Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 183: Tài Năng Xuất Chúng Tô Vãn Đường
Cập nhật lúc: 21/04/2026 11:04
Ngự Thiện Phường.
Một nhà hàng mang phong cách cổ điển, được dẫn dắt bởi những đầu bếp đạt chuẩn quốc yến.
Tô Vãn Đường được nhân viên phục vụ mặc sườn xám thướt tha dẫn vào một căn phòng bài trí vô cùng trang nhã.
Bên trong nhã gian, Liễu Nam Sanh đang bưng một chén trà trên tay, còn hòa thượng Trí Chân thì ôm một con hồ ly nhỏ vào lòng.
Sắc mặt hai người cực kỳ nghiêm nghị, đang nhỏ giọng thảo luận chuyện gì đó. Đã qua cái tuổi bảy tám chục, nhưng thoạt nhìn họ chẳng khác nào những thanh niên chừng ba mươi tuổi.
Tiếng động lúc Tô Vãn Đường được dẫn vào phòng đã cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người, cả hai đồng loạt đứng dậy.
"Tô tiểu hữu, đã lâu không gặp."
Liễu Nam Sanh cười đến mức không khép được miệng, dáng vẻ mừng rỡ như thể vừa gặp lại người thân.
Hòa thượng Trí Chân - Chiêm T.ử Long, vẫn khoác trên mình khí độ từ bi hỉ xả, khẽ gật đầu chào Tô Vãn Đường.
Con hồ ly nhỏ trong lòng ông cũng hướng về phía Tô Vãn Đường mà cất tiếng kêu đầy vui sướng.
Nó nhấc chiếc chân trước bé xíu đầy lông lá lên, cứ như đang vẫy tay chào Tô Vãn Đường.
"Liễu lão, Chiêm lão, lại gặp mặt rồi."
Tô Vãn Đường cởi áo khoác ngoài đưa cho nhân viên phục vụ đứng cạnh, rồi ung dung ngồi xuống trước chiếc bàn ăn gần nhất.
Trên bàn bày biện đủ loại sơn hào hải vị với màu sắc, hương thơm, mùi vị tinh tế, nhìn thôi cũng đủ đ.á.n.h thức vị giác.
Tô Vãn Đường tinh ý phát hiện trước mặt Liễu Nam Sanh đang đặt một tờ bùa vô cùng quen mắt, cô khẽ nhướng mày, lộ vẻ ngạc nhiên.
Liễu Nam Sanh nương theo ánh mắt của cô nhìn xuống, ánh mắt chạm phải tờ Chân Ngôn Phù mới lấy được cách đây không lâu.
Đây là món đồ mà Đội trưởng Đội Đặc nhiệm thuộc Tổng cục Cảnh sát Hình sự đưa cho ông.
Người đó muốn nhờ ông kiểm định xem đây là đồ thật hay giả, tiện thể xem xét nét vẽ này bắt nguồn từ môn phái nào.
Lần đầu nhìn thấy tờ Chân Ngôn Phù tỏa ra linh khí dồi dào này, bản thân Liễu Nam Sanh cũng không khỏi kinh ngạc.
Chân Ngôn Phù vốn là một loại bùa chú đã thất truyền từ lâu, chẳng ngờ lại một lần nữa xuất hiện trên cõi đời này.
Một đạo bùa hội tụ linh khí đậm đặc và sức mạnh kinh hồn đến thế, đây cũng là lần đầu tiên Liễu Nam Sanh được chiêm ngưỡng.
Sau khi biết được thân phận thực sự của người vẽ bùa, sự chấn động trong lòng ông đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự nể phục đến mức phải thốt lên "thì ra là thế".
Ngoài một Tô Vãn Đường với thực lực sâu không lường được, khiến bao kẻ phải dè chừng.
Trên thế gian này, e rằng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện người thứ hai mang tài năng xuất chúng, rạng rỡ đến nhường ấy.
Liễu Nam Sanh và Chiêm T.ử Long ngồi xuống, phẩy tay ra hiệu cho người phục vụ vừa treo xong áo khoác ra ngoài.
Khi trong phòng chỉ còn lại ba người cùng một con hồ ly, Liễu Nam Sanh mới cầm lấy tờ Chân Ngôn Phù trên bàn, chủ động kể lại quá trình ông có được nó.
Dứt lời, ông đổi giọng, ngữ khí trở nên vô cùng trang nghiêm: "Hôm nay tìm Tô tiểu hữu tới đây là vì hai việc.
