Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 43: Ông Nội Đây Hả?

Cập nhật lúc: 28/12/2025 04:07

Nhị Cẩu lập tức đổi sắc mặt.

Hắn tức giận quát lên:

“Con nhỏ điên ở đâu ra đấy! Dám giỡn mặt ông hả! Muốn ăn đòn à! Mày không biết anh em tao là ai chắc!”

Khác với thằng em nóng nảy, Đại Cẩu lại bình tĩnh hơn, nheo mắt nhìn Phó Lam Xu như đang xem cô là sinh vật lạ.

Phó Lam Xu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt sẹo của hắn, giọng vẫn thản nhiên:

“Nhị Cẩu, mày còn nhớ hồi trước mày kể với tao là mày thích cô Trương Tiểu Ngọc ở thôn bên hơn mày mười tuổi không?”

Nhị Cẩu khựng lại, bàn tay đang định vung lên cũng cứng ngắc giữa không trung.

Đại Cẩu thì sững người, miệng há ra không nói được gì.

Cái gì cơ!

Em trai hắn… thích một bà chị hơn mười tuổi á!

Không thể nào! Chuyện này nghe lạ lắm luôn!

Đại Cẩu quay sang nhìn em mình, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Chỉ thấy thằng em vừa tức điên lên, giờ lại chột dạ, mặt đỏ bừng, còn lén rụt tay về.

Đệt!

Thật rồi à!

Đại Cẩu kinh ngạc hỏi:

“Sao tao chưa nghe mày kể bao giờ? Với lại… gu mày mặn thế hả!”

Hắn nhớ rõ cô Trương Tiểu Ngọc kia vừa già vừa răng hô!

Nhị Cẩu ho khan một tiếng, ghé sát anh trai, thì thầm:

“Chuyện này em đâu kể với ai đâu, chỉ nói với bà nội thôi… Anh nói xem, có khi nào cô ta thật sự là bà nội mình không?”

Đại Cẩu cau mày, khẽ đáp nhỏ:

“Thần kinh à, bà nội c.h.ế.t năm năm rồi, con nhỏ này nhìn mới hai mấy tuổi, sao mà là bà nội được, rõ ràng là lừa—”

Chưa kịp nói hết, Phó Lam Xu lại mở miệng, giọng đều đều:

“Đại Cẩu, mày còn nhớ năm tám tuổi mày lén tè vào giếng nhà trưởng thôn, bị tao túm tai lôi về nhà không? Còn có lần mày đi tè bị rơi xuống hầm cầu, cũng là tao kéo mày lên. Tối tao hỏi sao không chịu ăn cơm, mày nói trong hố ăn no rồi…”

Nhị Cẩu tròn mắt, suýt ngã ghế:

“Anh hai, thật không đấy? Hồi nhỏ anh rơi xuống hầm cầu thật à!”

Đại Cẩu không nói gì, hai tay run run, mắt rưng rưng nước.

Cô ta…

Cô ta thật sự là bà nội!

Cái chuyện tè vào giếng rồi ngã hố, trong thôn chưa từng ai biết, chỉ có bà nội là chứng kiến tận mắt!

Đúng lúc này, Thẩm Luật Kinh đi tìm Phó Lam Xu về ăn cơm.

Nghe người trong thôn bảo cô đang tán gẫu ở tiệm tạp hoá, anh liền đến.

Vừa tới nơi, anh liền thấy Phó Lam Xu đang ngồi đối diện hai gã mặt mũi hung dữ như xã hội đen.

Phía sau, quay phim và Từ Dương cũng chạy đến.

【Cái gì đây? Thôn mình từ khi nào có hai ông tướng này?】

【Cô ấy chạy thục mạng về, là để đ.á.n.h bài với hai gã này á? Hay gu cô ấy là mấy anh đầu trọc cơ bắp thế kia?】

【Khoan đã, sao nhìn hai gã kia có vẻ sắp khóc thế? Bọn họ đang nói cái gì vậy trời?】

Chỉ thấy hai gã đàn ông bỗng quỳ “phịch” xuống đất, vừa khóc vừa gào:

“Hu hu hu… bà nội, thật sự là bà nội sao…”

Nhị Cẩu cũng quỳ xuống theo, nước mắt nước mũi tèm lem:

“Bà nội, con nhớ bà lắm! Bà sao lại lên vào ban ngày thế này ạ?”

Thẩm Luật Kinh: “???”

Hệ thống: “Ủa, hai tên g.i.ế.c người này… tin thật luôn hả!”

Mọi người xung quanh đều c.h.ế.t lặng.

“Cái… cái quái gì đang diễn ra vậy?”

Từ Dương trợn tròn mắt, như thấy kịch bản phim hài siêu thực.

Quay phim cũng gãi đầu: “Lần đầu trong đời tôi quay được cốt truyện kiểu này luôn.”

【Gì cơ! Quỳ thật luôn à! Còn gọi cô ấy là bà nội nữa!】

【Chắc là mời diễn viên tới dàn cảnh rồi. Cô này diễn quá lố, hơi phản cảm đó.】

【Nhưng mà nhìn hai gã kia khóc thật lắm, kiểu như thấy ma luôn ấy? Hay cô này giống hệt bà nội họ?】

Thẩm Luật Kinh nghiêng đầu hỏi nhỏ:

“Cháu giống bà nội họ à?”

