Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 39: Chú Thẩm Hình Như Rất Ghét Tôi?

Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:06

Danh tiếng của Từ Dương vốn đang tụt dốc không phanh, lại bất ngờ “quay xe” 180 độ.

giám đốc công ty của nhóm CSF4 – Viên Mỹ Diễm, mặt mày ngơ ngác hỏi trợ lý:

“Là ai bóc phốt nó thế?”

“Fan của Lý Viện Viện ạ!”

“Thế ai giúp nó gỡ phốt?”

“Ờm... cũng là fan của Lý Viện Viện luôn…”

“À, thế thì được rồi.”

Bà chủ phẩy tay, vẻ mặt cực kỳ bình thản — chỉ cần Quý Lưu Phong không dính phốt là ổn, mấy đứa còn lại thích ra sao thì kệ, bà lười quản.

Còn chuyện đó tạm gác qua một bên.

Mặc cho weibo ngoài kia gào thét, tổ tiết mục ở đây vẫn bình yên như chưa có gì xảy ra.

Ba người trong căn nhà gỗ nhỏ:

Một người lo ra ngoài kiếm tiền, hai người còn lại phụ trách nấu cơm bán cơm.

Phó Nhiễm Nhiễm là đầu bếp chính, thiếu ai cũng được chứ thiếu cô là toang.

Vì thế nên công việc hằng ngày là Thẩm Luật Kinh và Phó Lam Xu thay nhau ra ngoài làm nhiệm vụ.

Hôm nay chỉ phải bẻ bắp thôi, không quá cực nên Lam Xu ra đồng.

Còn Phó Nhiễm Nhiễm thì càng lúc càng thấy thái độ của Thẩm Luật Kinh với mình hơi lạ.

Rõ ràng cô chưa từng gặp người này, vậy mà trong ánh mắt anh ta lại mang theo một tia chán ghét rất rõ.

Trong quyển sách kia cũng chẳng hề nhắc tới Thẩm Luật Kinh, chỉ nói đến “nhà họ Thẩm”.

Nhà họ Thẩm chọn sai người thừa kế, rồi rơi thẳng xuống vực phá sản.

Sau khi tập đoàn Thẩm thị sụp đổ, phần lớn tài sản đều bị Tạ Từ thâu tóm…

“Cháy rồi.”

Thẩm Luật Kinh nhàn nhạt nhắc một câu, gương mặt tuấn tú không biểu cảm.

Phó Nhiễm Nhiễm thoáng cảm thấy có gì đó không đúng.

Giống như anh ta cực kỳ không muốn tiếp xúc với cô, nhưng lại buộc phải đối mặt.

Dù có đọc bao nhiêu trong sách, cô cũng chỉ là cô gái mười tám tuổi.

Bị người ta ghét mà không hiểu lý do, đương nhiên sẽ thấy khó chịu.

Và trực giác mách bảo cô rằng, phải hỏi thử mới được.

“Chú Thẩm hình như… rất ghét tôi à?”

Thẩm Luật Kinh vẫn rửa rau, mỗi lá đều sạch bóng, không hề dừng tay.

Vài giây sau mới hỏi: “Tại sao lại nghĩ thế?”

Phó Nhiễm Nhiễm tắt mic trên áo, mỉm cười:

“Vì ánh mắt chú nhìn chị tôi và nhìn tôi khác nhau rõ lắm.”

Thẩm Luật Kinh đưa bó rau vừa rửa xong cho cô ấy.

Anh vừa định nói gì đó, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng la hét ầm ĩ.

Hứa Gia Hữu ôm hai bắp ngô xông vào bếp đầu tiên.

“Nhiễm Nhiễm, tôi muốn ăn ngô nướng! Xu Xu nói trả chị công chế biến thêm 1 đồng đó!”

Phó Nhiễm Nhiễm mỉm cười, rất hiền:

“Được, ra ngoài chờ một lát nhé, sắp ăn cơm rồi. Mọi người dọn sẵn bát đũa giúp em luôn nha.”

“Không vấn đề gì, để tôi lo!”

Hứa Gia Hữu lại “rầm rầm rầm” chạy đi.

Khi Lam Xu bước vào, cô liền cảm thấy bầu không khí trong bếp có gì đó… sai sai.

——【Ủa, hai người này sao tự nhiên ngượng ngùng thế? Hay là… cũng có gì đó mờ ám hả?】

Phó Nhiễm Nhiễm: “?”

Thẩm Luật Kinh: “……”

Phó Nhiễm Nhiễm ho khan một tiếng, vội cắt ngang luồng “suy diễn tâm linh” của Lam Xu:

“Rửa tay ăn cơm đi, hôm nay có món chị thích nè — cá dưa chua!”

“Ơ… thật hả? Tới liền!!”

Nghe đến món ngon, Lam Xu lập tức quên sạch mọi thứ.

Sau cả buổi sáng lao lực ngoài đồng, cô đói meo.

May mà hôm nay được mùa, vừa tám chuyện vừa bẻ bắp, cô thu hoạch tận 400 cân, kiếm được 40 tệ.

Thêm tiền bán cơm nữa, buổi chiều ba người có thể chính thức “nằm phè phỡn” rồi, hề hề~

“Chị ơi, hay là để em nấu cho chị ăn nhé? Tay nghề nấu ăn của em cũng ổn lắm đó.”

