
Mọi người:
......
G-iết người việc gì phải đ-âm vào tim thế này!
Tạ Vũ nghiến răng kèn kẹt, l.ồ.ng ng-ực một trận nghẹn ứ, suýt chút nữa thì không thở nổi.
