Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói, Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 93: Hóng “dưa” Hay Không Không Quan Trọng, Chủ Yếu Là Nhìn Không Vừa Mắt Loại Tra Nam.
Cập nhật lúc: 25/02/2026 23:00
“Cấp trên của các người sắp đi rồi đúng không? Đợi cô ta quay lại, anh sẽ bắt đầu tìm cớ gây gổ với cô ta. Mấy bản thiết kế của cô ta đều lưu trong máy tính, anh biết mật khẩu rồi.
Cô ta vừa quay về, anh sẽ gửi toàn bộ đống thiết kế đó cho em. Đến lúc đó, tâm trạng cô ta vừa hoảng loạn lại vừa mất bản thảo, chắc chắn sẽ không được chọn đâu...”
“Anh đối với em tốt quá.” Giọng người phụ nữ càng lúc càng nũng nịu. “Nhưng dù sao cũng là tình cảm ba năm rồi, anh thật sự nỡ sao?”
“Hừ... Tô Linh sao so được với em. Cô ta cậy mình kiếm tiền giỏi hơn anh, về nhà liền sai bảo anh làm việc này việc nọ. Đàn ông sao có thể suốt ngày xoay quanh việc nhà được? Cô ta vốn chẳng coi anh ra gì. Cô ta quá mạnh mẽ, chẳng có chút dáng vẻ phụ nữ nào, ngày nào cũng ép anh đến ngạt thở. Ba năm qua bị cô ta áp bức, anh chịu đủ rồi.”
Tô Linh nghe những lời đó, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, phải cố nhẫn nhịn lắm mới không gào lên c.h.ử.i rủa.
Lúc ban đầu chẳng phải đã thỏa thuận rồi sao, ai kiếm tiền nhiều hơn thì người kia lo việc nhà?
Đã không cam tâm thì sao lúc đầu không nói, một mặt hưởng tiền cô ấy bỏ ra, một mặt lại chê cô ấy quá mạnh mẽ. Đây chẳng phải đúng kiểu “ăn cháo đá bát” hay sao?
Trong điện thoại, hai kẻ đó nói một hồi thì bắt đầu làm mấy chuyện “không dành cho trẻ em”.
Thẩm Ngọc Trúc lập tức đưa tay bịt c.h.ặ.t tai tiểu cô bà nội lại. Trẻ con không được nghe mấy thứ ô uế này.
“Ieee...” Ngay khi có người vô tình phát ra tiếng động, điện thoại bên kia cũng cúp máy.
“Anh có nghe thấy tiếng gì không?” Người phụ nữ đang ôm cổ gã đàn ông bỗng khựng lại hỏi.
Gã đàn ông đẩy cô ta xuống: “Tiếng gì chứ? Chắc là tiếng giường nhà mình thôi.”
Bên này, Tô Linh tức đến mức toàn thân run rẩy, suýt nữa thì ném văng chiếc điện thoại. “Hai đứa tiện nhân!”
Cô ấy không ngờ bạn trai chung sống ba năm lại phản bội mình, không chỉ phản bội mà còn muốn đ.â.m sau lưng cô ấy!
Mắng xong, Tô Linh lại tủi thân bật khóc: “Hắn dám chê tôi quá mạnh mẽ, vậy đồng hồ hiệu trên tay hắn, giày dép và quần áo hắn mặc, có cái nào không phải tiền của tôi?
Lúc trước đã nói rõ ai kiếm tiền ít thì lo việc nhà, kết quả hắn chán rồi lại bảo tôi không có nữ tính, ép hắn đến ngạt thở. Thật sự không thích thì cứ nói thẳng chia tay cũng được, tại sao lại làm ra mấy chuyện như thế này hu hu hu...”
“Vừa hưởng thụ tài nguyên của tôi, vừa khinh rẻ tôi, lại còn phản bội tôi, ông trời sao không đ.á.n.h c.h.ế.t hắn đi!”
Đám bà thím và các cô gái xung quanh lập tức xúm lại an ủi: “Nghĩ thoáng chút đi em, loại đàn ông này không đáng tiếc.”
“Đúng vậy, may mà chưa kết hôn. Kết hôn rồi mới phát hiện hắn ăn chả bên ngoài, lại còn dây dưa ngay đối thủ của mình thì mới uất ức.”
“Hai đứa tra nam tiện nữ này đúng là nồi nào úp vung nấy, tởm c.h.ế.t đi được.”
“Chị gái, chị ở thành phố này lâu chưa? Em cũng ở đây, hay là chúng ta cùng nghĩ cách dạy cho thằng tra nam đó một bài học.”
“Đúng đó, em cũng có thể chống lưng cho chị. Bạn trai em học thể d.ụ.c, người to khỏe đ.á.n.h rất giỏi, dắt anh ấy theo đập thằng tra nam đó một trận.”
Cô gái kéo luôn bạn trai mình tới.
Bạn trai: “...”
“Còn em trai em nữa, nó ở trường hay đ.á.n.h nhau lắm, để nó giúp chị.”
“Anh em nhà em...”
“Ba em...”
“Em còn có thể gọi mấy người bạn thân tới nữa, có xa không chị? Hay là đi ngay bây giờ, biết đâu còn bắt gian tại trận được, mấy chuyện này chắc chưa xong nhanh vậy đâu.”
