Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 23: Đường Đường Phất Nhanh, Kết Thúc Nhân Quả

Cập nhật lúc: 18/04/2026 22:41

Ánh mắt mọi người trở nên nóng rực, kinh ngạc nhìn chằm chằm lên bục.

Khối đá thô được cắt ra một mặt phẳng, để lộ màu sắc lộng lẫy của ngọc phỉ thúy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

“Đây, đây là…”

“Trời ơi, lại thật sự là loại thủy tinh!”

“Vận may gì thế này, nhìn diện tích này là biết trúng quả lớn rồi!”

Phỉ thúy loại thủy tinh (pha lê) đúng như tên gọi, trong suốt như thủy tinh.

Loại phỉ thúy này có bề mặt ánh lên như thủy tinh, độ tinh khiết cực cao, giá cả cũng vô cùng đắt đỏ.

Phó Thần Ngạn mặt đầy kinh ngạc, tròng mắt gần như lồi cả ra, nhìn chằm chằm vào khối phỉ thúy loại thủy tinh trên bục.

Mọi người xung quanh dường như quên mất Tô Vãn Đường vừa đắc tội với giám đốc Bảo Hằng, vội vàng xúm lại.

“Cô nương, tôi trả 100 vạn (1 triệu) mua nó!”

“100 vạn? Ông đuổi ăn mày à? Tôi trả 600 vạn!”

“Tránh ra! Tôi trả 1500 vạn!”

Tô Vãn Đường và Phó Thần Ngạn nhanh ch.óng bị mọi người vây kín không một kẽ hở.

Một khối đá thô chưa cắt xong mà được ra giá 1500 vạn là không thấp.

Chẳng ai nói chắc được liệu nó có phải chỉ có một lớp phỉ thúy mỏng bên ngoài hay không.

Tô Vãn Đường lạnh nhạt từ chối: “Không bán, cắt tiếp đi.”

Vừa nghe cô nói không bán, mọi người đều thất vọng, ánh mắt lại một lần nữa dồn về phía cái bục.

Thợ cắt đá cắt ra được phỉ thúy cực phẩm cũng rất kích động, thao tác tiếp theo càng thêm cẩn thận.

Máy cắt hoạt động vô cùng cẩn thận, khối phỉ thúy loại băng trong suốt long lanh bên trong dần hiện ra trước mắt mọi người.

Tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng giá trị đã vượt qua 1500 vạn được ra giá lúc trước.

Phải biết rằng loại phỉ thúy cực phẩm này, đều là thứ chỉ có thể ngộ, không thể cầu.

Lại có người rục rịch tiến đến bên cạnh Tô Vãn Đường, hạ giọng hỏi.

“Cô nương, khối đá này tôi trả 3000 vạn, cô thấy thế nào?”

Đừng thấy mọi người xung quanh đang nhìn chằm chằm lên bục, nhưng khi gã đàn ông kia tiến đến bên Tô Vãn Đường, ai nấy đều dỏng tai lên nghe.

Vừa nghe có người trả 3000 vạn, một ông lão lớn tuổi mặc bộ đồ Trung Sơn cũng lên tiếng.

“Tôi trả 3500 vạn! Nếu cô nương có ý bán, chúng ta tiền trao cháo múc ngay.”

Tô Vãn Đường vẫn lắc đầu từ chối: “Xin lỗi, tôi muốn cắt nó ra hoàn toàn.”

Ông lão tỏ vẻ đầy tiếc nuối, nhưng cũng không tiếp tục dây dưa.

Nửa giờ sau.

Khối phỉ thúy loại thủy tinh cực phẩm lớn bằng hai nắm tay người lớn, hiện ra hoàn mỹ trước mắt mọi người.

Toàn bộ khối ngọc phỉ thúy thông thấu mọng nước, sắc điệu tươi mát tao nhã, độ bão hòa màu cực cao.

Chỉ một khối phỉ thúy loại băng cực phẩm như vậy, một khi được chế tác thành thành phẩm bán đi, ít nhất cũng phải cả trăm triệu.

Phó Thần Ngạn là bạn học với tiểu thiếu gia của Bảo Hằng, nên cũng hiểu biết đôi chút về lợi nhuận của ngành kinh doanh ngọc thạch.

Nếu biết cách tận dụng, khối phỉ thúy loại thủy tinh cực phẩm này có thể mang lại lợi nhuận ròng vài trăm triệu.

Phó Thần Ngạn nhìn về phía Tô Vãn Đường, vẻ mặt muốn nói lại thôi, xen lẫn sự kinh ngạc không nói nên lời.

