Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 138: Phó Gia Mời, Trêu Quá Mức Rồi

Cập nhật lúc: 21/04/2026 08:00

Hôm sau, 7 giờ sáng.

Địch Thanh đứng ở cửa phòng ngủ đợi nửa giờ, bên trong vẫn không có động tĩnh.

Giờ này Phó Tư Yến lẽ ra đã sớm tỉnh, sau đó xuống lầu ăn sáng rồi tiến hành phục hồi chức năng, một buổi sáng cứ thế trôi qua.

Địch Thanh đoán rằng hôm qua việc phục hồi chức năng quá vất vả, dẫn tới hôm nay Phó Tư Yến dậy muộn.

Hắn lại đợi thêm nửa giờ nữa, bên trong phòng ngủ vẫn không có động tĩnh gì.

Nhịn hết nổi, Địch Thanh gõ cửa hai cái, rồi đẩy cửa bước vào.

Phó Tư Yến đang mặc áo ngủ, dựa vào đầu giường, trên tay cầm điện thoại, đầu ngón tay tùy ý lướt.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngước mí mắt lên, đưa ngón trỏ lên đặt trước môi mỏng, làm một động tác "Suỵt".

Sắc mặt Địch Thanh sững sờ, ánh mắt dời xuống, nhìn thấy trong chăn trên giường còn có một người nữa, đang nằm ngay bên cạnh Phó Tư Yến, mái tóc đen dài xõa tung trên gối.

Ý thức được người ngủ bên cạnh Phó Tư Yến là ai, Địch Thanh lập tức cúi đầu, không dám nhìn thêm một lần nào nữa.

Một tay Phó Tư Yến che lên tai người đang ngủ say.

Anh nhìn Địch Thanh bằng ánh mắt không vui, đè thấp giọng: “Ra ngoài.”

Địch Thanh không dám nhiều lời, lùi lại hai bước, xoay người rời đi, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Tô Vãn Đường đang ngủ say, hoàn toàn không biết gì về tất cả những điều này.

Lại qua hai tiếng nữa.

Tô Vãn Đường nằm trên giường, hàng mi nhắm c.h.ặ.t khẽ rung động, có dấu hiệu muốn tỉnh lại.

Phó Tư Yến ném điện thoại sang bên cạnh, hơi nghiêng đầu cúi xuống, ánh mắt thâm trầm dịu dàng nhìn chăm chú vào người đang nằm bên cạnh.

“Ưm...”

Tô Vãn Đường khẽ rên một tiếng trong miệng, chậm rãi mở đôi mắt mờ mịt.

Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là gương mặt văn nhã, tự phụ của Phó Tư Yến, đôi mắt đa tình đang mỉm cười của anh, làm Tô Vãn Đường có cảm giác không biết hôm nay là ngày nào.

Tô Vãn Đường chớp chớp mắt, vẻ mặt vừa tỉnh ngủ vừa ngơ ngác vừa mờ mịt.

Bộ dạng ngây thơ đáng yêu này, khiến trái tim Phó Tư Yến mềm nhũn, như có một chiếc lông vũ khẽ lướt qua.

Anh giơ tay xoa xoa tóc Tô Vãn Đường, giọng nói ôn nhuận dịu dàng: “Tỉnh rồi à?”

Tô Vãn Đường vẫn còn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, mặc kệ Phó Tư Yến động tay động chân với mình.

Bàn tay đang dừng trên đỉnh đầu cô, từ từ trượt xuống, véo sau gáy cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn.

Tô Vãn Đường không kiểm soát được, từ đôi môi đỏ thốt ra một tiếng rên thoải mái.

Một tiếng cười khẽ, dễ nghe từ trên đỉnh đầu truyền đến.

Phó Tư Yến lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng mơ hồ, mềm mại đáng yêu khi vừa tỉnh ngủ của Tô Vãn Đường, hoàn toàn trái ngược với vẻ sắc bén khi cô tỉnh táo.

Chính tiếng cười mang hàm ý trêu chọc này, đã làm Tô Vãn Đường hoàn toàn tỉnh táo.

