Tiểu Tổ Tông Xuống Núi: Tay Phải Xem Quẻ, Tay Trái Vả Mặt, Khiến Cả Giới Huyền Môn Phải Quỳ - Chương 60: Con Mồi Nhiều Đến Mức Không Biết Nên Ăn Đứa Nào Trước
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:07
Cuối cùng, chiếc xe van dừng lại trước một tòa nhà nhỏ ba tầng.
Điền Kha mở cửa xe.
"Xuống xe đi, đây là nhà tôi, bây giờ trời cũng hơi muộn rồi, lên núi không an toàn đâu.
Đêm nay các cô cứ ở tạm nhà tôi một đêm, sáng mai tôi sẽ bảo cha tôi dẫn các cô lên núi ngắm thác nước."
Giọng điệu của gã lúc này đã hoàn toàn không còn vẻ hiền lành như lúc ban đầu nữa.
Mà trở nên vô cùng cứng rắn.
Giờ phút này, gã cực kỳ tự tin!
Bao nhiêu năm nay rồi.
Chỉ cần là những con cừu béo lọt vào làng của bọn chúng, chưa có một ai có thể tạo ra được sóng gió gì!
Hương Hương là người đầu tiên nhảy từ trên xe xuống.
"Oa, chú trưởng thôn ơi, nhà chú đẹp quá đi mất! Chị cả, chị hai, hai người xem này, giống hệt biệt thự trên thành phố luôn!"
Ngọc Lạc và Hoàng Thư cũng nối gót xuống xe.
Hoàng Thư kéo Hương Hương lại một chút.
Sau đó nhìn về phía Điền Kha: "Ở lại nhà anh thì không cần đâu, chúng tôi có mang theo túi ngủ, bây giờ lên núi sáng mai vừa hay có thể ngắm..."
Chưa để cô ả nói hết câu, Điền Thu Sinh với hàm răng vàng khè từ trên xe bước xuống đã tóm ngay lấy Hương Hương.
"Em gái nhỏ, lên núi làm gì? Trên núi làm sao vui bằng trên giường được!
Đi, theo anh về, anh đảm bảo sẽ làm cho em sướng rên lên tận mây xanh!"
Hương Hương dùng sức vùng ra, giơ tay tát thẳng vào mặt gã một cái.
"Chú trưởng thôn, chú quản gã đi, gã giở trò lưu manh kìa!"
Cái thứ tạp chủng này nó ghim rồi.
Đợi đến khi chủ nhân bảo được phép ra tay, nó nhất định sẽ xử gã đầu tiên!
Điền Kha cũng lười phải tiếp tục giả vờ.
Trực tiếp lộ ra bộ mặt thật.
Ánh mắt gã không hề che giấu mà lượn lờ trên người Hoàng Thư.
Gã hờ hững nói: "Vậy cô cứ kêu cứu đi, xem thử có ai đến cứu cô không!"
Điền Lâm cầm tẩu t.h.u.ố.c lá sợi, chắp tay sau lưng nhìn ba người Ngọc Lạc.
"Đã vào làng của chúng tao rồi, tốt nhất là ngoan ngoãn một chút, nếu không, tụi mày sẽ biết tay!"
Lão ta vừa dứt lời, xung quanh đã có mấy chục gã đàn ông đủ mọi lứa tuổi vây lại.
Bọn chúng có cao, có lùn, có béo, có gầy.
Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều dùng ánh mắt trần trụi, mang theo ý đồ xấu xa nhìn chằm chằm ba người Ngọc Lạc.
"Nghe nói có ba món hàng mới tươi rói, là bọn họ sao?"
"Chậc chậc, thằng nhóc Kha đúng là trưởng thôn có khác, không ra tay thì thôi, đã ra tay là toàn hàng ngon!"
"Chỉ là không biết ba con ả này có đủ độ m.á.u lửa không?"
