Tiểu Thư Tư Bản Dọn Sạch Kho Bạc, Gả Cho Cơ Trưởng Tuyệt Tự - Chương 174: Mật Mã Thời Gian, Kế Hoạch Đồ Sát Lộ Diện
Cập nhật lúc: 11/04/2026 11:21
Phòng điều khiển tháp canh. Lâm Hi Vi nhìn một nhóm dữ liệu trên tờ giấy, lông mày ủ rũ:
“Tần Nam Thành, con số này hình như không phải tọa độ, anh xem xem giống cái gì?”
Tần Nam Thành vừa thông thoại với các đơn vị cùng cấp ở vùng biển lân cận, thông báo cho họ chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với địch kích. Ngay cả sư bộ, Tần Nam Thành cũng gọi điện tới giữa đêm, lôi Sư trưởng từ trong chăn ra để cưỡng ép báo cáo công việc. Sư trưởng vốn dĩ còn định mắng Tần Nam Thành, nhưng nghe xong báo cáo của anh, cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt. Sư trưởng cũng không ngủ nữa, dậy gọi điện báo cáo cho cấp cao hơn, yêu cầu chi viện.
Tần Nam Thành đi tới bên cạnh Lâm Hi Vi, cau mày, nhìn kỹ nhóm số trên giấy:
“Giống như... ngày tháng?”
“Hình như không phải.” Lâm Hi Vi lắc đầu: “Nội gián truyền tình báo không đến mức đơn giản như vậy chứ? Ngày tháng viết lù lù ra đó sao?”
Tần Nam Thành hỏi dồn: “Nhóm số này từ đâu ra?”
Lâm Hi Vi thuận miệng đáp: “Nhóm mật mã cuối cùng mà Thái Hương Lan chưa phá giải được, không biết là cái gì.”
Tần Nam Thành nhìn nhóm số đó ngang dọc một hồi, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: “Giờ giấc! Mấy giờ mấy phút!”
Lâm Hi Vi ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Tần Nam Thành nhét cốc nước vào tay Lâm Hi Vi, quay người đi tới sau lưng nhân viên radar:
“Nhìn cho kỹ vào! Còn năm phút nữa, không chừng ‘Bóng ma’ sẽ lộ diện...”
Lâm Hi Vi nhận ra điều gì đó, con "Bóng ma" này chính là chiếc máy bay hộ tống của Sudia. Cô chậm rãi đứng dậy, cũng bước tới sau lưng Tần Nam Thành, nhìn chằm chằm vào biểu đồ radar xanh lè kia:
“Tần Nam Thành, bây giờ là 5 giờ rưỡi, chim dậy sớm mới có sâu ăn?”
Được Lâm Hi Vi nhắc nhở, Tần Nam Thành một lần nữa nhìn kỹ vào biểu đồ radar, quả thực có rất nhiều phản xạ nhỏ của chim ch.óc. Nhân viên radar đáp: “Trong điều kiện bình thường, chim biển quả thực rất nhiều, mỗi lần chiến cơ của chúng ta cất cánh, đội đuổi chim đều phải xuất động.”
Ai cũng biết, chỉ cần là máy bay, dù là hàng không dân dụng hay máy bay chiến đấu đều sợ chim bay va chạm, tức là thuật ngữ chuyên môn "chim va máy bay". Lâm Hi Vi trực giác thấy không ổn, nhíu mày nói: “Theo dữ liệu của dòng tàng hình F-14 cho thấy, lớp sơn tàng hình của nó dường như có thể khiến diện tích phản xạ của nó trên biểu đồ radar... xấp xỉ bằng diện tích phản xạ của một con chim.”
Câu nói này quả thực là chấn động cả trời đất!
“Đối phương lừa chúng ta!” Tần Nam Thành nhận ra:
“Chúng luôn lượn lờ trên đầu chúng ta, đi đi lại lại, chờ thời cơ không kích! Có lẽ, chúng đang đợi một tín hiệu...”
“Tín hiệu?” Lâm Hi Vi cũng bị kết luận này làm cho kinh ngạc:
“Đợi tín hiệu? Ý anh là... trong căn cứ có nội gián của chúng? Kẻ trên không trung đợi nội gián trong căn cứ b.ắ.n tín hiệu, sau đó chúng sẽ không kích chúng ta?”