Thế là các cô gái lần lượt kéo những người đàn ông bên cạnh mình lại, tỏ rõ thái độ có thể đi cùng để xử lý thằng tra nam.
Hóng “dưa” hay không không quan trọng, chủ yếu là nhìn không vừa mắt loại tra nam này. Sao có thể bắt nạt một chị gái vừa xinh vừa giàu như vậy chứ.
Tô Linh: “...”
Cô ấy đang đau lòng, nghe xong lại cảm thấy muốn khóc cũng không khóc nổi nữa. Dù phần lớn mọi người là vì tâm lý muốn đi xem kịch trực tiếp, nhưng hiện tại cô ấy hận c.h.ế.t thằng tra nam kia rồi, còn che giấu cho đôi tra nam tiện nữ đó làm gì nữa.
Đã không cần mặt mũi, vậy hôm nay cô ấy cho bọn chúng mất mặt luôn.
Có thể rời gia đình, tự lực cánh sinh từ hồi đại học, Tô Linh vốn chưa bao giờ là kiểu thỏ trắng yếu đuối. Nghĩ thông suốt xong, cô ấy không do dự nữa.
Tô Linh lau nước mắt: “Được, bây giờ tôi đi tìm chúng. Ai muốn đi cùng, toàn bộ chi phí đi lại tôi bao hết!”
Thời gian trước cô ấy bận dự án, áp lực quá lớn, đến khi xong việc mới tự thưởng cho mình một ngày nghỉ đi dạo. Chỉ có một ngày nên cô ấy cũng không đi xa, ngồi tàu điện ngầm về chưa đầy một tiếng.
Tô Linh cảm ơn Thẩm Tri Âm, muốn đưa thêm tiền nhưng bị cô từ chối. “Tiền xem quẻ cô đã trả rồi, tôi chỉ nhận phần tôi nên nhận thôi.”
Dù Tô Linh nói thế nào, Thẩm Tri Âm cũng không chịu nhận thêm.
Cuối cùng, Tô Linh đành đi mua cho cô một ly trà sữa cỡ lớn nhất. Lúc này Thẩm Tri Âm mới ôm ly trà sữa uống từng ngụm, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Sau đó, Tô Linh dẫn theo một nhóm quần chúng nhiệt tình muốn đi hóng “dưa”, à không, đi thảo phạt tra nam, rời đi.
Dù một phần “quần chúng nhiệt tình” đã đi mất, nhưng những người ở lại vẫn còn rất đông.
“Thật sự lợi hại vậy sao? Mấy người đó không phải là ‘cò mồi’ đấy chứ?” Dù đã tận mắt chứng kiến chuyện của Tô Linh, vẫn có người bán tín bán nghi.
“Không đâu, nhiều người như vậy mà là cò mồi thì kinh phí lớn lắm. Mỗi quẻ thu một ngàn, nếu quẻ sau xem không chuẩn thì chẳng phải mất trắng sao? Ai lại bỏ tiền ra diễn cho từng ấy người?”
Đúng lúc này, một ông lão mặt mày đầy lo lắng chạy vội tới: “Tiểu đạo sĩ, mau giúp tôi xem vợ tôi đi đâu rồi. Bà ấy bị chứng mất trí nhớ tuổi già, đi lạc không tìm thấy thì phải làm sao bây giờ.” Ông lão gấp đến mức sắp khóc.
Người xung quanh lập tức góp ý: “Đi tìm bảo vệ khu du lịch hoặc người phụ trách đi.”
“Có thể nhờ phát thanh tìm người trên loa.”
Ông lão khóc nói: “Tìm rồi, hơn một tiếng rồi vẫn chưa có tin tức gì, tôi lo quá.” Thấy sạp xem quẻ, dù là “vái tứ phương”, ông cũng vội chạy tới.
Thẩm Tri Âm lập tức nói: “Ông đưa bát tự của bà cho tôi.”
Ông lão vội vàng đưa bát tự của vợ mình ra.
Thẩm Tri Âm tính toán một lúc rồi nói: “Tôi biết bà ở đâu rồi, đi theo tôi.”
Thế là Thẩm Tri Âm đi phía trước, Thẩm Ngọc Trúc và Văn Quyết theo hai bên, phía sau là một đám đông hùng hậu đi theo. Người không biết nhìn vào còn tưởng đây là một đoàn khách du lịch.
Thẩm Tri Âm dẫn mọi người đi vòng vèo trong khu du lịch, cuối cùng dừng lại trước một gian hàng bán thỏ.
Ông lão nhìn thấy người đang ngồi xổm dưới đất xem thỏ liền xúc động chạy tới: “Tôi đã dặn bà đừng chạy lung tung rồi mà? Sao bà không nghe lời, làm tôi lo c.h.ế.t đi được!”
Đám người đi theo Thẩm Tri Âm xôn xao: “Thật sự tìm thấy người rồi kìa?”
“Đây cũng là cò mồi sao?”
“Không thể nào, bà lão kia nhìn đúng là bị mất trí nhớ thật mà.”
“Trẻ con bây giờ ghê thật, lợi hại đến mức này thì người bình thường như chúng ta sống sao nổi!”