Một lão già tầm năm sáu mươi tuổi, để râu dê, mắt ti hí như hạt đậu, mũi tẹt, miệng rộng như cóc, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào n.g.ự.c Hoàng Thư.
"Máu lửa một chút mới tốt, như vậy tất cả chúng ta mới có thể cùng nhau khai trai, đúng không nào?"
Nghe xong câu này, tất cả bọn chúng đều nở nụ cười bỉ ổi.
"Đúng đúng đúng, m.á.u lửa mới tốt, m.á.u lửa mới tốt!"
Hoàng Thư kinh hãi kéo Hương Hương và Ngọc Lạc ra sau lưng.
Giọng nói hưng phấn đến mức run rẩy.
"Các... các... các người muốn làm... làm gì? Đừng có qua đây!"
Cô ả vốn tưởng rằng, ở đây cùng lắm cũng chỉ có vài kẻ xấu.
Không ngờ, chỉ tính riêng những kẻ đang đứng trước mặt, đã không có lấy một người tốt!
Đệt!!
Bà đây làm Họa Bì Quỷ bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy giàu có thế này!
Con mồi nhiều đến mức cô ả không biết nên bắt đầu ăn từ đứa nào...
Phản ứng của cô ả khiến đám người kia cười phá lên.
Lão già râu dê mang vẻ mặt dâm đãng nhích lại gần, giơ một tay lên khoa chân múa tay.
"Chậc chậc chậc, con ả này tuyệt đối đủ độ lẳng lơ, nhìn cái dáng người này xem, cái eo này, bộ n.g.ự.c này, cái m.ô.n.g này..."
Hoàng Thư tát một cái vào tay lão.
"Đã chừng này tuổi rồi, ông còn muốn làm gì?"
Cô ả dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn bộ phận nào đó của lão già.
Thảo nào cư dân mạng hay nói, đàn ông trừ khi treo trên tường thì mới ngoan ngoãn được.
Xem ra nói không sai chút nào.
————
Điền Kha nãy giờ đứng bên cạnh không lên tiếng, thấy dọa dẫm cũng hòm hòm rồi.
Lúc này mới bước tới.
Gã bóp c.h.ặ.t cằm Hoàng Thư, ép cô ả phải ngẩng đầu lên nhìn mình.
"Con ả kia, mày tốt nhất là ngoan ngoãn theo tao, nếu không, tao không ngại cho mày nếm thử mùi vị của tẩy lễ đâu."
Nói xong, gã liếc nhìn đám đàn ông xung quanh một cái.
"Mày mới đến đây, có thể còn chưa biết tẩy lễ là gì, tao giải thích cho mày nghe một lần.
Tẩy lễ chính là đem những con đàn bà không nghe lời, lột sạch quần áo, đưa ra quảng trường nhỏ giữa làng.
Để tất cả đàn ông trong làng, lần lượt chơi đùa một lượt, nếu vẫn không nghe lời, vậy thì làm lại lần nữa..."
Điền Kha vừa dứt lời, đám đàn ông xung quanh bắt đầu hùa theo ầm ĩ.
"Con ả kia, phản kháng đi! Mày càng phản kháng, bọn tao càng hưng phấn!"
Ngọc Lạc nhìn thấy ở đây tụ tập nhiều đàn ông như vậy.
Vốn định để Hương Hương và Hoàng Thư bắt đầu ra tay, không ngờ lại nghe được những lời này.
Lập tức cô thay đổi chủ ý.
Cô quay đầu nhìn Điền Lâm đang ngồi hút t.h.u.ố.c lá sợi ở cửa.
"Nếu tôi nhìn không lầm, cái trò tẩy lễ này, là do ông nghĩ ra đúng không?
Có thể nghĩ ra được hình phạt này, chắc hẳn bản thân ông cũng rất thích được tẩy lễ nhỉ?"
Điền Lâm cả đời làm chuyện thất đức, đột nhiên cảm thấy sống lưng hơi ớn lạnh.
