Tiểu Thư Nhà Quyền Quý [những Năm 70] - Chương 25

Cập nhật lúc: 26/04/2026 09:06

“Trong số dân quân không chỉ có nam mà còn có cả nữ dân quân.”

Thân Minh Hồ cố ý phớt lờ từng tên dân quân nam đang đến thỉnh giáo, chỉ trò chuyện với các dân quân nữ.

Đám dân quân nam không thỉnh giáo được gì đành phải bực bội rút lui, đứng bên ngoài tức tối nói:

“Đều tại thằng **!"

Có người tức mình đề nghị:

“Tụi mình đến nhà thằng **, tẩn cho nó một trận đi!

Nếu không tại nó, tụi mình cũng đã được học hỏi Thân Minh Hồ, trở thành thần b-ắn s-úng rồi!

Oai biết bao nhiêu!

Đến lúc đó còn sợ gì cái Hồng không để mắt đến mình nữa chứ?!"

“Đúng!

Tụi mình đi tẩn nó đi!

Cho cái mồm nó bớt nói nhăng nói cuội!"

Một tên to cao vẫy tay một cái, một đám thanh niên hùng hổ đi theo hắn, kéo đến nhà ** tẩn người.

Chu Niệm Hoài nhìn thấy từng lớp từng lớp thanh niên nam giới cứ ùa về phía Thân Minh Hồ, vội vàng hét lớn:

“Các đồng chí nam đều qua bên tôi, tôi sẽ chỉ dạy!"

Có người táo bạo nghi vấn hỏi:

“Đồng chí Chu Niệm Hoài kỹ thuật b-ắn s-úng của anh có bì được với đồng chí Thân Minh Hồ không?"

Vẻ mặt Chu Niệm Hoài ngượng nghịu gãi đầu, anh muốn với tư cách là bạn trai nhường nhịn Thân Minh Hồ mà cũng chẳng có cơ hội.

Vì kỹ thuật b-ắn s-úng của anh đúng là không bằng Thân Minh Hồ, anh là lính tinh nhuệ trong số các lính tinh nhuệ ở đơn vị, nếu không cũng chẳng được tuyển vào một đơn vị bí mật nào đó.

Nhưng chỉ riêng về b-ắn s-úng, anh thật sự không bì nổi Thân Minh Hồ.

Thân Minh Hồ từ nhỏ đã chẳng thích lăn lộn trong bùn đất, cũng không mấy khi thích đổ mồ hôi, môn vận động cô thích nhất chính là tập b-ắn bia dưới ô che nắng.

B-ắn mệt rồi thì nằm khểnh trên ghế xếp, uống nước ngọt, đọc một lúc tiểu thuyết.

Thân Minh Hồ quay mặt lại, đắc ý nhìn Chu Niệm Hoài một cái, còn khẽ cười một tiếng, tìm lại được cảm giác ưu việt khi vượt qua mọi người lúc còn ở trong quân đội.

Mỗi lần toàn quân tổ chức thi đấu giữa các đơn vị, cả đoàn văn công đều vây quanh cô, người bóp vai người đ.ấ.m chân, bưng trà rót nước, bóc hạt đào cho cô, cung phụng cô như Lão Phật Gia vậy.

Chẳng còn cách nào khác, tâm tư của người đoàn văn công đều dồn cả vào việc làm sao để hát cho truyền cảm hơn, nhảy cho đặc sắc hơn rồi.

Mỗi khi có thi đấu, đoàn văn công bọn họ đều phải chuẩn bị chiến đấu cả tháng trời thì mới không đến nỗi bị tụt lại quá xa.

Thân Minh Hồ đến, đúng là cứu tinh của đoàn văn công!

Ở những hạng mục cô tham gia đều có thể lọt vào vòng chung kết.

Càng khiến mọi người mừng rỡ hơn là, hạng mục b-ắn s-úng không chỉ vào được chung kết mà còn giành được giải mang về, thế thì chẳng phải nên cung phụng sao.

Lần đầu tiên Thân Minh Hồ trổ tài đã có những đơn vị khác muốn đến đào góc tường rồi, đoàn trưởng đoàn văn công đúng là canh phòng cẩn mật, toàn đoàn trên dưới thề ch-ết bảo vệ cho người đại diện bộ mặt này của Thân Minh Hồ.

