Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án - 270

Cập nhật lúc: 25/03/2026 06:00

Khi Lục Thính An và Cố Ứng Châu đang đưa mắt quan sát xung quanh, thì ở một bàn ăn gần khu bếp, có một cô bé chừng mười mấy tuổi cũng đang lặng lẽ đ.á.n.h giá hai người.

Cô bé tết hai b.í.m tóc, làn da hơi sạm nắng, đôi mắt sáng long lanh, khi nhìn người khác thì ánh lên vẻ linh động, có thần.

Đó là một cô bé rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Trên bàn trước mặt còn đặt quyển bài tập đang làm dở.

“Mời ngồi tùy ý ạ.” Cô bé đứng dậy, mỉm cười với hai người, rồi quay đầu gọi vào bếp: “Mẹ ơi —— có khách!”

Gọi xong, cô bé cầm một chiếc khăn ướt sạch trên bàn, bước nhanh đến một bàn khác, cẩn thận lau sạch cả mặt bàn lẫn ghế.

“Mời ngồi.” Cô nhiệt tình chỉ vào ghế. Có lẽ nhận ra hai người trước mặt từ trang phục đến khí chất đều không tầm thường, cô còn bổ sung thêm một câu: “Sạch lắm ạ, cháu ngày nào cũng dọn.”

Lục Thính An liếc nhìn cô bé thêm một cái, không nói gì, chủ động ngồi xuống. Cố Ứng Châu cũng thuận thế ngồi đối diện cậu.

Nụ cười trên mặt cô bé thoải mái hơn hẳn. Nhìn ra được, cô thật sự vui vì có khách ghé quán.

Không lâu sau, từ phía sau bếp bước ra một người phụ nữ quấn khăn trùm đầu.

Trông cô khoảng hơn ba mươi tuổi. Công việc bếp núc lâu năm khiến gương mặt cô mang vẻ mệt mỏi và có chút tang thương. Trong nhà, cô mặc một chiếc áo bông mỏng, bên ngoài là tạp dề; tóc cũng được buộc c.h.ặ.t gọn gàng vì lý do vệ sinh thực phẩm.

Chỉ cần nhìn một lần, Lục Thính An đã xác định người phụ nữ này đúng là có sức hút khiến người ta dễ sinh thiện cảm.

Không phải vì quá xinh đẹp, mà là khí chất của cô… khiến người khác không tự chủ được mà muốn gần gũi.

Gương mặt cô nhỏ gầy, ngũ quan thanh tú, vài sợi tóc lòa xòa bên tai.

Dáng người cô rất mảnh mai, khung xương nhỏ, thân hình gầy yếu nếu ngoài trời nổi gió lớn, có lẽ cô sẽ là người bị thổi bay đầu tiên. Nhưng điều khiến người ta không nhịn được nhìn thêm vài lần… lại chính là sự dịu dàng toát ra trong từng cử chỉ, cùng ánh mắt ấm áp như gió xuân.

Nếu ví cô như một loài hoa, thì giống hoa sen trắng. Nhưng những gì cô từng trải qua và đang làm… lại khiến cô có thêm một loại kiên cường mà hoa sen không có, giống như dù gió lớn thế nào cũng không thể quật ngã.

Người phụ nữ nhanh ch.óng bước lại gần, đặt thực đơn trong tay xuống bàn, đẩy về phía Lục Thính An.

“Cảnh sát, đây là thực đơn của quán, mời anh xem.”

Khi cô nhắc đến hai chữ “cảnh sát”, cô bé đã quay lại chỗ ngồi ban nãy lập tức ngẩng đầu nhìn sang, trên mặt thoáng hiện vài phần kinh ngạc… rồi nhanh ch.óng chuyển thành căng thẳng.

Lục Thính An thực ra cũng không mấy bất ngờ.

Ngay từ lúc bước vào cửa, cậu đã để ý thấy trong quán có treo một chiếc TV gắn trên bức tường đối diện cửa ra vào.

Dù lúc này TV không bật, nhưng đúng vào giờ ăn như thế này, chắc chắn trước đó vẫn có mở. Nếu không nhớ nhầm, khung giờ đó đang phát bản tin có cậu và Cố Ứng Châu, nên việc người phụ nữ nhận ra họ… cũng chẳng có gì lạ.

Thực đơn không có gì đặc biệt. Món đứng đầu là “hoành thánh Như Ý” đặc trưng, phía sau là vài món xào đơn giản và mì nước.

Lục Thính An không quá đói, chỉ gọi hai phần hoành thánh đặc trưng.

Bà chủ mỉm cười, bảo hai người chờ một lát rồi nhanh ch.óng quay lại bếp.

Giữa bếp và khu ăn uống ngoài cửa chính còn có một ô cửa sổ nhỏ. Ban đầu được che bằng rèm, nhưng có lẽ để chứng minh bếp sạch sẽ, sau khi quay vào, cô còn vén rèm lên, vừa hay để hai người nhìn rõ tình hình bên trong từ nồi nước đang sôi đến từng động tác của cô đều thấy rõ ràng.