Ánh mắt thanh lãnh của cô liếc xéo Phó Tư Yến, trên mặt đều viết rõ mấy chữ "tôi đang rất không vui".

Thấy mình đã chọc giận cô, Phó Tư Yến trượt người xuống, cùng Tô Vãn Đường nằm trên giường.

Tay anh cách lớp áo ngủ còn vương hơi ấm, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn vào lòng.

Phó gia khẽ dỗ dành vài câu, đại loại là khi cô ngủ trông ngoan thế nào, lúc vừa tỉnh dậy ánh mắt mềm mại ra sao, giống như một con mèo lười.

Tô Vãn Đường bị nói đến vành tai ửng hồng, cô nhắm hai mắt, giả vờ không nghe thấy.

Phó Tư Yến chuyển giọng, hỏi: “Có muốn dậy không?”

“Lười động đậy.”

Giọng nói của Tô Vãn Đường lộ ra vẻ lười nhác, uể oải của người vừa mới tỉnh ngủ.

Cô bâyGiờcái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn nằm trên giường như vậy, được Phó Tư Yến ôm trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, thoải mái.

Tay Phó Tư Yến khẽ vuốt ve gò má Tô Vãn Đường, giọng nói khàn khàn.

“Đường Đường, sau này có muốn ngủ cùng tôi không?”

Tô Vãn Đường "phắt" một cái mở mắt ra, ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm gương mặt tuấn mỹ đang phóng đại trước mắt.

“Anh có ý gì?”

Phó Tư Yến dư vị cảm giác thoải mái khi ôm Tô Vãn Đường, mặt không đổi sắc, đường hoàng nói.

“Chúng ta là vợ chồng đã đăng ký, vốn dĩ nên ngủ chung, không phải sao?”

“... Tùy anh.”

Tô Vãn Đường do dự mấy giây, đưa ra một câu trả lời nước đôi.

Cô lật chăn chuẩn bị đứng dậy, liền bị Phó Tư Yến nắm eo kéo lại vào lòng.

Giọng anh phảng phất như lời thì thầm của tình nhân: “Đường Đường, tôi có thể hiểu là, ý của em vừa rồi là muốn ngủ cùng tôi, không ngại quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước, phải không?”

Hơi nóng từ lời nói của người đàn ông, cuốn theo hơi thở hormone nồng đậm, phả vào bên tai Tô Vãn Đường.

Tô Vãn Đường ngước mắt, bình tĩnh nhìn thẳng vào gương mặt thần cấp như được Thượng Đế tạo ra, không giống của người phàm trước mắt.

Cô muốn sờ thử xem da mặt Phó Tư Yến dày cỡ nào, mà có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy.

Cô đối với việc hai người có ngủ chung hay không, tâm thái là không quan trọng.

Đối với việc tiến thêm một bước, trong lòng cũng không có nhiều kháng cự.

Nhưng Phó Tư Yến, anh ta... có được không.

Tô Vãn Đường thần sắc kiêu căng, ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn Phó Tư Yến, rồi dời xuống, nhìn chằm chằm vào khu vực eo bụng của anh.

Ánh mắt cô mang hàm ý rõ ràng, tất cả đều không cần nói ra.

Phó Tư Yến tiếp nhận được sự hoài nghi và dò xét của Tô Vãn Đường, cùng với nụ cười vui sướng khi người gặp họa nơi khóe môi cô.

Phó gia, người luôn hỉ nộ không lộ ra mặt, ý cười nơi đáy mắt lại tăng thêm vài phần, phảng phất như không biết mình đang bị nghi ngờ năng lực đàn ông.

Anh kéo Tô Vãn Đường vào lòng, khiến cô gần như nửa nằm sấp trên n.g.ự.c mình, một bàn tay luồn vào trong áo ngủ, đặt lên sau eo cô.

Đầu ngón tay ấm áp, không có vết chai, không hề có trở ngại mà vuốt ve làn da mượt mà như ngọc.

“... Ưm.”

Tô Vãn Đường không hề phòng bị, khi bị chạm vào nơi mẫn cảm sau eo, cô bất giác phát ra một âm thanh không rõ ý vị.