May mà Thân Minh Hồ không muốn sang đơn vị khác, ngày thường cứ để bị cung phụng như một bình hoa tuyên truyền, chứ đơn vị bí mật như chỗ Chu Niệm Hoài cô lại chẳng vào được, nên yên tâm ở lại đoàn văn công, các chiến hữu mới thở phào nhẹ nhõm.

Thân Minh Hồ hướng dẫn một kèm một cho các nữ dân quân xong thì cũng vừa vặn kết thúc giờ nghỉ trưa, tiếng chuông sắt lớn báo giờ làm việc vang lên, mọi người cất s-úng đi, đi ra phía đồng ruộng.

“Minh Hồ, cháu về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây chẳng có gì hay để xem đâu, nắng lắm, cẩn thận kẻo làm sạm da cháu đấy."

Dưới cái nắng gắt, bác cả của Thân Minh Hồ đứng trên bờ ruộng, che một chiếc ô giấy dầu màu trắng, vừa che nắng cho cháu gái vừa khuyên cô về.

Thân Minh Hồ ngồi xổm trên bờ ruộng, tay vân vê một cọng cỏ dại, có chút tự hào nói:

“Bác cả ơi, cháu thiên tư xinh đẹp, thuộc loại người phơi nắng cũng không đen nổi đâu ạ."

Bác cả:

“..."

Mặt bác cả nóng bừng lên, bác là một đại đàn ông, lại còn là người đã làm ông nội rồi, mà cầm một chiếc ô giấy dầu của con gái che nắng thì ra thể thống gì chứ, nhưng lời dặn của bà cụ bác không thể không nghe.

Bà cụ ngủ trưa dậy không thấy Thân Minh Hồ đâu, nghe báo là ra đồng rồi, liền bảo con trai cả mau mang ô ra che nắng cho Thân Minh Hồ, đừng để cô cháu gái rượu của bà bị nắng làm hỏng người.

Bác cả cũng xót cô cháu gái da trắng trẻo mịn màng phơi nắng ở đây, tiếp tục khuyên:

“Minh Hồ à, đối tượng cháu đâu rồi?

Hay cháu đi tìm cậu ấy đi, đừng để người ta đi lạc, nơi đây lạ nước lạ cái mà."

Mắt Thân Minh Hồ vẫn dán vào những người đang lao động, tùy miệng trả lời:

“Anh họ cả kéo người ta lên công xã rồi ạ, cháu chẳng đi đâu, cháu là một cô gái nhỏ, đến đó góp vui làm gì chứ?"

Đã có những người chỉ coi cô là một cô gái nhỏ, vậy thì cô cứ làm một cô gái nhỏ không hiểu việc lớn là được.

Bác cả cạn lời, đành cam chịu mà che ô cho cháu gái.

Thân Minh Hồ nhìn những người trong ruộng, ai nấy nước da đen nhẻm, cúi đầu khom lưng làm lụng cực nhọc, mồ hôi từ trên trán rơi từng giọt lớn xuống đất, tóc và lưng họ đều ướt đẫm hơn nửa, ngay cả những đứa trẻ chưa cao bằng cán cuốc cũng vác một chiếc cuốc, nghiến răng cuốc đất.

Trước kia về quê đều là vào dịp Tết, lúc đó nông thôn đang ở thời kỳ tránh rét, nhà nhà rảnh rỗi, không chuẩn bị đồ Tết thì cũng là sang nhà nhau chơi, đ.á.n.h bài, c.ắ.n hạt dưa, tán dóc.

Trong nhà bà nội cũng không có lò sưởi, lạnh quá nên Thân Minh Hồ chẳng hề ngồi bên lò lửa, có đi ra ngoài hoạt động cũng là đi theo cha mẹ, căn bản chưa hề tiếp xúc sâu với nông thôn.

Lúc này cô nhìn thấy mặt chân thực nhất của nông thôn.

Thân Minh Hồ nhất thời cảm thán, lầm bầm nói:

“Bác cả, bác nói xem nếu chia đất cho từng cá nhân trồng, để họ làm nhiều hưởng nhiều thì sẽ thế nào ạ?"