Cô bé ngồi bên bàn tiếp tục làm bài, nhưng rõ ràng đang mất tập trung, thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía hai người.

Đến khi không biết là lần thứ bao nhiêu quay đầu nhìn, Lục Thính An cuối cùng cũng nhìn lại cô bé một cái.

Khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, cô cúi đầu viết vội mấy chữ, có chút xấu hổ.

Nhưng không biết nghĩ gì, cô vẫn đứng dậy, lúng túng bước tới.

“Chú ơi…”

Giọng trẻ con trong trẻo, dễ nghe. Đặc biệt là khi gọi người bằng giọng mềm mại như vậy, khiến người ta vô thức mà dịu lại.

Ngay cả Cố Ứng Châu cũng không còn giữ vẻ lạnh lùng như trước.

Cô bé xoắn tay, nhỏ giọng hỏi: “Hai chú… thật sự là cảnh sát ạ? Là kiểu bắt người xấu ấy?”

Cố Ứng Châu khẽ “ừ” một tiếng.

Ngay lập tức, có thể thấy rõ gương mặt và hốc mắt cô bé đỏ lên. Đầu gối cô khuỵu xuống, định quỳ xuống đất khiến hai người ngồi trên ghế đồng loạt biến sắc.

Lục Thính An vừa kịp thốt “Ê—” thì Cố Ứng Châu đã nhanh tay lẹ mắt kéo cô bé đứng dậy. Không làm cô bị thương, cũng không để đầu gối chạm đất.

“Có chuyện gì, cháu cứ nói thẳng với chú.”

Cô bé hít mũi, nước mắt lớn như hạt đậu rơi lã chã.

“Chú cảnh sát, các chud nhất định phải giúp cháu với mẹ…”

Nghe thấy động tĩnh, người phụ nữ trong bếp lau tay bước ra.

Cô áy náy cúi người với Cố Ứng Châu, một tay kéo con gái ra phía sau.

“Tiểu Ái, con làm gì vậy? Mẹ đã dặn con thế nào chuyện của người lớn, trẻ con không được xen vào!”

Bị mẹ quát, Tiểu Ái có chút tủi thân. Nhưng cảm xúc ấy không khiến cô chùn bước, ngược lại càng khiến cô thêm dũng cảm bước ra từ phía sau lưng mẹ.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn mẹ, lớn tiếng:

“Con không xen vào chuyện người khác! Con chỉ nói sự thật thôi! Mẹ nói ở trường bị bắt nạt thì phải báo với thầy cô và mẹ, vậy tại sao ở quán mình bị bắt nạt lại không thể nói với cảnh sát?”

Người phụ nữ mở miệng, lúng túng không biết đáp sao. Bà định kéo con lại, nhưng Tiểu Ái nhanh ch.óng lách người, chạy ra sau lưng Cố Ứng Châu.

Cô vừa nức nở vừa hỏi:

“Chú cảnh sát… cháu có thể nói không?”

Giọng Cố Ứng Châu dịu lại: “cháu cứ nói.”

Tiểu Ái lúc này mới ngừng khóc. Cô dùng mu bàn tay lau mặt mấy cái, rồi nói:

“Mấy tháng nay, luôn có người đến quán hoành thánh nhà cháu đòi tiền mẹ. Họ nói đó là phí bảo kê. Nhưng ngoài ngày đến lấy tiền ra, cháu chưa từng thấy họ bảo vệ quán mình lần nào. Ngược lại, mỗi lần đến… họ lại đòi nhiều hơn.”

“Chú cảnh sát, mẹ cháu một mình buôn bán, sáng 4–5 giờ đã phải dậy, tối thì làm đến hơn 10 giờ. Mà mấy năm nay việc làm ăn cũng không tốt. Những người đó mỗi tháng đều lấy vài trăm, từ khi họ xuất hiện, mẹ cháu còn phải dậy sớm hơn…”

Cô ngẩng lên, ánh mắt vừa bất lực vừa cố chấp:

“Cháu muốn hỏi… những người thu tiền đó, thật sự là tổ chức hợp pháp sao?”

Lục Thính An hơi ngạc nhiên không ngờ một cô bé mười mấy tuổi lại suy nghĩ rõ ràng đến vậy, thậm chí còn biết hỏi về tính hợp pháp.

Cố Ứng Châu im lặng hai giây, liếc nhìn người phụ nữ đang lúng túng bên cạnh, rồi hỏi:

“Cô chưa từng từ chối sao?”

Người phụ nữ sững lại một chút, rồi đột nhiên quay người đi. Cô quay lưng về phía Cố Ứng Châu, nhưng ở góc nhìn của Lục Thính An, cậu vẫn thấy rõ đôi mắt cô đã đỏ hoe. Trong đôi mắt như nước mùa xuân ấy, tràn ngập… tuyệt vọng.

