Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động - Chương 51: Mới Vừa Bị Cạy Góc Tường, Lại Tới Bái Đầu Tường

Cập nhật lúc: 18/04/2026 23:04

Sự ngang ngược vô lý cùng hung tàn của Tô Vãn Đường, đã khiến Vô Phàm đại sư là người bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất.

Khí tràng cường đại tràn ngập cảm giác áp bách uy nghiêm đ.á.n.h úp lại, làm hai đầu gối ông ta mềm nhũn, "phanh" một tiếng quỳ trên mặt đất.

Lực chấn nhiếp của linh lực làm người ta hít thở không thông, nhấc lên sóng gió ngập trời trong phòng, tứ phía tàn phá.

Trí Chân cùng Cửu Nương ở bên trong kết giới, mặc cho bàn ghế đồ vật trong không trung bay múa loạn xạ, lại không chịu chút ảnh hưởng nào.

Chỉ là ánh mắt bọn họ nhìn về phía Tô Vãn Đường, đều tràn ngập cảm xúc khiếp sợ.

Linh lực dồi dào, d.a.o động năng lượng cường đại, tu vi cao như vậy, tuyệt không phải là thứ mà một đứa trẻ mười mấy tuổi có thể sở hữu.

Vô Phàm đại sư quỳ trên mặt đất, hai tay ôm đầu, biểu tình thống khổ rống lớn:

“Tô thí chủ! Dừng tay! Mau dừng tay!”

Linh lực ngập trời nghiền áp, như là muốn đập nát toàn thân xương cốt của Vô Phàm.

Linh hồn như bị xé rách, đầu đau muốn nứt ra, đầu của ông ta sắp nổ tung rồi.

Tô Vãn Đường từ trên cao nhìn xuống ba người, một đôi mắt như trăng lạnh thấm đẫm băng giá.

Nàng thu hồi linh lực phóng thích ra, trầm ngâm nói: “Ta không thích chịu thiệt, hôm nay tốt nhất là có phương pháp lưỡng toàn, nếu không có……”

Tròng mắt đen của Tô Vãn Đường ngưng tụ nhìn hai người trong kết giới, môi đỏ gợi lên một độ cong lạnh băng.

“…… Ta không ngại đưa nhị vị xuống dưới làm một đôi uyên ương bỏ mạng trước.”

Trí Chân, người phảng phất đã thoát ly thế tục không dính bụi trần, đối Tô Vãn Đường chắp tay trước n.g.ự.c, niệm một tiếng phật hiệu.

“Thí chủ trên người lệ khí quá nặng, một khi động sát giới, huyết sát chi khí sinh ra, sẽ làm cô giỏ tre múc nước công dã tràng, đây không phải là chuyện phúc.”

Hòa thượng Trí Chân giữa mày có một nốt chu sa, một bộ dáng vẻ từ bi bác ái.

Ông ta miệng đầy Phật ngữ, nhưng trong tròng mắt sâu thẳm lại ẩn giấu thứ tình ý buồn cười nhất thế gian.

“Xùy!” Tô Vãn Đường cười đến mặt mày hơi cong, “Ngươi bây giờ tự thân còn khó bảo toàn, có rảnh lo lắng cho ta, không bằng nghĩ cách hoàn trả nợ tình của ngươi đi!”

Nói đến chuyện này, Tô Vãn Đường liền không có sắc mặt tốt.

Nàng là tới chùa Cửu Tiêu làm ăn, hai bên hợp tác, nàng lấy được bảo vật mình muốn.

Kết quả đến nơi mới biết, vụ làm ăn này có nguy cơ đổ vỡ, rất có khả năng trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Việc này cũng thôi đi, làm ăn không thành, nàng còn bị ép ăn một chén "cẩu lương" (chuyện tình cảm) không mùi vị.

Nếu đặt vào người khác, Tô Vãn Đường không biết sẽ làm thế nào.

Nhưng lấy tính tình của nàng, tuyệt không chấp nhận!

“Tiểu mỹ nhân, cô hiện tại là tu vi gì?”

Cửu Nương bên trong kết giới, hai mắt nở rộ ánh sáng kinh người.

Nàng nhìn chằm chằm Tô Vãn Đường, ánh mắt như một con ch.ó dữ nhìn thấy cục xương.

Tô Vãn Đường liếc xéo Cửu Nương, lên tiếng cảnh cáo: “Khuyên ngươi không nên dòm ngó ta, nếu không ta làm ngươi hồn phi phách tán!”