Cô nằm sấp trên người Phó Tư Yến, cơ thể không kiểm soát được mà khẽ run lên.

“Bảo bối, thật mẫn cảm.”

Phó Tư Yến kề sát vào tai cô, giọng nói ôn nhu xen lẫn ý trêu chọc.

Anh vốn dĩ không chuẩn bị động đến Tô Vãn Đường, sợ có một số việc diễn ra quá nhanh, lại dọa cô sợ.

Ai ngờ cô nhóc này lại biết cách châm lửa như vậy.

Là một người đàn ông, bị nghi ngờ năng lực ở phương diện đó, ai mà chịu đựng được.

Tô Vãn Đường cũng không ngờ chỉ bị sờ vài cái, cơ thể đã mềm nhũn.

Không biết có phải là ảo giác của cô không, cô luôn cảm thấy Phó Tư Yến rất hiểu cơ thể mình, chỉ vài động tác đã khiến cô toàn thân vô lực.

Trán cô tựa vào hõm vai Phó Tư Yến, đôi mắt nửa khép hiện lên vẻ kinh ngạc và hoài nghi.

Chẳng lẽ, là sau "xuân phong nhất độ" (một đêm mặn nồng), cơ thể cô đã sinh ra ký ức bản năng đối với Phó Tư Yến.

Tô Vãn Đường muốn rời khỏi vòng tay của Phó Tư Yến, nhưng đột ngột bị ấn một cái vào sau eo, cơ thể lại một lần nữa trở nên mềm nhũn.

Cô ngửa cổ lên, vẻ mặt khó chịu, bỗng nhiên sắc mặt khẽ biến, trán cũng giật giật.

Phó Tư Yến, người đàn ông này không chỉ thù dai, mà còn nhỏ mọn.

Anh ta đang dùng thực tế để nói cho cô biết, sự nguy hiểm của việc nghi ngờ năng lực đàn ông.

"Tiểu Tư Yến" đang diễu võ dương oai, mãnh liệt kháng nghị, khiến cô nhận thức rõ ràng cơ thể chủ nhân của nó khỏe mạnh đến mức nào.

“Đường Đường, cảm nhận được chưa?”

Phó Tư Yến cúi đầu, đôi môi mỏng hé mở, hàm răng nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai ửng hồng của cô.

Đôi mắt ngấn nước của Tô Vãn Đường trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi: “Anh đủ rồi đó.”

Hành vi bắt nạt người khác của Phó Tư Yến, làm cô có chút khó có thể chống đỡ.

“Chưa đủ, thế này đã là gì.”

Phó Tư Yến cười khẽ, buông vành tai trong miệng ra, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ đang hé mở của cô.

Đây là một nụ hôn cường thế, tràn ngập chiếm hữu.

Tô Vãn Đường từ lúc bắt đầu chống đẩy, đến sau này toàn thân vô lực mà tiếp nhận sự đoạt lấy, lý trí dần dần lung lay.

Cô phóng túng, hưởng thụ sự thân mật như người yêu của Phó Tư Yến, trải nghiệm cảm xúc kỳ diệu, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Hôn môi đối với người trưởng thành mà nói, là mang theo ám chỉ về phương diện nào đó.

Ví dụ như, t.ì.n.h d.ụ.c.

Tô Vãn Đường bị dụ hoặc, dần dần chìm đắm trong nụ hôn cường thế, bá đạo của Phó Tư Yến.

Bầu không khí trong nhà dần dần trở nên ái muội, dính nhớp, khiến người ta say mê, nhanh ch.óng ăn mòn lý trí của cả hai.

Áo ngủ trên người họ trong lúc giằng co, trở nên xốc xếch, để lộ ra từng mảng da thịt.

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ vang từ bên ngoài.

“Chủ t.ử, điện thoại của phu nhân reo.”

Giọng của Địch Thanh vang lên từ ngoài cửa.

Vào lúc đó, trong phòng ngủ.

Tay của Phó Tư Yến đã lướt qua ranh giới nguy hiểm, làm Tô Vãn Đường đắm chìm trong giai đoạn bị anh khống chế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.