Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 155: Chị Ơi, Chị Muốn Bóp Chết Em À!

Cập nhật lúc: 21/04/2026 08:04

Thích Minh Vũ không cho rằng với tính tình bênh vực người nhà của Phó gia, sẽ bạc đãi Tô Vãn Đường về mặt tiền bạc.

Bởi vậy, hắn không tin lời Tô Vãn Đường nói.

Lận Thần cũng có vẻ không tin lắm. Anh ta không hiểu rõ thân phận của Tô Vãn Đường, nhưng xem cách ăn mặc, cùng với lời nói cử chỉ, anh ta đoán cô không phải là người thiếu tiền.

Nhưng đám người Bình Khuê không biết, vừa nghe Tô Vãn Đường thiếu tiền, liền lập tức xúm lại.

Bình Khuê hơi đường đột hỏi: “Xin hỏi đạo hữu, lá Chân Ngôn Phù vừa rồi của cô, có bán không?”

Giọng điệu vừa thấp thỏm lại vừa mong đợi, mắt long lanh nhìn Tô Vãn Đường.

Bình Khuê vô tình liếc nhìn Thích Minh Vũ, vị này xuất thân từ một trong tứ đại gia tộc ở Đế đô.

Thích tam thiếu thân phận tôn quý, hắn đã nói là Tô Vãn Đường vẽ bùa, thì tất nhiên là thật, không cần thiết phải lừa gạt bọn họ.

Chân Ngôn Phù đã thất truyền từ lâu, là báu vật chỉ có thể cầu may mà gặp.

Biết rõ là chí bảo, Bình Khuê không cam lòng bỏ lỡ, nên đành mặt dày mạo muội dò hỏi.

Tô Vãn Đường thấy cá đã c.ắ.n câu, liếc Bình Khuê một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhỏ đến khó phát hiện.

Cô kéo dài giọng, lười biếng hỏi: “Anh chuẩn bị trả bao nhiêu?”

Bình Khuê và bốn người cấp dưới liếc nhau, đều lộ vẻ vui mừng xen lẫn kinh ngạc.

Bình Khuê khẽ gật đầu với Tô Vãn Đường: “Xin đạo hữu chờ một lát.”

Năm người động tác nhất trí xoay người, quay lưng về phía Tô Vãn Đường ra hiệu cho nhau.

Nhất Cầm mặt không biểu cảm giơ lên một ngón tay, sau đó nắm cả hai tay thành quyền (ám chỉ 100 vạn).

Nhị Kỳ căng khuôn mặt nhỏ, tay trái giơ một ngón tay, tay phải xòe năm ngón, cuối cùng nắm cả hai tay thành quyền (ám chỉ 150 vạn).

Tam Thư vẫn luôn trầm mặc, không tham gia thảo luận, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

Tứ Họa trừng mắt liếc Nhất Cầm và Nhị Kỳ, vẻ mặt bực bội vì họ ra giá quá thấp.

Cô giơ lên hai ngón tay, hai tay nắm thành quyền, rồi quơ quơ trong không trung (ám chỉ 200 vạn).

Bình Khuê lộ vẻ khó xử, ho khan một tiếng, chỉ vào dấu hiệu của Tứ Họa, rồi gật đầu với ba người kia.

Nhất Cầm, Nhị Kỳ, Tam Thư vẻ mặt đầy tiếc nuối, nhưng rất nhanh cũng gật đầu đồng ý.

Bình Khuê thở phào nhẹ nhõm, xoay người lại nhìn Tô Vãn Đường, trên mặt nở một nụ cười quá mức nhiệt tình.

“Đạo hữu, chúng tôi thương lượng xong rồi, một lá bùa, giá này thế nào?”

Anh ta giơ lên hai ngón tay, lật qua lật lại.

Động tác như vậy ở Nam Dương, có nghĩa là 20. (Trong truyện này là 200 vạn)

Hai trăm vạn?

Đuôi lông mày Tô Vãn Đường khẽ nhếch, thầm nghĩ, mỡ muỗi cũng là thịt.