Vận may của vị chị dâu họ này cũng quá tốt rồi.

Phó Thần Ngạn không nhịn được, tò mò hỏi: “Chị dâu, hòn đá này chị mua hết bao nhiêu tiền?”

Tâm trạng Tô Vãn Đường khá tốt, cười trả lời: “5500 tệ!”

Người xung quanh vừa nghe thấy vậy, hâm mộ đến đỏ cả mắt.

Đây rõ ràng là nhặt được của hời rồi!

Nhân viên cửa hàng ngọc thạch đem khối phỉ thúy cực phẩm vừa cắt xong đưa đến trước mặt Tô Vãn Đường.

“Chúc mừng quý khách, cắt ra được phỉ thúy cực phẩm!”

Tô Vãn Đường nhận lấy khối phỉ thúy, nét mặt ôn hòa nói: “Cảm ơn.”

Ngón tay thon dài trắng nõn, dưới sự tô điểm của khối phỉ thúy cực phẩm, trông lại càng thêm xinh đẹp.

Cảm giác của cô quả nhiên không sai.

Linh khí ẩn chứa bên trong khối ngọc thạch này vô cùng nồng đậm.

Tô Vãn Đường dùng hai tay nắm c.h.ặ.t khối phỉ thúy cực phẩm, thản nhiên hấp thụ linh khí bên trong.

Chỉ trong vài giây, linh khí bên trong đã bị hút cạn.

Màu sắc của khối ngọc vẫn rực rỡ ch.ói mắt như cũ, là hàng cao cấp vô cùng hiếm gặp.

Đáng tiếc, giờ nó đã mất đi linh tính, chỉ còn là một vật trang trí để ngắm nhìn.

Một người đàn ông trẻ tuổi đi đến bên cạnh cô, hỏi thẳng: “Cô nương, khối đá thô kia cô mua ở khu vực nào vậy?”

Tô Vãn Đường cụp mi, mắt nhìn chằm chằm khối ngọc trong tay, không ngẩng đầu lên mà đáp: “Chỗ cửa ra vào.”

Cô vừa dứt lời, hơn phân nửa số người ở đây liền ùa ra ngoài như ong vỡ tổ.

Sợ chậm một bước, đá bên ngoài sẽ bị cướp sạch.

Chỉ có ông lão tóc hoa râm mặc đồ Trung Sơn là còn ở lại, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Tô Vãn Đường.

Ông lão biết khả năng lấy được khối phỉ thúy này là rất nhỏ, nhưng vẫn không muốn từ bỏ.

“Cô nương, khối phỉ thúy này thật sự không định bán sao?”

Tô Vãn Đường nhướng mi, đối diện với vẻ mặt khao khát của ông lão.

Cô vừa định mở miệng thì bên ngoài cửa hàng vang lên tiếng pháo.

“Mau tới xem, tiệm chúng tôi vừa cắt ra một khối phỉ thúy loại thủy tinh cực phẩm, đi ngang qua đừng bỏ lỡ…”

Cả con phố đồ cổ như bùng nổ, không ít người ùa vào, vị giám đốc đang đứng chờ bên cạnh vội bước nhanh lên.

Mặt ông ta tươi cười đầy nịnh nọt: “Quý khách, dưới lầu ồn ào quá, hay là mời cô lên lầu ngồi nghỉ?”

Lúc này, ông ta nào còn dám gây phiền phức cho vị quý khách này nữa, hận không thể cung phụng cô lên tận trời.

Vị này quả thực chính là Thần Tài của tiệm, chuyện này còn liên quan đến thành tích của ông ta!

Còn về vị giám đốc của Bảo Hằng kia?

À, xin lỗi, ông ta không quen!

Tô Vãn Đường không định xã giao nhiều lời, bèn cười nói với ông lão mặc đồ Trung Sơn.

“Nói trước nhé, khối ngọc này không còn linh khí, ông định trả bao nhiêu?”

Ông lão vừa nghe thấy có cơ hội, vội vàng báo giá sàn: “Một trăm triệu.”

Còn về linh tính của ngọc, ai thèm để ý chứ, người làm ăn chỉ quan tâm tiền bạc.

Ông nghĩ nếu cô gái trước mắt không hài lòng, ông có thể nâng giá thêm, làm ăn buôn bán chẳng phải là cò kè mặc cả qua lại hay sao.

Nhưng Tô Vãn Đường căn bản không làm theo kịch bản, gật đầu luôn: “Chốt đơn!”

