Tiểu Thư Tư Bản Dọn Sạch Kho Bạc, Gả Cho Cơ Trưởng Tuyệt Tự - Chương 53: Cáo Trạng Đẫm Nước Mắt, Cục Trưởng Lưu Trình Diện

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:21

Triệu Mạn Tuyết càng nghe càng hoảng loạn, đám tay sai phía sau lại càng sợ đến mức run cầm cập, bởi vì ánh mắt của Tần Nam Thành lúc này trông như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ!

Chưa dừng lại ở đó, Lâm Hi Vi còn bồi thêm một nhát d.a.o chí mạng: “Hai mươi tư căn phòng, căn nào cũng bị bọn họ lục soát nhẵn nhụi. Đó là còn chưa tính đến những món đồ nội thất bị vơ vét từ phòng khách, phòng hội họp, phòng hoa, phòng đàn, phòng sách, đình hóng mát, vườn sau... vân vân và mây mây.”

Đừng nói là Tần Nam Thành, ngay cả Ba Đồ Lỗ cũng không thể lọt tai thêm được nữa, cất giọng như sấm rền c.h.ử.i rủa: “Một lũ thổ phỉ! Đồ không biết xấu hổ! Quá sức vô liêm sỉ! Nhà nước giao quyền lực cho các người là để các người dùng nó đi ức h.i.ế.p, cướp bóc nhân dân sao?”

Những lời này cũng chính là tiếng lòng của Tần Nam Thành. Anh xót xa nhìn Lâm Hi Vi, vô thức đặt hai bàn tay to lớn lên bờ vai gầy của cô gái nhỏ. Cố gắng kìm nén ngọn lửa giận dữ đang cuộn trào, anh hạ giọng hỏi: “Bọn chúng trước đây có từng gây thương tích cho ai trong nhà không?”

Tâm trạng Tần Nam Thành lúc này thực sự sắp nổ tung! Lâm Hi Vi dù sao cũng là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của anh. Khoan bàn đến chuyện tình cảm sâu đậm hay không, nhưng về mặt danh nghĩa, tuyệt đối không kẻ nào được phép động vào người của anh! Tính chiếm hữu của Tần Nam Thành thực chất vô cùng đáng sợ. Tận trong xương tủy, anh là một người hiếu thắng và cực kỳ trọng thể diện. Cho dù Lâm Hi Vi chỉ là cô gái nhỏ được đính ước từ thuở bé, anh cũng quyết không cho phép lũ mèo mả gà đồng này tùy ý chà đạp.

Nhiều năm qua Tần Nam Thành đóng quân xa nhà, không có mặt ở Hỗ Thị, nhưng anh vẫn luôn nhờ các cậu bên nhà ngoại để mắt chăm sóc Lâm gia. Mỗi khi viết thư hay gọi điện hỏi thăm ông cụ Lâm Duy Tân, anh đều ân cần hỏi han tình hình. Khổ nỗi, ông cụ lại là người trọng thể diện, luôn tâm niệm "tốt khoe xấu che", không muốn đem chuyện bi đát trong nhà kể lể với hậu bối. Vì vậy, trong thư hay điện thoại, ông luôn báo hỷ không báo ưu. Điều này dẫn đến việc Tần Nam Thành luôn đinh ninh rằng Lâm Hi Vi được chăm sóc vô cùng chu đáo, sống sung sướng như một nàng công chúa nhỏ trong lâu đài cổ tích. Kết quả, sự thật lại tàn khốc thế này sao?

Lâm Hi Vi lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ đáng thương tột độ, tiếp tục bài ca mách lẻo: “Họ không đ.á.n.h đập, nhưng thường xuyên nh.ụ.c m.ạ chúng em, lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng có thể thốt ra được. Việc vơ vét đồ đạc diễn ra như cơm bữa, chúng em thân cô thế cô chỉ đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn, coi như của đi thay người.”

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Nam Thành, một ngọn lửa hừng hực chực chờ thiêu rụi tất cả! Anh nhắm nghiền mắt cố nén cơn giận, quay sang trừng mắt nhìn Triệu Mạn Tuyết, nhưng lời nói lại hướng về phía Lâm Hi Vi: “Trước đây cô ta nh.ụ.c m.ạ em thế nào, bây giờ em hãy lặp lại từng chữ trước mặt cô ta cho anh nghe xem.”

Lâm Hi Vi mừng rỡ khôn xiết. Ây da, cơ hội công khai c.h.ử.i người đến rồi!

“Khụ! Khụ khụ!” Lâm Hi Vi hắng giọng, hai tay chắp sau lưng, cố tình hạ thấp tông giọng, diễn lại y hệt điệu bộ chanh chua, phát điên của Triệu Mạn Tuyết:

“Hì hì, loại đàn bà không biết giữ mình như cô, có ngày c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi cũng chẳng biết là bị gã tình nhân nào đ.â.m đâu!”