Cửu Nương muốn làm cái gì, nàng quá rõ ràng, đơn giản là muốn dùng tu vi của nàng để kéo dài mạng cho Trí Chân.

Nghĩ đến chuyện vớ vẩn của hai người này, sắc mặt Tô Vãn Đường lạnh xuống.

Cửu Nương căn bản không nghe lọt tai, thanh âm vội vàng hỏi: “Tu vi của cô đã có luyện khí hậu kỳ chưa?”

Tô Vãn Đường bất nhã mà trợn trắng mắt, người này cũng thật coi trọng nàng.

Luyện khí hậu kỳ?

Nàng hiện tại mới vừa tiến vào giai đoạn luyện khí sơ kỳ tu vi.

Tô Vãn Đường môi đỏ khẽ mở: “Thời đại mạt pháp, linh khí cạn kiệt, ngươi một con hồ yêu tu hành ngàn năm còn chẳng có thực lực gì, lẽ nào không biết nhân loại tu luyện khó như lên trời.”

Nàng không chuẩn bị bại lộ tu vi của bản thân, đồng thời cũng không muốn phủ nhận, cứ để người ta kiêng kị cái hình tượng thực lực cường hãn bề ngoài này.

Cửu Nương nghe vậy đáy mắt xẹt qua vẻ thất vọng nồng đậm, chưa từ bỏ ý định hỏi: “Cô hiện tại rốt cuộc là tu vi gì?”

Tô Vãn Đường nhíu mày: “Không thể phụng cáo.”

Đúng lúc này, Trí Chân hòa thượng động.

Ông ta tay cầm kinh thư, vung lên trong hư không, kim quang pháp tướng dễ dàng phá vỡ kết giới của hồ yêu.

“T.ử Long!”

Cửu Nương luống cuống, nhấc chân liền muốn đuổi theo ra.

Nhưng khi nàng sắp đi ra khỏi kết giới, phật quang che trên kết giới đã ngăn lại.

Trí Chân mang theo kim quang ch.ói mắt thong thả bước ra, đi đến trước người Tô Vãn Đường.

“Thí chủ mệnh cách kỳ lạ, là người phi người, âm dương hai giới không dung, không bằng vào ở chùa Cửu Tiêu tụng kinh niệm phật, gột rửa lệ khí trên người, thế nào?”

Tô Vãn Đường chớp chớp mắt, ngay sau đó bị chọc cười.

Vô Phàm đại sư muốn đào góc tường, thu Phó Tư Yến làm đồ đệ.

Trí Chân hòa thượng thì bảo nàng vào ở chùa Cửu Tiêu, cả ngày tụng kinh niệm phật.

Nên nói không hổ là người một nhà sao, đều thích… xen vào việc người khác!

Tô Vãn Đường cụp mí mắt, ngữ khí trào phúng: “Tụng kinh niệm phật mà hữu dụng, thì ngươi còn có thể lưng đeo tam thế nợ tình?”

Xú hòa thượng tự thân còn khó bảo toàn, lại muốn nàng ăn chay niệm phật, nằm mơ!

Trí Chân hòa thượng lại lần nữa miệng niệm phật hiệu, lên tiếng hỏi: “Vô Phàm đã đáp ứng thí chủ vật gì?”

Tô Vãn Đường lần này tới hứng thú, nhướng mày nói: “Tục Mệnh Đan, Mặc Sương Thánh Hoa, còn có tiền.”

Trí Chân hòa thượng rũ mắt nhìn Vô Phàm đang nằm liệt dưới đất, bộ dạng chật vật.

“Đi đem những thứ đã đáp ứng vị thí chủ này mang tới đây.”

“Sư thúc?” Vô Phàm đại sư nhíu mày.

Tô Vãn Đường còn chưa giải quyết vấn đề, sao có thể chắp tay dâng bảo vật.

Tròng mắt đen không gợn sóng của Trí Chân nhìn ông ta, nốt chu sa giữa mày đỏ như m.á.u, thanh âm đạm mạc thúc giục: “Đi đi.”

“Vâng, thưa sư thúc.”

Vô Phàm đại sư không cam lòng, nhưng không thể không nghe theo phân phó của sư thúc.

Ông ta từ trên mặt đất bò dậy, bước chân lảo đảo rời khỏi phòng.