Thứ nhất là muốn mua vài tờ bùa, thứ hai là T.ử Long của chúng tôi phải rời Đế Đô, quay về Hải Thành một chuyến."
Tô Vãn Đường đã cầm đũa lên bắt đầu thưởng thức món ăn, nghe vậy bèn hỏi bằng giọng ngọng nghịu vì thức ăn trong miệng.
"Muốn loại bùa gì? Hai người đến Hải Thành làm gì?"
Cô hỏi bâng quơ, động tác gắp thức ăn trên tay vẫn không hề chậm lại.
Đầu bếp của Ngự Thiện Phường quả nhiên tay nghề thượng thừa, hoàn toàn có thể đem ra so sánh với những đầu bếp lừng danh của nhà họ Phó.
Thấy cô ăn ngon miệng, Liễu Nam Sanh ân cần xoay mâm tròn trên bàn, giúp cô dễ dàng gắp được mọi món ngon.
Liễu Nam Sanh và Chiêm T.ử Long trao nhau một ánh nhìn, người trước cất giọng trầm thấp: "Vô Phàm vừa tới Đế Đô, mang theo một tin tức chẳng mấy tốt lành.
Trận pháp ở ngọn núi phía sau chùa Cửu Tiêu hiện đang bất ổn, có dấu hiệu nứt vỡ. Chúng tôi cần loại bùa chú để bảo vệ trận pháp, bản thân tôi và T.ử Long cũng phải quay về đó để hộ trận."
Tô Vãn Đường bưng bát canh bên cạnh lên húp một ngụm, ngước mắt nhìn sắc mặt nghiêm trọng của hai người.
Cô tò mò hỏi: "Trận pháp đó rốt cuộc ẩn chứa thứ gì mà lại đáng giá để hai người bỏ công bỏ sức đến vậy?"
Lần này đến lượt Chiêm T.ử Long lên tiếng, giọng điệu vô cùng cẩn trọng: "Bên trong trận pháp cất giấu một món chí bảo có khả năng che giấu thiên cơ, thoát khỏi sự giam cầm của Thiên Đạo, mở ra một tia hy vọng sống sót cho toàn bộ tu sĩ tại Hoa Quốc."
Ánh mắt Tô Vãn Đường khẽ động, rốt cuộc cũng cảm thấy hứng thú đôi chút: "Chắc chắn chứ?"
Chiêm T.ử Long khẽ lắc đầu: "Chưa được tận mắt chứng kiến, ai dám khẳng định là thật hay giả. Chùa Cửu Tiêu đã trấn giữ trận pháp này suốt cả ngàn năm qua, năm nào cũng phải tiêu tốn không ít sức lực để gia cố. Đó là cơ hội cuối cùng của tất cả tu sĩ chúng ta."
Những tu sĩ đang dậm chân ở ngưỡng Luyện Khí hậu kỳ, nếu không thể đột phá cảnh giới để kéo dài thọ nguyên lên Trúc Cơ, thì kết cục cuối cùng cũng chỉ có con đường c.h.ế.t.
Họ đã dành nửa đời người để tu luyện, khó khăn lắm mới đạt đến Luyện Khí hậu kỳ, sức cám dỗ của việc bước thêm một bước nữa lên đỉnh cao thật khó mà chối từ.
Đặc biệt là những người như Liễu Nam Sanh và Chiêm T.ử Long, sinh mệnh của họ đang dần cạn kiệt, đếm ngược từng ngày.
Chính sự xuất hiện của Tô Vãn Đường đã thắp lên trong họ một tia hy vọng mỏng manh.
Bí mật về món chí bảo trốn tránh sự trừng phạt của Thiên Đạo được cất giấu ở ngọn núi sau chùa Cửu Tiêu vốn là báu vật mà các bậc tiền bối ngàn năm trước để lại.
Dẫu là thật hay giả, bọn họ cũng quyết liều mạng một phen, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
Tô Vãn Đường đặt đôi đũa xuống bàn, một tay chống cằm chìm vào suy tư.
Nghe nói trận pháp sau núi chùa Cửu Tiêu cất giấu bí mật động trời như vậy, lòng cô cũng dấy lên chút ham muốn được tự mình đến đó khám phá.
Đáng tiếc là thời gian gần đây cô không hề rảnh rỗi.
Ngày nào cô cũng vùi đầu vào việc đẩy nhanh tiến độ tu luyện, hoặc là chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm sát khí để hấp thu.
Tô Vãn Đường lờ mờ dự cảm được rằng, với tốc độ tu luyện hiện tại, chưa đầy ba tháng nữa cô sẽ đột phá lên hậu kỳ.