Cô đưa khối phỉ thúy loại thủy tinh cực phẩm đến trước mặt ông lão: “Ông kiểm tra hàng trước đi, nó thật sự không còn linh khí đâu.”

Ông lão đờ mặt ra, người cứng tại chỗ, rõ ràng là ngây ra rồi.

Đừng nói là ông, ngay cả những người vây xem cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Ông lão nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, kích động vẫy tay với mấy người phía sau, bảo họ tiến lên kiểm hàng.

Trải qua một loạt giám định nghiêm ngặt, thẻ của Tô Vãn Đường nhận được một trăm triệu.

Kiếm được một món hời lớn, nụ cười rạng rỡ trên mặt cô giấu thế nào cũng không giấu được.

Cô nói với Phó Thần Ngạn: “Tôi đi trước đây.” Nói xong liền xoay người rời đi.

“Đợi đã! Đi chung!”

Phó Thần Ngạn gọi Tô Vãn Đường lại, rồi vẫy tay với mấy nam nữ trẻ tuổi cách đó không xa.

“Tao đi trước nhé, chúng mày cứ chơi tiếp đi, có gì lát nữa gọi điện sau.”

Trên sàn nhà bên cạnh bục cắt đá, có một cái túi màu trắng không ai để ý.

Nhân viên lúc nãy phục vụ Tô Vãn Đường nhìn thấy, vội hô lên: “Quý khách chờ đã, cô làm rơi đồ này!”

Tô Vãn Đường đang đi tay không quay đầu lại, thấy nhân viên kia xách túi chạy tới.

“Rầm ——!”

Có lẽ vì quá kích động, anh nhân viên không nhìn đường dưới chân, vấp ngã một cái.

Cú ngã này khiến anh ta tuột tay khỏi cái túi, đồ đạc bên trong văng cả ra ngoài.

Những lá bùa và chu sa được gói kỹ, cứ như vậy đập vào mắt mọi người.

Hóa ra, cô nhóc này không chỉ là mê tín.

Cô nàng này căn bản là "nhập ma" luôn rồi.

Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Tô Vãn Đường nhặt đồ đạc trên đất bỏ lại vào túi.

Cô cười nói lời cảm ơn với anh nhân viên đang ngã sõng soài trên đất: “Cảm ơn.”

Dứt lời, cô giơ tay vẫy vẫy trên đầu anh chàng đang nhăn nhó vì đau.

Trên người anh ta có một tia sát khí không đáng kể, khí vận cũng hơi trồi sụt.

Cô hấp thụ sát khí trong cơ thể đối phương, xem như đã kết thúc nhân quả giữa hai người, mà mình cũng kiếm được chút sát khí.

Tô Vãn Đường đến phố đồ cổ một mình, lúc rời đi lại có thêm cái đuôi Phó Thần Ngạn bám theo.

Ngồi trên xe, Tô Vãn Đường nghiêng đầu nhìn Phó Thần Ngạn đang thắt dây an toàn.

Ánh mắt cô có vẻ kỳ quái không nói nên lời, khiến Phó Thần Ngạn bị nhìn đến mất tự nhiên.

Cậu ta thấy hơi sởn gai ốc, hỏi: “Sao, sao thế?”

Tô Vãn Đường chỉ vào bên phải đầu của Phó Thần Ngạn, nơi có mật độ tóc không được bình thường cho lắm.

Cô lên tiếng trêu chọc: “Cậu đây là qua một đêm đã khỏi hẳn rồi à? Nhanh thật đấy.”

Phải biết tối hôm qua đầu người này còn quấn băng gạc, hôm nay không chỉ tháo băng, mà tóc tai cũng hoàn toàn không tổn hại gì.

Phó Thần Ngạn nghĩ đến chuyện này, liền trợn mắt trắng dã với Tô Vãn Đường, cong ngón trỏ gõ gõ vào mảng tóc bên phải.

Cậu ta có chút bực bội nói: “Là miếng tóc giả, dùng để che vết thương.”

Đối với một Phó tam thiếu gia vô cùng coi trọng hình tượng, sao có thể đội băng gạc ra đường được.

Ánh mắt Tô Vãn Đường đầy vẻ hài hước, trêu: “Ưa chưng diện gớm nhỉ?”

Chưng diện đến mức bây giờ xúi quẩy đầy đầu.

Tai họa m.á.u ch.ó sắp biến thành tai họa phá vận.

Cũng không biết cậu ta đã tiếp xúc với ai mà lây dính một tia âm khí.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.