Sắc mặt bác cả lập tức đại biến, vội vàng nhìn quanh quất, thấy không ai nghe thấy, mọi người đều đang bận rộn làm việc, bác mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay mặt lại, khẽ trách mắng Thân Minh Hồ:

“Lời này không được nói bậy đâu đấy."

Thân Minh Hồ chẳng để tâm nói:

“Bác cả, bác sợ cái gì chứ?

Một cô gái nhỏ chẳng hiểu sự đời như cháu còn chẳng sợ."

Tiếp đó, cô ngước nhìn bác cả, chính sắc nói:

“Bác cả, bác làm bí thư chi bộ thôn bao nhiêu năm nay, mà chẳng nghĩ cách gì để bà con sống dễ thở hơn một chút sao?"

Lời này vừa nói ra, bác cả cũng không trách mắng Thân Minh Hồ nữa, bác thở dài một tiếng nói:

“Sao mà không nghĩ chứ?

Nhưng không có cách nào cả, đất đai chỉ có bấy nhiêu, thu hoạch hàng năm cũng chẳng chênh lệch mấy, không ch-ết đói nhưng cũng chẳng dư dả."

Thân Minh Hồ dư quang chú ý đến một người đang làm việc lơ là, hỏi:

“Bác cả, bác thấy mảnh đất tự lưu của dân làng họ chăm sóc có tốt không ạ?"

Bác cả chẳng cần suy nghĩ, buột miệng nói:

“Cái đó đương nhiên là tốt rồi."

Không chỉ là tốt, mà phải nói là cực kỳ tốt, rau củ quả, thực phẩm phụ của cả một gia đình lớn quanh năm đều trông chờ vào mảnh đất đó đấy.

Thân Minh Hồ nhỏ giọng táo bạo nói:

“Vậy bác cả nói xem, để bà con coi mảnh đất tập thể như mảnh đất nhà mình mà chăm bón, thì kết quả sẽ thế nào?"

Những người làm việc cũng không phải ai cũng muốn lơ là trốn việc, phần lớn đều là đầu tắt mặt tối làm lụng, nhưng mồ hôi đổ ra không ít, quanh năm suốt tháng bận rộn trên đồng ruộng, đến cuối năm kết toán thì chẳng thấy lương thực tiền bạc chia về được bao nhiêu.

Thế là ai nấy đều làm lụng đến kiệt sức mà cuộc sống chẳng thấy khấm khá lên, cái sự mệt mỏi về tâm lý và sự bất lực đối với cuộc sống này lại càng làm tăng thêm sự mệt mỏi về thể xác, chẳng trách Thân Minh Hồ thấy họ, từng người một dốc sức thì dốc sức thật đấy, nhưng dường như mảnh đất dưới chân là một mảnh đất cằn cỗi, không mọc nổi lương thực, họ đang bận rộn vô ích vậy.

Trong lòng bác cả dấy lên một cơn sóng dữ dội, bác dường như nhìn thấy trước mắt một khung cảnh mùa màng bội thu vàng óng ánh.

Bác vội vàng ngồi thụp xuống, đè thấp giọng:

“Minh Hồ, có phải cháu nghe thấy tiếng gió gì rồi không?"

Lúc này bác cả chẳng dám coi thường cô cháu gái này nữa, bác nghĩ tới việc Thân Minh Hồ sống trong đại viện ở thủ đô, những người qua lại với cô, bác có phấn đấu cả đời cũng không thể gặp được, người ta còn gọi “chú, dì" một cách thân thiết cơ mà.

Thân Minh Hồ cười hì hì lắc đầu, ra vẻ thiếu nữ vô tri:

“Bác cả ơi, cháu chẳng nghe thấy tin tức gì đâu ạ."

Lông mày bác cả lập tức nhíu c.h.ặ.t lại, thở dài thườn thượt.

Thân Minh Hồ lại nói:

“Bác cả cứ việc mạnh dạn, thả lỏng tay chân mà làm đi ạ.

Bác làm bí thư chi bộ thôn bao nhiêu năm nay, trong thôn có ai mà không phục bác chứ?"