Đến lúc đó, cô hoàn toàn có thể tự mình nếm trải thứ gọi là bức tường ngăn cản của Thiên Đạo đối với tu sĩ, từ đó tìm tòi cách thức phá giải.
Giữa đôi lông mày của Tô Vãn Đường hiện lên vẻ đắn đo, do dự. Một lát sau, cô trầm ngâm cất lời.
"Vẽ bùa thì được thôi, nhưng khi nào hai người xuất phát?"
Chùa Cửu Tiêu, cô chắc chắn sẽ đến, nhưng không phải lúc này.
Cô không thể đem toàn bộ hy vọng đặt cược vào những thứ vô hình, hư ảo, chẳng thể thấy cũng chẳng thể chạm.
Giọng Liễu Nam Sanh đầy vẻ vội vã: "Chiều nay chúng tôi sẽ lên đường."
Tô Vãn Đường lộ vẻ kinh ngạc: "Gấp gáp vậy sao?"
Liễu Nam Sanh mỉm cười đứng dậy, lấy từ trong chiếc túi mang theo ra giấy vàng, chu sa, cùng một cây cút lông sói là đồ cổ vô cùng đắt tiền.
Ông cẩn thận bày biện từng món lên chiếc bàn kỷ trà mang phong cách hoài cổ đặt trong nhã gian.
"Tô tiểu hữu, thời gian cấp bách, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng đồ nghề rồi. Ngài vẽ được bao nhiêu lá hộ trận phù, chúng tôi xin nhận bấy nhiêu."
Liễu Nam Sanh vốn là người mở cửa hàng bán đồ vàng mã, thứ không thiếu nhất chính là giấy vàng và chu sa.
Còn về cây b.út lông sói đồ cổ kia, đó chính là món đồ sưu tầm vô cùng quý giá mà ông coi như báu vật.
Để thể hiện lòng thành kính với Tô Vãn Đường, hôm nay ông đành c.ắ.n răng mang nó ra, ẩn chứa trong đó vài phần ý đồ lấy lòng.
"..." Tô Vãn Đường cạn lời, nhìn chằm chằm một hồi lâu chẳng buồn lên tiếng.
Thấy sắc mặt cô có vẻ khác lạ, Liễu Nam Sanh vội nở nụ cười nịnh nọt: "Thời gian quá gấp rút, tôi chỉ có thể chuẩn bị được chừng này. Ngài còn thiếu gì cứ việc sai bảo, tôi sẽ sai người mang đến ngay."
Tô Vãn Đường có cảm giác như mình đang bị đưa vào tròng, cô cầm đôi đũa lên lần nữa, "Chuẩn bị chu đáo đấy, nhưng tôi vẫn chưa ăn no đâu."
Liễu Nam Sanh vội vàng xua tay: "Ngài cứ ăn tiếp đi, không vội, không vội..."
Trong lòng ông thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tô Vãn Đường không đổi ý là được rồi.
Đợi đến khi Tô Vãn Đường đ.á.n.h chén no nê, nhìn xuống những đầu ngón tay dính đầy dầu mỡ sau khi vừa bóc xong một c.o.n c.ua.
Cô khẽ nhíu mày, đứng dậy nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Liễu Nam Sanh ân cần chỉ đường: "Ra khỏi cửa, rẽ trái là tới."
Tại phòng vệ sinh.
Tô Vãn Đường đang rửa tay thì nghe thấy tiếng phàn nàn đầy bất mãn vang lên từ bên ngoài.
"C.h.ế.t tiệt! Đám khốn nạn đó làm loạn ở Hương Tạ, hại tao buổi chiều ra đường bị người ta nhìn bằng ánh mắt như sinh vật lạ."
"Chứ còn gì nữa, sáng nay tao đi tìm con tình nhân bé nhỏ vừa mới dụ dỗ được, nó khóc lóc t.h.ả.m thiết bảo sợ muốn c.h.ế.t."
Khu biệt thự cao cấp Hương Tạ vừa xảy ra một vụ động trời, tin tức đã lan truyền khắp giới thượng lưu.
Hôm nay tin tức này lại lên sóng truyền hình Đế Đô, thu hút vô số người nổi tiếng trên mạng kéo đến quay chụp, khung cảnh ở đó hiện giờ đang náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện bên ngoài mỗi lúc một gần hơn.
Tô Vãn Đường vẩy vẩy tay cho ráo nước, cất bước vững vàng đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Ngay sau đó, cô chạm mặt mấy gã công t.ử bột ăn mặc đắt tiền đang đi tới.