“Gia giáo nhà cô đúng là cẩu thả, sao có thể dạy dỗ ra loại giày rách không biết liêm sỉ như cô chứ!”

“Cậy có chút nhan sắc là đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, ăn mặc lòe loẹt thế làm gì? Chẳng khác gì mấy con đứng đường, một ngày không có hơi trai là cô ngứa ngáy đúng không?”

Tần Nam Thành nghe đến đây lập tức đưa tay che c.h.ặ.t cái miệng nhỏ đang liến thoắng của Lâm Hi Vi lại, ánh mắt tối sầm, lạnh lẽo đến cực điểm: “Đủ rồi, đủ rồi...”

Toàn là những lời lẽ dơ bẩn, hạ lưu! Thật sự không thể lọt tai! Con ả Triệu Mạn Tuyết khốn khiếp này, những năm qua đã dùng những lời lẽ tởm lợm đó để chà đạp cô gái nhỏ của anh sao? Tần Nam Thành tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Lâm Hi Vi vẫn chưa diễn đã cái nết, vội kéo bàn tay to lớn hơi thô ráp vì vết chai của anh xuống, cái loa nhỏ lại tiếp tục phát thanh: “Còn nữa, còn nữa nè! Con đĩ nhỏ không biết xấu... ưm, ưm.”

May mà Tần Nam Thành bịt miệng kịp thời. Phía trên bàn tay anh, đôi mắt đào hoa to tròn của Lâm Hi Vi chớp chớp liên hồi, vẻ mặt đầy tiếc nuối vì chưa được xả hết ấm ức. Cả đại sảnh chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi. Những lời nh.ụ.c m.ạ cay độc này, nếu đặt lên người bất kỳ cô gái nào, cũng chẳng khác gì hàng vạn nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.

Cảm xúc của Tần Nam Thành dần được đè nén xuống, nhưng ánh mắt anh lại sâu thẳm và đáng sợ vô cùng, giống hệt sự tĩnh lặng rợn người trước cơn bão lớn. Thời gian từng phút từng giây chậm chạp trôi qua. Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe mô tô dồn dập. Mọi người đồng loạt ngoái nhìn ra cửa. Chưa đầy hai phút sau, Cục trưởng phân cục khu vực dẫn theo một toán công an vũ trang vội vã chạy ập vào:

“Chúng tôi nhận được tin báo từ đường dây chuyên dụng của quân đội, nói ở đây có đám lưu manh địa phương hoạt động theo băng nhóm, xông vào nhà dân, đ.á.n.h lộn gây thương tích, đập phá ác ý và đột nhập cướp tài sản. Đứng yên! Tất cả đứng yên cho tôi!”

Tần Nam Thành tiên phong bước ra chào hỏi đối phương: “Cục trưởng Lưu, đã lâu không gặp.”

Cục trưởng Lưu định thần nhìn kỹ, vội vàng rảo bước tiến lên đón lấy, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Nam Thành lắc mạnh: “Tần đoàn trưởng! Ôi chao, đúng là đã lâu không gặp!”

Theo phân cấp chức vụ, Tần Nam Thành là cán bộ cấp Đoàn, cao hơn Cục trưởng phân cục một bậc. Nói cách khác, Tần Nam Thành hoàn toàn có thể coi là cấp trên của Cục trưởng Lưu. Dĩ nhiên, hệ thống lãnh đạo bên quân đội và địa phương thường không gộp chung làm một. Tuy nhiên, trong chốn quan trường, mọi người đều rất biết cách nể mặt và khách sáo với nhau.

Tần Nam Thành cũng giữ thể diện cho đối phương, khách khí trình bày: “Là tôi báo án. Đây là nhà của vị hôn thê tôi, vừa bị đám thổ phỉ này tàn phá. Hy vọng Cục trưởng Lưu sẽ nghiêm minh đưa những phần t.ử phá hoại này ra trước pháp luật, sớm bàn giao hồ sơ cho viện kiểm sát.”

Cục trưởng Lưu nheo mắt nhìn kỹ kẻ cầm đầu — Triệu Mạn Tuyết. Nụ cười niềm nở trên mặt ông ta bất giác nhạt đi vài phần. “Cái đó... Tần đoàn trưởng, chúng ta mượn bước nói chuyện một chút được không?”

Triệu Mạn Tuyết thấy vậy liền đắc ý khoanh tay trước n.g.ự.c, kéo ghế ngồi phịch xuống, rung đùi cợt nhả: “Hì hì, có gì mà phải mượn bước nói chuyện chứ. Tần Nam Thành, nói cho anh biết, Ủy ban Thanh tiễu chúng tôi và bên công an là các bộ phận ngang hàng. Anh có mời cứu binh này đến cũng chẳng quản nổi chúng tôi đâu!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.