Một lúc lâu sau, cô mới miễn cưỡng điều chỉnh lại cảm xúc. Trong suốt quá trình đó, hai người cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ để cô yên tĩnh lau nước mắt.

Sau khi bình tĩnh lại, cô quay người, khẽ gật đầu, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy:

“Tôi từng từ chối… nhưng không có tác dụng. Lần đầu họ đến, tôi đã không muốn đưa tiền. Không ngờ hôm sau họ đến ăn, lại nói trong hoành thánh có ruồi. Khách trong quán hôm đó đều bị dọa chạy hết, sau đó mấy gương mặt quen ấy cũng không quay lại nữa.”

“Đến ngày thứ ba, lại có người đến nói ăn ở đây bị đau bụng, ầm ĩ đòi tôi bồi tiền t.h.u.ố.c. Tôi không còn cách nào… chỉ đành mỗi tháng nộp tiền.”

Cố Ứng Châu nhíu mày thật c.h.ặ.t.

Anh là cảnh sát hình sự của Tổ Trọng Án, bình thường rất ít tiếp xúc với những tranh chấp dân sự kiểu này. Nhưng thực tế, chuyện thu “phí bảo kê” ở các con phố của Cảng Thành cũng không hiếm. Luôn có một nhóm người không muốn làm việc, ỷ mình to khỏe, phía sau có chút quan hệ, liền muốn vơ vét chút lợi nhỏ từ các tiểu thương.

Thoạt nhìn mỗi quầy hàng bị vơ vét không nhiều, nhưng góp ít thành nhiều mỗi tháng thu từ vài cửa hàng, thu nhập của họ đã có thể xem như mức lương cao.

“Cô chưa từng báo cảnh sát sao?” Cố Ứng Châu hỏi. Những chuyện kiểu này, mỗi quý sở cảnh sát đều nhấn mạnh trong các cuộc họp, không lý nào lại không quản lý được.

Người phụ nữ đáp:

“Tôi có báo… nhưng tôi không quen biết họ, cũng không biết họ ở đâu. Tôi nhớ hình như cảnh sát bắt được một tên tay chân nhỏ, nhưng không mấy ngày sau lại thả ra. Sau khi họ biết tôi báo cảnh sát, họ đến quán tôi gây rối một trận lớn, đập vỡ cả rổ bát đĩa… Từ đó tôi biết báo cũng vô dụng, nên đành nộp tiền cho xong chuyện.”

Cố Ứng Châu gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Nếu đã có người bị hại trực tiếp trình báo, thì cảnh sát không thể mặc kệ. Nhưng đối phó với đám lưu manh kiểu này không thể tùy tiện bắt người, phải bắt quả tang. Nếu không có chứng cứ trực tiếp, đen cũng có thể bị họ cãi thành trắng.

Cố Ứng Châu hỏi tiếp:

“Họ thường đến khi nào?”

Đám thu phí bảo kê thường giống như thu tiền thuê nhà, mỗi tháng đến đúng hẹn. Không rõ là quy tắc ngầm hay gì, nhưng hiếm khi họ phá lệ.

Nghe Cố Ứng Châu hỏi vậy, trên mặt người phụ nữ cuối cùng cũng lộ ra chút hy vọng.

“Ngày 3 hoặc ngày 4. Họ luôn xuất hiện trong hai ngày đó. Cả con phố này đều do mấy người đó thu phí, không chỉ riêng quán tôi.”

Cố Ứng Châu “ừ” một tiếng, lấy từ túi n.g.ự.c ra một cuốn sổ nhỏ.

Anh lật đến trang cuối, viết nhanh một dãy số, rồi “xoẹt” một tiếng xé trang giấy, đưa cho người phụ nữ.

“Đây là số điện thoại của tôi. Trong quán có điện thoại chứ?”

Người phụ nữ gật đầu mạnh, vẻ vừa bất ngờ vừa xúc động:

“Trên lầu có.”

“Lần sau thấy họ đến, gọi cho tôi trước.” Cố Ứng Châu không phải làm khó cô. Quán Như Ý nằm cuối hẻm, đám lưu manh thu phí chắc chắn sẽ đến đây sau cùng, nên cô có cơ hội thông báo sớm nhất.

“Nhận được điện thoại, tôi sẽ đến. Nếu tôi bận, tôi cũng sẽ nhờ người đáng tin đến thay.”

Nghe vậy, người phụ nữ mới thật sự thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Ái cũng chạy lạch bạch tới bên mẹ, liên tục cúi đầu cảm ơn hai người.

Cố Ứng Châu không thích người khác cúi đầu khom lưng trước mình như vậy. Anh giơ tay ngăn lại, nghiêm túc nói:

“Đây là trách nhiệm của tôi, không cần cảm ơn.”

Dừng một chút, anh liếc về phía bếp sau, nhắc:

“Nước sôi rồi.”

Người phụ nữ lúc này mới giật mình hoàn hồn, vội vàng quay trở lại bếp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án - Chương 416: 270 | MonkeyD