Tiểu Tổ Tông - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/07/2026 12:03
13
Ngày hôm sau tỉnh dậy, cô cảm thấy cả người như bị rút sạch sức lực.
Hiếm khi Trần Triều không ra ngoài từ sớm, cô vẫn còn bị hắn ôm trong lòng.
Chân cô đang gác lên eo hắn, chợt cảm nhận được hơi nóng.
Cô giật mình, vội vàng rút chân về.
Cằm hắn tựa lên đỉnh đầu cô, giọng khàn khàn.
"Vẫn còn đau sao?"
Giờ hỏi còn có ích gì nữa.
Hôm qua cô cầu xin thế nào hắn cũng không chịu tha, nhất quyết phải cho cô nhớ đời.
Cô quay đầu đi không muốn để ý hắn.
Hắn thì hết giận rồi, còn cô vẫn đang tức.
Nhưng trong lòng lại có quá nhiều nghi hoặc và lo lắng.
Cô lén quay đầu lại, hỏi hắn.
"Người ở cùng anh hôm qua..."
"Lâm Yểu à?"
Cô âm thầm thở phào.
"Những gì trên tin tức viết đều là thật sao? Họ nói anh phạm rất nhiều tội."
"Anh có phải đang nhận tội thay Hoắc Thâm không? Những gì bị tung lên mạng đều là về anh."
Trước giờ hắn chưa từng để cô biết chuyện của mình.
Nhưng những chuyện xảy ra gần đây quá kỳ lạ, rõ ràng đều nhắm vào một mình Trần Triều.
"Anh, anh sẽ không thật sự phải vào tù chứ?"
Cô buồn bực hỏi hắn.
"Nếu anh thật sự vào tù thì sao đây?"
"Hừ, em nhiều nhất chờ anh ba năm thôi, nếu anh không ra thì em sẽ đi tìm người trẻ hơn, dịu dàng hơn..."
Cô ôm c.h.ặ.t lấy hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn.
"Anh, anh sẽ không có chuyện gì đâu đúng không?"
Trần Triều nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
"Mộ Mộ, thời gian tới anh sẽ rất bận, không chăm sóc em được. Em chẳng phải vẫn luôn muốn ra ngoài chơi sao? Anh đã xin nghỉ giúp em ở trường rồi, cũng đặt vé máy bay rồi. Em đi chơi vài ngày đi, nếu một mình thấy chán thì bảo Thẩm Đường đi cùng..."
"Em không đi!"
Cô không nhịn được nữa, bật khóc.
"Anh, em không đi đâu cả. Em sẽ ở nhà đợi anh. Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không chạy lung tung nữa, ai tới em cũng không mở cửa..."
"Anh... đừng để em phải đi một mình được không..."
14
Dạo này Trần Triều ngày nào cũng đi sớm về khuya.
Cô một mình canh giữ căn nhà trống trải, trong lòng ngập tràn lo lắng.
Lại hận bản thân vô dụng, chẳng giúp được gì cho hắn.
Hắn trở về rất muộn.
Cô đợi rất lâu, chẳng biết từ lúc nào đã ngủ mất.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, cô thấy hắn ngồi bên giường lật xem album ảnh.
Từng tấm từng tấm bên trong đều là ảnh của cô.
Hắn cúi đầu.
Dưới ánh đèn, gương mặt dường như đã gầy đi.
Mấy ngày nay tóc cũng dài ra, trên cằm còn lún phún râu xanh.
Cô đưa tay sờ thử, hơi đ.â.m tay.
"Anh, râu cũng không thèm cạo, sắp xấu trai rồi."
"Anh xấu sao?"
Hắn trực tiếp đè đầu cô lại rồi cúi xuống hôn.
"A a a, râu anh cọ vào mặt em."
"Hừ, xấu c.h.ế.t đi được."
Ánh mắt cô rơi xuống quyển album trong tay hắn, đắc ý nói.
"Không giống tiên nữ như em, từ nhỏ đẹp đến lớn."
Hắn cười khẽ, véo má cô.
"Em gặp tiên nữ nào nói chuyện hở răng chưa?"
"Ai hở răng chứ? Anh đừng bịa đặt."
Hắn lấy điện thoại ra, tìm một tấm ảnh.
Đó là lúc cô khoảng tám chín tuổi.
Năm đó bà nội vừa mất chưa lâu, Trần Triều lại không biết tết tóc, mái tóc rối bù như chú ch.ó xù lông, cô đang đúng độ tuổi thay răng, vừa cười là lộ ngay chiếc răng cửa bị thiếu.
"A a a, sao anh còn giữ tấm này?"
"Không chỉ tấm này."
"A a a Trần Triều, em g.i.ế.c anh mất. Sao anh lưu hơn tám trăm tấm ảnh dìm hàng của em thế này?"
"Còn lấy làm hình nền nữa, ảnh em xấu như vậy có tác dụng gì chứ?"
"Trừ tà."
Cô phát điên rồi.
"Đợi em tìm ảnh dìm hàng của anh xem."
Kết quả lục tung điện thoại cũng không tìm ra nổi một tấm.
Trần Triều từng nghèo, từng khổ.
Nhưng chưa từng xấu.
Kiểu đầu húi cua vạn năm không đổi, vậy mà nhan sắc lại cực kỳ chịu được thời gian.
Cô nhào tới cướp điện thoại của hắn.
Hắn giơ cao lên như đang trêu ch.ó.
Cô tức đến mức trèo hẳn lên người hắn, quyết tâm xóa sạch lịch sử đen tối của mình.
Hai người lăn lộn thành một đoàn trên giường.
Không hiểu sao cuối cùng cô lại bị hắn đè xuống dưới.
Mặt cô đỏ bừng, thở hổn hển.
"Xóa ảnh xấu của em đi, xấu c.h.ế.t mất."
"Xấu chỗ nào? Đẹp mà..."
"Những góc chụp c.h.ế.t người đó đẹp chỗ nào?"
Hắn véo má cô.
"Em chưa nghe câu này bao giờ sao? Con nhà mình lúc nào cũng đẹp nhất."
"Tự tay nuôi lớn, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp. Chẳng ai đẹp bằng tiểu bảo bối nhà anh."
Tóc cô đã rối tung.
Hắn tháo dây buộc tóc hình nơ trên tóc cô xuống rồi đeo lên cổ tay mình.
Hắn cúi đầu hôn lên trán cô.
Trong lòng cô như sủi đầy bong bóng ngọt ngào.
Cô vòng tay ôm cổ hắn, khẽ hôn lên khóe môi hắn.
"Quả nhiên hôn anh trai mình vẫn thấy yên tâm nhất."
Cô chỉ định hôn nhẹ một cái.
Nhưng hắn lại trực tiếp tiến thẳng vào, làm nụ hôn trở nên sâu hơn.
Đôi mắt hắn hơi đỏ, ánh nhìn sâu thẳm.
Hắn hôn cô, cô cũng đáp lại hắn.
Hôm nay Trần Triều hiếm khi dịu dàng như vậy.
Nhưng sự bá đạo vẫn không thể che giấu.
Những ngày chờ đợi dày vò, những lo lắng bất an.
Vào khoảnh khắc này, tất cả đều bị ném ra sau đầu.