Tần Nam Thành nghiêm nghị gật đầu: “Không loại trừ khả năng này.”
Trong phòng chỉ huy tháp canh, tất cả mọi người im lặng đến mức không thốt ra được một chữ, nói chính xác hơn là bị dọa cho im phăng phắc. Lâm Hi Vi cũng lo lắng, nhưng lo lắng cũng vô ích, lo lắng suông chẳng có ý nghĩa gì. Kiểu người có mệnh cục “Thực Thương cường vượng” như cô vốn dĩ đã có một trái tim thép, áp lực càng lớn thì càng có thể bình tĩnh lại để gánh vác mọi chuyện.
“Này, Tần Nam Thành, em có một suy đoán vô cùng độc địa.” Lâm Hi Vi thế mà lại rút từ trong túi xách ra một miếng bánh đậu đỏ, c.ắ.n một miếng rồi mới tiếp tục nói: “Nếu kẻ địch lượn lờ trên đầu đang đợi nội gián trên Đảo Phượng Hoàng phát tín hiệu, vậy thì liệu có khả năng thời gian đó chính là bây giờ không?”
Đầu óc Tần Nam Thành vận hành hết tốc lực, cố gắng theo kịp tư duy của Lâm Hi Vi:
“Không loại trừ khả năng này, nhóm số vừa rồi chính là thời điểm hiện tại, 5 giờ rưỡi, có khả năng là thời gian hành động.”
Bánh đậu đỏ quá ngọt, Lâm Hi Vi uống một ngụm nước để miệng không bị ngọt khé, lại nói:
“Theo tính toán thời gian diễn tập của căn cứ trước đây, 5 giờ rưỡi có phải là lúc người trong hầm phòng không vừa vặn đi ra không?”
“Đúng.” Tần Nam Thành là người phản ứng đầu tiên, kinh ngạc đến mức không thể tin nổi, không thốt ra được một chữ. Những người khác cũng phản ứng lại, đều mang vẻ mặt kinh ngạc tương tự, mồm há hốc không ngậm lại được.
Lâm Hi Vi lại bình thản nói ra sự thật giả định:
“Đối phương kế hoạch không kích Đảo Phượng Hoàng vào lúc 5 giờ rưỡi sáng, mục tiêu chính là những người nhà vừa ra khỏi hầm phòng không như chúng ta. Bom ném xuống, sẽ c.h.ế.t tập thể một đợt.”
Tiểu Từ, người phụ trách ghi chép các con số lúc trước, đập bàn đứng phắt dậy, giận dữ quát:
“Đây là đồ sát! Người nhà quân nhân trong hầm phòng không cơ bản đều là người già, trẻ nhỏ, phụ nữ, thậm chí là t.h.a.i phụ, bọn chúng làm vậy... đúng là táng tận lương tâm!”
Những người khác nghe vậy cũng mang vẻ mặt phẫn nộ, nhao nhao mắng mỏ:
“Nếu bọn chúng đối đầu trực diện với chúng ta thì còn nói được, đồ sát người già, yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ thì tính là gì? Một lũ ch.ó má!”
“Dù chiến cơ và trang bị của chúng ta không tiên tiến bằng chúng, trận này dù có c.h.ế.t cũng phải tiêu hao đến cùng với chúng!”
“Một lũ súc sinh mất hết lương tâm! Dùng b.o.m tấn công những người già, yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ tay không tấc sắt thì tính là gì?”
“Đánh! Phải ăn miếng trả miếng!”...
Thấy cảm xúc của mọi người mất kiểm soát, Tần Nam Thành vội vàng trấn an:
“Bình tĩnh nào! Các đồng chí, bình tĩnh nào!”
Mọi người hơi dịu lại, Tiểu Từ tính tình rất cương trực:
“Tần Đoàn, kẻ địch dám táng tận lương tâm đối xử với chúng ta như vậy, đ.á.n.h! Nhất định phải đ.á.n.h cho chúng có đi mà không có về!”
