Tiểu Thư Nhà Quyền Quý [những Năm 70] - Chương 74
Cập nhật lúc: 26/04/2026 13:41
Thân Minh Hồ nhắc nhở cô ấy, “Ngày báo danh khai giảng, nam sinh đã khiến Mẫn Mẫn thốt lên khe khẽ đó."
Ngụy Khai Vận cau mày suy nghĩ kỹ lại, cuối cùng cũng nhớ ra, cô ấy chợt hiểu ra nói:
“Ồ, hóa ra là cậu ấy à, thay đổi cũng hơi lớn, hèn chi mình không nhận ra, còn cứ tưởng là thầy giáo thiên tài của Đại học Kinh đô nữa chứ."
Cũng không trách được Ngụy Khai Vận khi nhìn thẳng mặt Hứa Phái Tích lại không khớp được với gương mặt trong trí nhớ.
Hơn ba tháng cuộc sống đại học đã giúp Hứa Phái Tích lấy lại được làn da trắng trẻo, để tiết kiệm tiền, cậu cũng chưa từng đi cắt tóc, toàn là khi tóc mái che mắt mới tự tay cắt ngắn đi một chút.
Một Hứa Phái Tích đầu đinh ngay ngắn và một Hứa Phái Tích tóc dài lộn xộn, đó là hai loại khí chất hoàn toàn khác biệt, một bên hướng nội ít nói, một bên thanh lãnh thoát tục.
Chỉ có vóc dáng của Hứa Phái Tích là vẫn gầy gò đơn bạc như thế.
Tiền lương làm thêm mỗi tháng của Hứa Phái Tích là mười đồng, vì mười đồng này, chỉ cần không có tiết là cậu phải đến thư viện làm việc.
Sau một lần tình cờ gặp Thân Minh Hồ ở thư viện, lòng Hứa Phái Tích không yên được nữa.
Lẽ ra cậu có hai địa điểm để gặp Thân Minh Hồ, một là phòng học các môn chung, một là khu rừng nhỏ ngoài khoa Toán.
Bây giờ môn chung kết thúc rồi, cậu lại phải đi làm thêm, không thể mỗi ngày ba buổi đều chạy qua khoa Toán được.
Trong lòng đang buồn bực hụt hẫng thì lại có một địa điểm mới có thể gặp Thân Minh Hồ, làm sao không khiến cậu kích động cho được.
Hứa Phái Tích thay đổi cách đọc sách của mình, trước đây cậu toàn để sách lên mặt bàn rồi cúi đầu xem.
Từ lần đó trở đi, cậu liền giơ cuốn sách lên, đối diện với cửa ra vào mà xem.
Cửa vừa có người vào, cậu liền dùng ánh mắt liếc qua mặt người đó, mỗi lần nhìn người, trong lòng cậu đều hy vọng người nhìn thấy là khuôn mặt của Thân Minh Hồ, để có thể bù đắp phần nào khoảng trống trong lòng vì số lần gặp gỡ Thân Minh Hồ giảm đi nhanh ch.óng.
Đáng tiếc, Thân Minh Hồ giống như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, không bao giờ quay lại phòng mượn sách nữa.
Ngay khi Hứa Phái Tích vì chuyện này mà tâm trạng u uất không thôi, nảy sinh ý định xin nghỉ việc làm thêm, thì Thân Minh Hồ lại lần đầu tiên chủ động tìm đến tận cửa.
Ngày hôm nay trời nóng hầm hập, trong phòng mượn sách oi bức khó chịu, tất cả các cửa sổ đều mở toang, đặt chậu đá ở góc phòng cũng không ăn thua.
Mọi người ai nấy đều bồn chồn nóng nảy, Hứa Phái Tích lại tâm tĩnh tự nhiên mát, cậu thấy nóng liền vặn bình nước ra uống một ngụm, rồi lại trầm tĩnh nghiêm túc xem sách tiếp.
Thân Minh Hồ ló nửa cái đầu ra từ sau cánh cửa, nhìn thấy Hứa Phái Tích đang thần tình chuyên chú mới nảy sinh ý định muốn bước vào phòng mượn sách.
Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, nhích từng chút một đến dưới gầm bàn làm việc của Hứa Phái Tích, rồi đột nhiên đứng bật dậy, nở một nụ cười thật tươi với Hứa Phái Tích.
Bờ môi mỏng của Hứa Phái Tích hơi há ra, cuốn sách trong tay bỗng chốc nghiêng đi, trong đầu cậu đột nhiên lóe lên một câu nói, “Trên trời rơi xuống một Lâm muội muội".
Ánh mắt Hứa Phái Tích đờ đẫn, Thân Minh Hồ không nhịn được mà cầm lấy cuốn sách bị nghiêng đặt lại lên mặt bàn, hơi khom người, chắp tay sau lưng, lông mày và mắt đều mang ý cười, nói nhỏ:
“Hứa Phái Tích, cậu có thể cùng tôi ra ngoài một chút không, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Hứa Phái Tích đứng bật dậy, bước chân định đi ra khỏi bàn làm việc.
Thân Minh Hồ mỉm cười, đi ra khỏi cửa phòng mượn sách một đoạn mới dừng lại.
Hứa Phái Tích theo sát sau lưng cô, không xa không gần, vừa vặn để cậu có thể thu trọn toàn thân Thân Minh Hồ vào mắt.
Hai người đứng lại, Thân Minh Hồ quay người lại nhìn Hứa Phái Tích, ngập ngừng hai giây, Hứa Phái Tích vội vàng dịu dàng và kiên định nói:
“Cậu nói gì tôi cũng đồng ý với cậu hết."
Thân Minh Hồ bật cười, mới mở lời nói:
“Cậu chẳng phải là bên khoa Hóa sao, tôi muốn nhờ cậu giúp tôi ôn tập môn Vật lý Hóa học này một chút."
Giọng điệu của Thân Minh Hồ có chút ngại ngùng, đây là lần đầu tiên cô đi tìm sự giúp đỡ về học tập từ người khác đấy.
Đều tại mình đ.á.n.h giá thấp mức độ bận rộn của cuộc sống đại học, lúc học Vật lý Hóa học không nghe giảng nghiêm túc, sau giờ học cũng không làm bài tập t.ử tế, cái gì biết thì viết cái gì không biết thì cứ để trống, rồi cứ thế nộp bài đi một cách hồn nhiên.
Sắp bước vào tuần thi cuối kỳ rồi, cô sắp ch-ết đến nơi cũng phải vùng vẫy một chút, tranh thủ dùng thời gian rảnh rỗi một tuần để học xong một cuốn sách.
Hơn nữa cô không muốn lãng phí quá nhiều thời gian và sức lực, chỉ muốn tìm một cao thủ Vật lý Hóa học đến phụ đạo cho mình, vừa nghĩ tới liền nghĩ ngay đến Hứa Phái Tích này, không ai thích hợp hơn cậu ấy cả.
Trên mặt Hứa Phái Tích lộ ra vẻ hơi kinh ngạc, rõ ràng là cậu rất ngạc nhiên trước tình trạng Thân Minh Hồ gặp khó khăn trong học tập.
Thân Minh Hồ gãi gãi sau gáy, gỡ gạc thể diện giải thích:
“Học kỳ này tôi hơi ham chơi một chút, học kỳ sau chắc chắn sẽ không thế nữa đâu."
Hứa Phái Tích lập tức thu hồi vẻ kinh ngạc trên mặt, ôn tồn nói:
“Nghe nói chuyên ngành khoa Toán các cậu vừa nặng vừa khó."
Mắt Thân Minh Hồ sáng rực, liên tục gật đầu nói:
“Đúng vậy, môn chuyên ngành chiếm quá nhiều thời gian luôn."
Tiếp đó, cô lại có vài phần do dự hỏi:
“Cậu có thời gian đến dạy tôi không?"
Hứa Phái Tích nặng nề “ừm" một tiếng, Thân Minh Hồ nhìn vào phòng mượn sách một cái, lại hỏi:
“Liệu có làm lỡ việc làm của cậu không?"
Hứa Phái Tích lắc đầu, thành thật trả lời:
“Không đâu."
