Tiểu Thảo - Phần 4 (8-9)

Cập nhật lúc: 17/09/2026 01:00

8.

Dòng nước lạnh trên đỉnh đầu đột nhiên ngừng chảy.

Giang Yến đã vội vàng quay trở lại.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, vươn tay gạt lọn tóc ướt đẫm ra khỏi mặt tôi.

Tôi bật cười, tiếng cười còn khó coi hơn cả lúc khóc.

Tôi hỏi anh ta:

"Có phải anh đã bảo người ta gỡ hot search xuống không?"

Anh ta im lặng, xem như ngầm thừa nhận.

Toàn thân tôi run rẩy, nhẹ giọng nói:

 "… Anh vẫn còn yêu cô ta đúng không."

Anh ta lấy khăn bông bọc lấy tôi, lạnh lùng đáp:

 "Người anh bảo vệ là em."

Tôi giơ tay, đập mạnh vòi hoa sen vào trán anh ta rồi gào lên:

"Bớt nói dối đi!"

Dòng m.á.u đỏ tươi chảy dọc theo xương lông mày Giang Yến, che phủ cả bờ mi dài của anh ta.

Anh ta nghiến răng giật phắt tôi dậy.

Tôi ra sức giãy giụa, anh ta liền vác xốc tôi lên vai, ném tợn xuống giường.

"Em mẹ nó ngoài tự hại mình ra thì chẳng biết làm gì khác đúng không!"

Anh ta rất ít khi c.h.ử.i thề với tôi, xem ra lần này đã tức đến phát điên rồi.

Tôi c.h.ử.i lại anh ta:

  "Con mẹ nó, anh bớt giả nhân giả nghĩa đi!"

"Anh với Thẩm Doanh, hai người các người chính là một đôi cẩu nam nữ!"

"Tôi không cưới xin gì hết, anh đi mà cưới cô ta! Cút đi!"

Vừa dứt lời, tôi liền hối hận.

Tôi vẫn còn chuyện chưa làm xong, mối ân oán giữa tôi và Giang Yến vẫn chưa kết thúc.

Tôi vơ lấy cuốn sách ở đầu giường ném mạnh về phía anh ta.

Anh ta đưa tay ra đỡ. Lúc hạ tay xuống, nét mặt anh ta trở nên âm hiểm và lạnh lẽo đến đáng sợ.

Gần như…

Giang Yến của tuổi mười mấy năm nào lại trở về rồi.

"Cái câu vừa nói, em lặp lại lần nữa xem."

Anh ta tháo cà vạt ra, tiến từng bước về phía tôi.

Giang Yến c.ắ.n rách môi tôi, tôi ngoan ngoãn mặc cho anh ta giày vò.

Anh ta hầm hầm nét mặt bôi t.h.u.ố.c cho tôi, cúi mắt nói:

"Anh đã triệt hạ các đại ngôn và phim ảnh của Thẩm Doanh rồi. Còn cái ôm đó là do cô ta khóc lóc lao tới, anh đã đẩy ra ngay."

Anh ta bảo tôi đừng bận tâm cư dân mạng nói gì, bởi vì căn bản chẳng ai quan tâm đến sự thật cả.

Thứ họ muốn chỉ là trò náo nhiệt mà thôi.

Còn việc tôi đi tìm kiếm chính nghĩa, rốt cuộc chỉ làm tiêu hao tinh thần của bản thân.

Giang Yến gập ngón tay, b.úng nhẹ lên trán tôi.

Nhìn tôi đau đến mức nhắm tịt mắt lại,

Anh ta cười, ý vị sâu xa mà dạy dỗ tôi:

"Chu Thuyền, nếu em muốn t.r.a t.ấ.n một người, vậy thì hãy tước đi thứ quan trọng nhất của kẻ đó."

Đối với Thẩm Doanh, việc không thể kiếm ra tiền có thể đòi lấy nửa cái mạng của cô ta.

Vậy thì Giang Yến à, thứ quan trọng nhất của anh là gì đây?

9.

Giang Yến phải tham gia một chương trình thực tế hồi tưởng về trường cũ, đây là việc do cấp trên nhờ vả nên không tiện từ chối.

Trường Trung học Số 1 Bến Giang là ngôi trường cũ mà Giang Yến kính yêu, nhưng lại là nơi tôi không bao giờ dám nhớ tới.

Theo bản năng, tôi cảm thấy buồn nôn cực điểm.

Tôi mở một gói khoai tây chiên, nhai nhồm nhàm một cách vô thức, việc nhai nuốt có thể giúp tôi giảm bớt sự bồn chồn lo âu một cách hiệu quả.

Bến Giang cách xa ngàn dặm, Giang Yến đang dọn dẹp hành lý.

Anh ta bước ra khỏi phòng, trên tay cầm bộ quần áo cho tôi thay.

"Em không đi đâu!"

Tôi phản đối, nhảy chồm xuống khỏi sofa, giật lấy đồ đạc của mình từ rương hành lý ném thẳng xuống sàn.

Giang Yến không nói không rằng, lại nhặt từng thứ bỏ trở lại.

Anh ta xếp vào, tôi lại ném ra.

Anh ta xếp vào tiếp, tôi lại tiếp tục ném.

Rốt cuộc, anh ta cũng phiền lòng, cất giọng cảnh cáo:

 "Chu Thuyền, ngoan một chút đi."

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy quần áo, không nhìn anh ta mà nhỏ giọng nói:

 "E kmhông muốn đi."

Anh ta ngước mắt hỏi tôi:

"Có lý do gì đặc biệt không?"

Tôi nuốt nước bọt, trừng mắt gào lên với anh ta:

"Em chính là không muốn đi đấy, không được sao?"

"Thế thì miễn thương lượng, không được."

Giang Yến thẳng thừng từ chối tôi.

Tôi cũng bốc hỏa, đứng dậy tung một đạp ném văng chiếc vali ra thật xa.

Tiếng động dữ dội chấn động làm tôi run b.ắ.n người, Giang Yến gần như nghiến răng nở nụ cười giả tạo với tôi.

"Chu Thuyền, dạo này tính tình em tệ thật đấy."

Bóng dáng anh ta đột ngột đổ ập xuống, một tay siết c.h.ặ.t sau đầu tôi, cưỡng hôn như một sự trừng phạt đến mức tôi sắp không thở nổi.

Một lúc sau, anh ta mới lưu luyến buông tôi ra, cúi mắt nói:

 "Đi cùng anh đi."

Phía sau anh ta là ánh sáng ngược, tôi nhìn không rõ ánh mắt của anh ta, dường như……

Có chút đau đớn lại có chút đắng chát.

Nhưng chỉ trong thoáng chớp mắt, Giang Yến đã xoay người mở tủ đồ ăn vặt, móc từ bên trong ra hai gói khoai tây chiên cùng một gói thạch trái cây bỏ vào balo dùng tạm.

Anh ta lắc lắc gói khoai tây chiên, bĩu môi nói:

"Vị này không tệ, chờ quay về anh sẽ mua thêm thật nhiều cho em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.