Phải biết lúc cô khó khăn nhất, đừng nói hai trăm vạn, ngay cả hai vạn trong người cũng không có.

Cô móc điện thoại ra, mở mã QR đưa tới trước mặt Bình Khuê.

“Trả tiền trước, giao hàng sau.”

Bình Khuê lập tức chuyển tiền, tốc độ cực nhanh, sợ Tô Vãn Đường sẽ đổi ý.

Chân Ngôn Phù chính là bùa chú cao cấp đã thất truyền từ lâu.

Cơ hội này hiếm có, bỏ lỡ sẽ không tìm lại được.

【 Đinh! Tài khoản của ngài nhận được 200 vạn nguyên. 】

Điện thoại Tô Vãn Đường vang lên thông báo nhận tiền. Nụ cười xa cách trên mặt cô hơi thu lại, đôi mày đẹp hơi nhíu lại.

Bọn Bình Khuê thấy biểu cảm này của cô, không khỏi thót tim một cái.

Bình Khuê lo lắng hỏi: “Đạo hữu, có phải là thiếu không?”

Chân Ngôn Phù, theo ghi chép là loại bùa chú cao cấp, yêu cầu người vẽ phải đạt tới cảnh giới vô ngã, vẽ một nét mà thành, người vẽ bùa cũng phải có công lực thâm hậu.

Bình Khuê tuy hành động rất vội vã muốn mua lá bùa, nhưng thực chất trong lòng vẫn giữ thái độ hoài nghi về việc Tô Vãn Đường có thể vẽ được Chân Ngôn Phù.

Rốt cuộc, thiếu nữ trước mắt thật sự là quá trẻ.

Bất cứ ai nhìn thấy cô, đều không tin đây là một đồng nghiệp có công lực thâm hậu.

Đôi tay mềm mại, dường như không xương của Tô Vãn Đường, ngay cả vết chai do cầm b.út lâu năm cũng không có.

Vẫn là câu nói kia, không cam lòng.

Sự thật thế nào, cũng phải đ.á.n.h cược một phen.

Bình Khuê ôm tâm trạng thấp thỏm bất an, cùng với sự vội vàng, ánh mắt sáng rực nhìn Tô Vãn Đường.

Tô Vãn Đường hoàn hồn, đôi mắt đen láy trong trẻo hiện lên ý cười, cô thấp giọng: “Không ít.”

Bọn Bình Khuê nghe vậy, không để lại dấu vết mà thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt là Bình Khuê, lời nói chuẩn bị tăng giá vừa đến bên miệng liền nuốt trở vào.

Còn chưa biết Chân Ngôn Phù là thật hay giả, tốt nhất không nên chi thêm tiền.

Đội đặc nhiệm của họ mỗi năm nhận được nhiệm vụ đều có hạn, kinh phí trong cục phân phối cũng có hạn, bây giờ là họ đang tự bỏ tiền túi ra mua bùa chú.

Tô Vãn Đường nhận được tiền, tâm trạng không tệ, môi đỏ cong lên một nụ cười vui vẻ nhàn nhạt, ý cười cũng lan đến tận đáy mắt.

Cô môi đỏ khẽ mở, cười khẽ: “Cho tôi ba phút.”

Tô Vãn Đường cất điện thoại, xoay người đi đến bàn làm việc, cầm lấy quyển sổ ghi chép trên tập da màu đen.

Trên trang giấy trống, còn lưu lại dấu vết nhàn nhạt của lá bùa cô vẽ lúc trước.

Tô Vãn Đường tùy ý dựa eo vào mép bàn, tư thế lười biếng, tay cầm chiếc b.út bi màu đen vẽ gì đó lên trang giấy trống.

Nhìn thấy cô cầm b.út bi, bọn Bình Khuê trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc, đờ đẫn.

Tim họ nháy mắt lạnh đi một nửa, gần như muốn hộc m.á.u.

Chỉ thế này?

Đang đùa hay đang giỡn vậy!

Họ chưa bao có giờ gặp qua trường hợp vẽ bùa tùy ý như vậy.

