Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 132: Hơi Ấm Trong Chăn
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:38
Còn thiếu một cái.
Mẹ Tùng ló đầu ra xem xét, dưới ánh nến chập chờn, con trai thứ đang cầm tay bạn gái nhét vào dưới chăn bên chân cô để sưởi ấm.
Bà thở dài không tiếng động, lẩm bẩm: “Nếu có cái bếp lò đốt củi thì tốt rồi, vừa có thể nấu nước nấu cơm, vừa có thể sưởi ấm.”
Bố Tùng: “Hiện tại không phải có loại kiểu mới đó sao? Qua đêm nay mặt băng chắc là đông cứng thật rồi, ngày mai chúng ta lên phố xem có thể mua được một cái không.”
Mẹ Tùng trừng ông: “Đi cái rắm! Không có xe buýt không nói, Khu A còn vừa vặn ở ven đường,” ánh mắt bà cảnh cáo lướt qua mấy người đàn ông, “Chuyện Khu A chưa bình ổn, mấy người các ông không ai được phép ra khỏi cửa!”
Tùng đại ca môi mấp máy vài cái, định nói nếu không có người mạo hiểm vào thành xin giúp đỡ, chuyện Khu A làm sao có thể bình ổn?
Nhưng nghĩ đến mình trên có cha mẹ dưới có con nhỏ, ở giữa còn có cô vợ yếu đuối không ai thương, anh lại nuốt lời định nói vào trong.
Chung Duệ mở miệng: “Dì Cần ơi, cháu không có vướng bận gì...”
“Nói bậy!” Mẹ Tùng mắng một câu: “Sao cháu lại không có vướng bận, chúng ta không phải vướng bận của cháu à? Trong lòng dì cháu cũng như con cái trong nhà, dì không cho bọn nó đi, lẽ nào lại đồng ý cho cháu đi? Nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Chung Duệ ngẩn ra một chút, trên mặt hiện lên một nụ cười, nhưng thực mau nghiêm túc lại: “Nhưng mà, nếu không có người đứng ra...”
“Không có nhưng nhị gì hết.” Mẹ Tùng thái độ kiên quyết chặn lời anh lại.
Bọn trẻ dũng cảm là chuyện tốt, nhưng bà không thể mặc kệ chúng liều mạng. Đều là thân xác phàm trần, sự tình còn chưa tới mức nhà mình không đứng ra thì không giải quyết được.
Buổi chiều đám người kia nói rồi, Khu A loạn lên chỉ có mấy tòa lâu, ngoài mấy tòa đó vẫn còn rất nhiều tòa lâu tạm thời giữ được bình tĩnh, so với Khu E ở xa tít tắp, những người ở Khu A tạm thời còn an toàn mới là những người ở gần nguy hiểm nhất, khủng hoảng nhất. Bất kể là vì trừ khử nguy hiểm ngay trước mắt, hay là vì để quanh mình không xuất hiện kẻ bắt chước, luôn có những người không chịu nổi sẽ nghĩ cách giải trừ nguy cơ Khu A.
Ý tưởng của Mẹ Tùng cũng chính là ý tưởng của đại đa số người Khu E, vì thế, đêm nay vẫn còn tính là bình tĩnh.
Ăn xong cơm tối, Tùng Dễ Hành nói với mẹ: “Mẹ, ba đứa con đêm nay dọn qua đây trụ đi, để tiện gác đêm.”
Mẹ Tùng nghe vậy nhìn thoáng qua Khương Đinh.
Tùng Dễ Hành: “Khương Đinh cũng đồng ý rồi ạ.”
“Hành thôi.” Mẹ Tùng nói: “Vậy để mẹ đi dọn dẹp một chút, vẫn là nam nữ ở riêng, có được không?”
“Được ạ!” Chung Duệ một bên đáp lại Mẹ Tùng, một bên quàng cổ người anh em tốt, “Tuy rằng tớ không ý kiến gì, nhưng A Hành cậu có phải hơi quá đáng không, sao lại bàn với Khương Đinh mà không nói với tớ?!”
Tùng Dễ Hành hơi hơi sửng sốt, lúc này mới nhớ tới mình quên thương lượng với Chung Duệ.
Bất quá đây cũng không phải chuyện gì lớn, anh gạt tay Chung Duệ ra: “Cút ngay, cố ý thò tay vào cổ tớ sưởi ấm đúng không?”
Bị đẩy ra, Chung Duệ ngượng ngùng xoa xoa tay.
Hắc hắc, bị phát hiện rồi.