Chưa đợi lão ta có động tác tiếp theo.
Ngọc Lạc đã nhẹ nhàng phẩy tay một cái, ánh mắt của đám đàn ông bỉ ổi xung quanh lập tức trở nên đờ đẫn.
Cô đưa tay chỉ vào Điền Lâm.
"Các người đi tẩy lễ cho lão ta đi!"
Giây tiếp theo.
Đám người kia giống như thây ma nhìn thấy người sống, toàn bộ lao về phía Điền Lâm.
Bây giờ trong mắt bọn chúng, cái lão già gầy gò ốm nhom như Điền Lâm còn đẹp hơn cả Điêu Thuyền.
Điền Lâm túm c.h.ặ.t lấy quần.
"Tụi mày điên hết rồi sao? Cút hết ra cho tao!"
Nhưng mặc kệ lão ta nói gì, làm gì, đám người kia giống như bị ma nhập.
Không hề có nửa điểm ý định buông tha cho lão.
Điền Kha càng nhân lúc lão không chú ý, một phát x.é to.ạc quần của lão xuống.
Chẳng mấy chốc, trong đám đông đã truyền ra tiếng la hét t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan của Điền Lâm...
Bạch Bạch lập tức che mặt Bàn Bàn lại, đưa cô bé sang một bên.
Hoàng Thư ngớ người.
"Đại sư, tôi còn được ăn buffet không?"
Ngọc Lạc ghét bỏ liếc nhìn đám đàn ông đang hăng hái chiến đấu kia.
Mẹ kiếp!
Đúng là cay con mắt!
"Chuyện này không vội, bây giờ, chúng ta lấy nơi này làm trung tâm, chia nhau ra tìm xem trong làng có bao nhiêu cô gái bị lừa gạt, hoặc bị bắt cóc bán đến đây.
Tìm thấy rồi thì đưa tất cả bọn họ đến đây, nếu có kẻ nào cản trở, không cần khách sáo!"
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy gã đàn ông cầm điện thoại tìm cô xem bói.
Cô đã biết, cái ngôi làng này đã thối nát từ tận gốc rễ rồi!
Chỉ riêng một mình cái thứ tạp chủng đó, những năm qua, số cô gái bị gã vừa lừa vừa bắt cóc, đã lên tới gần năm mươi người...
Những cô gái bị lừa bán đến đây, có gần một nửa, vì không chịu khuất phục, đã bị bọn chúng trực tiếp sát hại, hoặc t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t.
Một nửa còn lại, có một phần ba bị đ.á.n.h đập đến tàn phế.
Một phần ba trở thành bệnh nhân tâm thần điên điên khùng khùng.
Một số rất ít những cô gái nhẫn nhục chịu đựng, cũng bị nhốt quanh năm suốt tháng, sống không bằng lợn ch.ó.
Trên ngọn núi phía sau thôn Sơn Đầu, càng có vô số bé gái sơ sinh bị vứt bỏ.
Bọn chúng đều giống như Bàn Bàn lúc trước.
Vừa sinh ra đã bị chính người nhà tước đoạt đi sinh mạng...
Điều khiến người ta vô cùng phẫn nộ là, những kẻ ngược đãi các cô gái bị bắt cóc, thậm chí tước đoạt mạng sống của những bé gái sơ sinh kia, ngoài đám đàn ông địa phương ra.
Còn có một bộ phận là những người phụ nữ bị lừa bán đến đây từ rất lâu trước kia, con dâu sống lâu lên lão làng.
Sự độc ác của nhân tính, đã biến bọn họ từ nạn nhân, trở thành kẻ thủ ác...
Có thể nói, trong cái ngôi làng này, ngoại trừ những cô gái bị bắt cóc hiện tại ra.
Những kẻ khác có c.h.ế.t một vạn lần cũng không đủ để bù đắp cho những chuyện thất đức mà bọn chúng đã làm!