Người đã đi rồi, sắc mặt Trí Chân hòa thượng trở nên trắng bệch, đôi môi cũng mất đi huyết sắc.

Người sắp c.h.ế.t, vận dụng không ít năng lực, rất khó không bị phản phệ.

Trí Chân chắp tay trước n.g.ự.c, hơi cúi đầu, dùng ngữ khí khẩn cầu nói với Tô Vãn Đường:

“Thỉnh cầu thí chủ sau khi ta tọa hóa, có thể rút ra ký ức của Cửu Nương, nàng vốn là yêu tu được Thiên Đạo ưu ái, không nên ngã xuống như vậy.”

Ông ta như cũ là thần sắc từ bi bác ái, chỉ là lời nói ra, cùng cảm xúc nơi đáy mắt có sự thay đổi nhàn nhạt.

Trí Chân đang thản nhiên dặn dò hậu sự, sớm đã đem sinh t.ử đặt ra ngoài, chỉ còn vướng bận một con yêu tu.

“Chiêm T.ử Long, ngươi dám!”

Phía sau truyền đến tiếng rống giận điên cuồng của Cửu Nương.

Mỹ nhân nổi giận, một khuôn mặt vặn vẹo không thành hình dạng, nhưng phong tình mị hoặc toàn thân không giảm.

Tầm mắt Tô Vãn Đường đảo quanh trên người hai người, sau một lúc lâu, cười khẽ lắc đầu.

“Chuyện của các người ta không xen vào được, một c.h.ế.t một bị thương, hoặc là cả hai cùng c.h.ế.t, đây là số mệnh của các người.”

Tam thế tình duyên, há là người ngoài có thể nhúng tay.

Mặc dù có thể xoay chuyển vận mệnh, Tô Vãn Đường cũng không muốn lãng phí tu vi để giúp người.

Bị cự tuyệt, Trí Chân hòa thượng cũng không miễn cưỡng, đáy mắt chỗ sâu trong lướt qua một tia thất vọng cùng tiếc nuối.

Ông ta không nói thêm gì nữa, đứng tại chỗ lặng im không tiếng động, chờ đợi Vô Phàm đại sư trở lại.

Tô Vãn Đường ở cự ly gần đ.á.n.h giá Trí Chân hòa thượng, phát hiện người này mặt mũi lớn lên thật sự không tồi.

Một phen tuổi rồi, đại khái có sáu bảy mươi tuổi đi, mà dung mạo vẫn như người mới ngoài ba mươi.

“Ầm!”

Kết giới bị phật quang bao phủ, bị Cửu Nương làm vỡ nát.

Đôi môi nàng dính m.á.u, gần như hao hết nửa thân tu vi, rốt cuộc cũng xông ra khỏi sự giam cầm của Trí Chân.

Cửu Nương khóe mắt như muốn nứt ra, xông về phía Trí Chân, ôm cổ ông ta, hung hăng đè người xuống đất.

“Chiêm T.ử Long, ngươi đã rời bỏ ta hai lần, lần này tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi nữa!”

Đôi mắt mị hoặc của nàng hung hăng nhìn chằm chằm Trí Chân, cúi đầu hung hăng c.ắ.n lên môi ông ta.

Yêu đan ẩn giấu trong đan điền của Cửu Nương, được độ sang cho Trí Chân, người đang dùng sức giãy giụa xô đẩy nàng.

Một màn này, làm Tô Vãn Đường xem đến trợn tròn mắt.

Yêu đan ẩn chứa yêu lực, há là người bình thường có thể chịu nổi.

Tô Vãn Đường bị ép xem hành vi sinh mãnh (mãnh liệt) như vậy của Cửu Nương, thấp giọng mắng một câu, xoay người liền muốn thoát đi khỏi hiện trường.

Trí Chân là người sắp c.h.ế.t, không chịu nổi yêu lực, dung hợp yêu đan tất sẽ tự bạo.

Đến lúc đó tình huống nhất định rất t.h.ả.m thiết, Tô Vãn Đường không muốn bị ảnh hưởng lây.

Nàng mới vừa bước ra một bước, chiếc nhẫn Xích Ngọc Huyền Ly đeo trên ngón cái bỗng dưng nóng lên.

Thân thể Tô Vãn Đường bị một cỗ lực lượng vô hình khống chế, trước mắt tối sầm, ý thức hoàn toàn mất đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.