Bác cả nghe lời này, lập tức trầm tư hẳn lại.

Việc bí mật chia đất cho từng cá nhân trồng, tự quản lý thu hoạch, chuyện này là khả thi, mọi người ai nấy đều mong mỏi có chuyện tốt như vậy mà.

Trừ một vài kẻ lười biếng cực đoan trong thôn phải dựa vào tập thể cứu tế, thì chẳng ai đi báo cáo cái tin tức táo bạo này ra ngoài đâu.

Trừ phi kẻ đó đã chuẩn bị sẵn tinh thần dời mộ tổ tiên đi, bản thân sau khi ch-ết không có đất chôn.

Còn cả những thanh niên tri thức kia nữa, tuy đã nhập hộ khẩu, nhưng trong lòng căn bản chẳng coi mình là người trong thôn, vốn dĩ chẳng mấy khi gần gũi với dân làng.

Bác chỉ cần lo lắng về những thanh niên xuống nông thôn bồng bột này thôi, vạn nhất họ muốn báo cáo lên trên để lập công về thành thì sao?

Nhưng vấn đề cũng không lớn, cử mấy đứa trẻ trong thôn trông chừng bọn họ là được, không có thư giới thiệu của bác thì chẳng ai ra khỏi thôn được đâu.

Cho dù có kiện cáo thành công, người ở trên phái người xuống kiểm tra, dân làng đều nói không có chuyện đó, người điều tra chắc chắn sẽ tin lời dân làng, vì mấy năm nay đám thanh niên tri thức chẳng mấy khi yên ổn, gây ra không ít chuyện, ấn tượng của những người làm việc công về họ đều rất tệ.

Bác trong tháng này cũng nghe loáng thoáng được chút tiếng gió từ công xã, những người ở trên đều đang bận rộn chạy vạy cho cái ghế của mình, một lượng lớn người sắp được khôi phục chức vụ cũ rồi, lấy đâu ra thời gian mà quản chuyện xảy ra ở một ngôi làng nhỏ xíu chứ.

Bác cả càng nghĩ lòng càng nóng rực, mắt rực cháy chằm chằm nhìn Thân Minh Hồ, giọng điệu cấp thiết:

“Minh Hồ à, cháu có chắc chuyện này làm được không, sẽ không có chuyện gì chứ?"

Thân Minh Hồ không nói gì, quay mặt đi, nhìn mảnh đất màu mỡ đen thẫm trước mặt, có chút lạnh lùng nghĩ, cô đã nói đến nước này rồi mà bác cả vẫn còn muốn cô đưa ra một lời đảm bảo, tốt nhất là lập một tờ cam kết quân lệnh, để đảm bảo trăm phần trăm không có rủi ro.

Cô là một cô gái yếu đuối mười tám tuổi, bờ vai gầy gò sao gánh nổi trách nhiệm này chứ?

Nếu bác cả thật sự bí mật chia đất cho người trong thôn, đến lúc có chuyện gì xảy ra, chẳng phải sẽ đổ hết lên đầu cô sao, người ở quê lại còn mặt dày mày dạn tìm đến bố cô, dù sao chuyện do con gái ông gây ra, ông làm bố thì phải chịu trách nhiệm đến cùng, bồi thường cho bà con lối xóm.

Dù sao vài ngày nữa cô cũng phủi m-ông về thủ đô rồi, người và việc ở quê chẳng vướng mắt cô được.

Thân Minh Hồ đứng dậy, phủi bụi cỏ trên ống quần, ra vẻ ngây thơ nói:

“Hì, bác cả ơi cháu chỉ là nghĩ viển vông một chút thôi, bác đừng có để tâm chuyện đó nhé."

Trong phút chốc bác cả tràn đầy thất vọng, cười khổ một tiếng, nói:

“Bác cứ tưởng..."

Mắt Thân Minh Hồ nhìn lên bầu trời, thở dài một tiếng, nhìn cây táo bên đường, bỗng nhiên hỏi:

“Bác cả, năm nay thu hoạch táo trong thôn thế nào ạ?

Trái có đậu tốt không bác?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Thư Nhà Quyền Quý [những Năm 70] - Chương 25: Chương 25 | MonkeyD