Chân Ngôn Phù là loại bùa chú cao cấp như vậy, chẳng lẽ không cần tắm gội, dâng hương, thay quần áo, để tỏ lòng coi trọng sao?

Ngay lúc năm người đang tâm như tro tàn, cho rằng hai trăm vạn đã ném xuống sông xuống biển, Tam Thư kéo kéo tay áo Bình Khuê.

Anh ta nói với giọng không ổn: “Lão đại, tình hình có chút không đúng.”

Linh lực nhàn nhạt luân chuyển quanh thân Tô Vãn Đường, theo nét b.út mà tuôn ra, linh lực phóng ra càng ngày càng mạnh.

Trên quyển sổ ghi chép cô đang cầm, cũng nổi lên linh khí mỏng.

Một màn này, lọt vào mắt năm người Bình Khuê, miệng họ vì kinh ngạc mà hơi há ra.

Động tác như nước chảy mây trôi của Tô Vãn Đường, tốc độ cực nhanh, khiến người ta hoa cả mắt.

Không biết còn tưởng rằng cô đang vẽ bậy.

Tuy nhiên, linh khí nhàn nhạt đang luẩn quẩn trong không khí, khiến họ biết rõ, Tô Vãn Đường tuyệt đối không phải đang làm màu.

Tứ Họa vì cảm xúc quá kích động, hai tay siết c.h.ặ.t cánh tay Nhị Kỳ.

Móng tay sắc nhọn của cô, cách lớp quần áo đ.â.m vào da thịt Nhị Kỳ.

“Ui da!”

Khuôn mặt nhỏ của Nhị Kỳ nhăn lại, kêu lên:

“Tỷ! Chị ơi là chị, chị muốn bóp c.h.ế.t em à!”

Tứ Họa ngượng ngùng thu tay lại, đôi mắt không chớp mà nhìn Tô Vãn Đường, người mà linh khí quanh thân càng lúc càng nồng đậm.

Thiếu nữ có một gương mặt xinh đẹp hiếm thấy, vừa thanh thuần lại vừa đằm thắm, đường nét khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, có một vẻ đẹp từ cốt cách làm say đắm lòng người.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều bỏ qua tuổi tác của cô.

Họ đã bị khí chất tự nhiên, độc đáo, được Tô Vãn Đường vô tình phóng ra, thuyết phục hoàn toàn.

Thích Minh Vũ và Lận Thần, những người không thể nhìn thấy linh khí trong không khí bằng mắt thường.

Hai người thông qua biểu cảm kinh ngạc của bọn Bình Khuê, cũng có thể đoán được Tô Vãn Đường trong mắt họ, giống như một vị cao nhân lánh đời khiến người ta khâm phục.

Tô Vãn Đường nói ba phút là ba phút.

Vào khoảnh khắc lá bùa hoàn thành, ngòi b.út của cô kết thúc một cách dứt khoát.

Xoẹt!

Lá Chân Ngôn Phù vừa mới ra lò, bị cô tùy ý xé xuống.

Tô Vãn Đường cầm lá bùa trong tay, ném về phía không trung.

Lá bùa như có sinh mệnh, chậm rãi bay đến trước mặt Bình Khuê, người đang trợn mắt há mồm.

Bình Khuê không kìm được mà giơ hai tay lên, cẩn thận nâng niu lá Chân Ngôn Phù đang lơ lửng trước mặt.

Hắn ngắm nghía lá bùa trong tay, run giọng nói: “Là Chân Ngôn Phù!”

“Linh khí dồi dào thế này, tuyệt đối là hàng thật!”

Tam Thư nhìn lá bùa với ánh mắt nóng rực, giọng nói run rẩy không giấu được vẻ kích động.

Nhất Cầm, Nhị Kỳ, Tứ Họa cũng xúm lại, hai mắt tỏa sáng nhìn chí bảo vừa mới ra lò.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 154: Chương 155: Chị Ơi, Chị Muốn Bóp Chết Em À! | MonkeyD