Tiếng Từ Dương vang lên từ bên ngoài.

Lý Viện Viện vì muốn tránh mặt cậu ta, thậm chí không thèm tự nấu cơm mà chạy sang đây đặt phần ăn.

Cô ta giờ có thể khẳng định, Từ Dương đúng chuẩn fan cuồng — để được cô ta nhìn thêm một cái mà bám dai như keo con ch.ó luôn!

Kiểu fan thế này, thật sự đáng sợ.

Nhưng đang quay livestream, cô ta không thể c.h.ử.i thẳng mặt, chỉ đành cố nhịn.

Bên trong, đồ ăn đã chia xong.

Mùi cá dưa chua lan khắp phòng khách, hương thơm chua cay khiến ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực.

Cả đám nhà giàu, vốn chỉ quen ăn cao lương mỹ vị, giờ lại cắm đầu ăn cơm trong bát sắt, còn khen nức nở.

Lý Viện Viện ngửi thấy mùi cũng phải nuốt nước bọt:

“Tôi cũng muốn một phần.”

Phó Lam Xu gõ gõ chiếc nồi trống trong tay:

“Xin lỗi nha, bọn tôi nhận đặt cơm trước chứ không bán đột xuất đâu.”

Lý Minh Hiên vừa ăn vừa hả hê chọc:

“Không phải em trai vừa nói muốn nấu cơm cho chị ăn à? Đừng để tấm lòng người ta uổng phí chứ~”

Lý Viện Viện c.ắ.n môi, mặt cứng đờ — mất mặt cực kỳ.

Cái gì mà “em trai”?

Nói cho cẩn thận chút được không hả?

Ai cũng có thể làm em trai cô chắc?

Cái thằng c.h.ế.t tiệt Lý Minh Hiên này… chờ xem, sau khi ba cô giành lại ghế chủ tịch, cô nhất định đá hắn khỏi nhà họ Lý cho biết mặt!

Chỉ là bữa cơm thôi, cô nhịn được.

Nhịn một bữa fan sẽ càng thương cô hơn.

Quả thật, fan thương thật.

【Chị Viện Viện đáng thương quá! Rõ ràng chỉ muốn ủng hộ mà còn bị phân biệt đối xử! Rõ ràng trên bàn vẫn còn cơm, con nhỏ kia rõ là ghen ghét nên mới cố tình làm khó chị tôi!】

【Coi kìa, người ta cũng phải ăn chứ? Viện Viện nhà thớt là công chúa chắc, cứ đến đòi cơm là phải dâng lên à? Không đặt trước mà đòi ăn, ai chiều nổi?】

“Haiz, tiếc ghê. Tôi nghe nói món của Nhiễm Nhiễm rất ngon, mới đến ủng hộ. Giờ không có thì thôi vậy.”

Trong mắt Từ Dương ánh lên một tia mỉa mai.

Lý Viện Viện nói xong liền đứng dậy bỏ đi, vẫn cố nặn ra nụ cười, nhưng ai cũng nhìn ra — cô ta đang giận sôi người.

Từ Dương thì chậm rãi đi sau.

Nhìn bóng lưng cô ta, Từ Dương lại nhớ về tám năm trước — người phụ nữ ấy, với ánh mắt khinh bỉ, dùng gót giày giẫm lên mu bàn tay cậu ta… Và từng lời cay nghiệt đ.â.m vào tim: “Loại như mày, không đáng sống trên đời này.”

Nhà họ Lý… không ai là người tốt cả.

Rồi sẽ có ngày, anh bắt họ phải trả hết nợ.

Phó Lam Xu nhìn hai người đi ra ngoài, chẳng buồn để ý.

Cô vừa ăn vừa liếc sang Địch Nguyên Thần.

Anh ta lập tức ngồi thẳng lưng — tới rồi! tới rồi! Bà thầy tâm linh sắp bóc phốt về tôi rồi phải không?

Vừa hồi hộp vừa phấn khích.

——【Ủa gì kỳ, sao Địch Nguyên Thần không đổ Nhiễm Nhiễm ta? Cậu ta chẳng phải “fan cứng” của đối phương à?】

Địch Nguyên Thần cứng đờ người:

Cái gì??? Tôi là… fan cuồng? Mà còn “fan cứng” nữa hả???

Anh ta nhìn Nhiễm Nhiễm, rồi quay sang Lam Xu, hoàn toàn không tin nổi.

Phó Nhiễm Nhiễm: “…………”

Cô chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống.

Không chỉ cô, mà trừ Đặng Hủ Duệ và Vương Viêm, mấy người còn lại đều nhìn cô với ánh mắt hóng hớt, như đang xem phim ngôn tình phiên bản đời thực.

Còn Quý Lưu Phong thì sốc toàn tập.

Đệt, mình thật sự nghe được suy nghĩ của người khác rồi!

Nếu nói buổi sáng ngoài đồng bẻ bắp chỉ nghe loáng thoáng vài tiếng, anh còn nghi mình mệt quá bị ảo giác,

Thì giờ đây — rõ ràng, rành rọt, không thể chối cãi được nữa!!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 39: Chương 39: Chú Thẩm Hình Như Rất Ghét Tôi? | MonkeyD