Dù sao công việc này cũng định nghỉ rồi, nhường lại cho bạn học khác thôi.
Tiền xe về quê nghỉ hè cậu sẽ nghĩ cách khác để kiếm.
Thân Minh Hồ vui vẻ nói:
“Thế được, chúng ta đối chiếu thời khóa biểu đi, định ra một thời gian.
Tôi cũng sẽ không làm lỡ việc cậu ôn thi cuối kỳ đâu, chỉ một tuần thôi, cậu dạy tôi một tuần là được rồi."
“Bao lâu cũng được."
Hứa Phái Tích rủ mắt nhìn cái đầu đen nhánh của Thân Minh Hồ, thầm trả lời trong lòng.
Hai người hẹn xong thời gian và địa điểm phụ đạo, Thân Minh Hồ liền vẫy tay chào tạm biệt Hứa Phái Tích.
Vào giờ làm việc của Hứa Phái Tích mà đến tìm cậu, Thân Minh Hồ cũng thấy rất ngại, nhưng cô thực sự không tìm thấy người đâu, cô đã đợi ở khu rừng nhỏ của học viện hai ngày rồi mà không thấy Hứa Phái Tích, không lẽ lại xông vào ký túc xá nam.
Buổi phụ đạo đầu tiên diễn ra vào giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, Hứa Phái Tích không có thói quen ngủ trưa, Thân Minh Hồ thì buồn ngủ là ngủ, không nhất thiết phải ngủ vào giờ ngủ, cho nên tuy tiếng ve kêu khiến người ta buồn ngủ nhưng cả hai đều tinh thần hăng hái.
Trước khi đến dạy cho Thân Minh Hồ, Hứa Phái Tích đã làm một số công việc chuẩn bị bài rất chi tiết, Thân Minh Hồ lại là người thông minh xuất chúng.
Một người dịu dàng nghiêm túc dạy bảo, một người dụng tâm học, thời gian một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Thân Minh Hồ vừa thu dọn đồ đạc của mình vừa hỏi:
“Hứa Phái Tích, lát nữa cậu định đi đâu, nếu thuận đường thì chúng ta cùng đi đi."
Câu hỏi này khiến Hứa Phái Tích im lặng, không biết nói địa điểm nào mới có thể vừa khéo thuận đường với Thân Minh Hồ.
Trong phòng học bỗng dưng yên tĩnh vang lên từng đợt tiếng “ùng ục ùng ục".
Tay Thân Minh Hồ khựng lại, không kìm được mà nhìn vào bụng của Hứa Phái Tích.
Tiếng động này chính là phát ra từ bụng của Hứa Phái Tích, muốn kìm nén cũng không kìm nén được, khuôn mặt Hứa Phái Tích đỏ bừng, lý nhí nói:
“Minh Hồ, tôi đi trước đây."
“Ơ!
Khoan đã đi."
Thân Minh Hồ vội vàng đưa tay giữ cậu lại, khẽ hỏi:
“Cậu vẫn chưa ăn cơm à?"
Thân Minh Hồ dĩ nhiên là ăn trưa xong rồi mới qua đây, cô hoàn toàn không ngờ Hứa Phái Tích lại nhịn đói để dạy học cho mình.
Hứa Phái Tích vỗ vỗ vào ba lô, nói:
“Tôi có cơm rồi, đợi đói mới ăn."
Thân Minh Hồ vội vàng nói:
“Thế cậu mau lấy cơm ra đi, cứ ngồi đây mà ăn, xem cậu đói kìa."
Hứa Phái Tích do dự hai ba giây mới mở ba lô lấy hộp cơm nhôm bên trong ra, cậu nói với Thân Minh Hồ:
“Minh Hồ, thế cậu có việc gì thì cứ đi trước đi."
Thân Minh Hồ thấy cậu lề mề, lại còn đuổi người, đầu óc bỗng lóe lên ý nghĩ gì đó.
Cô đoạt lấy hộp cơm nhôm trong tay Hứa Phái Tích cầm trên tay mình, đeo ba lô lên, kéo Hứa Phái Tích đi ra ngoài, “Cơm chắc chắn nguội ngắt rồi, tranh thủ lúc này căng tin vẫn chưa đóng cửa.