Phó Lam Xu trợn trắng mắt:

—【Giống cái đầu anh á! Tôi mà có hai đứa cháu g.i.ế.c người như này thì nằm trong quan tài cũng phải bật dậy mất!】

Hệ thống thắc mắc:

【Sao cô biết nói thế là họ sẽ tin vậy?】

Phó Lam Xu bình thản đáp:

【Đọc từ mấy tin tám chuyện mà ra.】

Hệ thống: (tự ái) Ủa sao tôi đọc cũng không hiểu gì hết mà cô lại hiểu!

Thẩm Luật Kinh liếc nhanh đ.á.n.h giá:

Một chọi hai — vẫn ổn.

Anh định ra tay khống chế hai gã, thì nghe giọng cô vang trong đầu:

—【Ơ kìa, có phải tôi nhìn nhầm không… họ có s.ú.n.g kìa!】

Thẩm Luật Kinh: “…”

Rồi, nói sớm quá!

Không đ.á.n.h nổi đâu!

Nhị Cẩu khóc xong, ngẩng đầu nhìn anh:

“Bà nội ơi, đây là ông nội mới của tụi con hả? Đẹp trai ghê!”

Đại Cẩu cũng hỏi theo:

“Không phải ông nội ruột của tụi con chứ? Con nhớ ông nội có nốt ruồi đen ở mép, chuyên rình trộm mấy bà góa tắm.”

Khóe miệng Phó Lam Xu co giật, cô thở dài, bắt đầu bịa tiếp:

“Cái lão dê già đó, sống đã mê gái, c.h.ế.t rồi vẫn không bỏ được. Tao dưới kia tức quá, ly hôn luôn rồi, giờ có chồng mới. Tụi bây gọi ảnh là ông nội cũng được!”

Khóe miệng Thẩm Luật Kinh: co giật level max.

【Tôi nghi con nhóc này cố tình chơi trên cơ của anh Thẩm đó!】

【Ủa… là “phi công – bà nội” luôn hả? Căng nha!】

【Bậy nè, người ta chỉ đóng chung show thôi, có quan hệ gì đâu. Tôi thích cặp này đấy, sao?】

【Nhưng rốt cuộc họ đang làm gì vậy trời? Ai đó dịch giùm đi, quay phim ơi, zoom vô coi!】

Đạo diễn Vương nghe tin cũng chạy đến, còn kéo cả trưởng thôn theo.

Ông lo lắng hỏi nhỏ:

“Trưởng thôn, hai người kia là người tốt chứ?”

Trưởng thôn gật gật, rồi lại lắc đầu:

“Khó nói lắm, thật sự khó nói…”

Đạo diễn nghe xong thì lạnh sống lưng:

“Ông đi bảo họ đừng làm phiền nữ khách mời của tôi đi!”

Trưởng thôn đứng im, không nhúc nhích.

Hai thằng đó ai dám đụng vào? Muốn mất mạng hả?

Cả thôn này chỉ có lão Lưu gan to mới dám đ.á.n.h bài với họ.

Còn mấy người khác toàn trốn trong nhà nhìn ra thôi!

“Đi đi chứ!”

“Thôi tôi xin, tôi về nhà ăn cơm đây, ông muốn thì tự đi!”

Đạo diễn nhìn theo bóng trưởng thôn chạy như bay mà cạn lời.

Không còn cách nào khác, ông đành tự mình bước tới.

Nhưng khi lại gần, nghe được tiếng lòng của Phó Lam Xu, ông dựng hết tóc gáy!

Cái gì cơ! Hai thằng này là g.i.ế.c người trốn về à!

Giờ ông phải làm sao? Gọi công an à?

Nơi này hẻo lánh, chờ công an đến chắc… canh cũng nhừ!

Trời đất ơi, ông chỉ muốn về nhà ôm mẹ!

Phó Lam Xu đứng dậy, cười hiền:

“Đại Cẩu, nhớ lời tao nói nhé, đồ để chỗ cũ. Giờ ban ngày đông người, nửa đêm mày qua lấy. Giờ tao đi ăn cơm, tối gặp lại nha.”

Nói xong, cô kéo Thẩm Luật Kinh đi luôn, tiện thể lôi đạo diễn đang ngẩn ngơ theo.

Quay phim cũng vội vàng chạy theo sau.

Nhị Cẩu nhìn theo, ánh mắt ngưỡng mộ:

“Bà nội mình đỉnh thiệt, một tay dắt ông nội, tay kia cũng dắt ông nội. Có điều, ông bên trái nhìn già quá, không hợp với bà nội cho lắm.”

Đại Cẩu chống bàn đứng lên, gật gù:

“Công nhận. Hay mai khi bà nội lại lên, mình bắt thằng đẹp trai kia (chỉ Từ Dương) tặng cho bà nội, gọi là hiếu kính?”

Nhị Cẩu nghe xong gật đầu cái rụp:

“Chuẩn! Bà nội đối xử tốt với tụi mình thế cơ mà, tặng bà mấy anh đẹp trai cũng đáng thôi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Giả Sống Lại: Kệ! Mình Nhắm Mắt Nằm Luôn - Chương 43: Chương 43: Ông Nội Đây Hả? | MonkeyD