Đi!
Đi ăn cơm nóng canh nóng, tôi mời cậu, bụng tôi cũng hơi đói rồi."
Hứa Phái Tích định kiên quyết từ chối, nhưng Thân Minh Hồ vừa nói cô cũng đói, không biết thật giả thế nào, Hứa Phái Tích liền cuống quýt nói:
“Thế thì đi nhanh thôi.
Còn nửa tiếng nữa là căng tin đóng cửa rồi."
Thân Minh Hồ kéo cánh tay Hứa Phái Tích lao về phía căng tin gần nhất, cô quay mặt nhìn Hứa Phái Tích đang có vẻ mặt lo lắng, đột nhiên hứng chí nổi lên, buông tay ra, lớn tiếng nói:
“Hứa Phái Tích, hai chúng ta thi xem ai chạy đến cửa căng tin số hai trước nhé!"
Hứa Phái Tích lập tức hăng hái lớn tiếng đáp lại:
“Được!"
“1, 2, 3!
Chạy!"
Thân Minh Hồ vừa ra lệnh, hai bóng người trẻ tuổi giống như một cơn gió lướt nhanh trên con đường trong trường, làm kinh động đến từng tán lá cây trong lùm cây.
Thân Minh Hồ vừa nhìn đường vừa nghiêng mặt xem Hứa Phái Tích chạy đến đâu rồi, cô nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Phái Tích liền đột nhiên cười ha hả, cảm thấy mình thật kỳ lạ, dáng vẻ hai người chạy thục mạng trông lại đặc biệt buồn cười.
Hứa Phái Tích cũng bị điệu cười của Thân Minh Hồ lây lan, cũng theo đó mà cười lớn, các bạn học đi ngang qua nhìn họ bằng ánh mắt quái dị, không tự chủ được mà tránh ra xa.
“Tôi đến trước!"
Thân Minh Hồ thở hổn hển đứng lại trước cửa căng tin, ngoái đầu nhìn Hứa Phái Tích chậm hơn mình một bước, nghiêm túc hỏi:
“Cậu không nhường tôi đấy chứ."
Hứa Phái Tích cũng hơi thở dốc, lắc đầu nói:
“Không có, sức bộc phát của tôi không tốt lắm, sức bền thì khá hơn một chút."
Thân Minh Hồ gật đầu, sau đó reo hò một tiếng, “Thế là tôi thắng rồi."
Cô đắc ý xong liền hất cằm với Hứa Phái Tích, nói:
“Với tư cách là người thua cuộc, lát nữa vào căng tin, cậu cái gì cũng phải nghe theo người chiến thắng là tôi đấy."
Hứa Phái Tích không nhịn được cười rạng rỡ, ngoan ngoãn nói:
“Được, tôi cái gì cũng nghe cậu hết."
Thấy Hứa Phái Tích phục tùng, Thân Minh Hồ kéo cậu đi về phía quầy gọi món, xếp hàng rồi nói với cậu:
“Tôi đi gọi món, cậu đi lấy cơm đi.
Nè, đây là một cân phiếu lương thực, đây là hộp cơm của tôi, cậu cầm lấy đi lấy đầy cơm trắng vào."
Thân Minh Hồ tùy ý rút ra một cân phiếu lương thực, xem ra cô thực sự đói rồi.
Hứa Phái Tích suy nghĩ, cũng không đẩy đưa với Thân Minh Hồ, nhận lấy phiếu lương thực và hộp cơm rồi đi lấy cơm.
Hứa Phái Tích muốn tự mình bỏ phiếu lương thực ra nhưng cũng không bỏ ra nổi, tháng này cậu chỉ còn dư lại ba lạng phiếu lương thực, nếu chỉ mua cơm trắng thì còn không đủ một bát.
Quầy gọi món là nơi dành riêng cho những sinh viên có điều kiện gia đình tốt, trường học cũng là để có thêm một khoản thu nhập, trăm việc đều phải bắt đầu lại từ đầu mà, đất nước cũng không giàu có, kinh phí học thuật và cơ sở vật chất lớp học không thể cứ mãi ngửa tay xin cấp trên được.
