Tiểu Trì - 8
Cập nhật lúc: 08/08/2026 16:04
Nhưng ta lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Ban đêm nằm trong chăn, ta thường chẳng nhịn được mà len lén bật cười một mình.
Ngay cả chính ta cũng chẳng hiểu rốt cuộc mình đã bị làm sao.
Đúng lúc ấy, di nương Tần ngồi bên cạnh bỗng đưa tay che miệng, gương mặt lộ rõ vẻ buồn nôn khó chịu.
Bà ta yếu ớt nói:
“Mấy ngày gần đây chẳng hiểu vì sao thiếp ăn thứ gì cũng đều cảm thấy như vậy, hôm nay lại làm mất nhã hứng của mọi người, đều là lỗi của thiếp.”
Thẩm đại nhân nghe xong lại đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ.
“Tương nương, chẳng lẽ nàng có t.h.a.i rồi sao?”
“Chuyện vui như vậy vì sao lại chẳng nói cho ta biết?”
Di nương Tần lập tức ngượng ngùng cúi thấp đầu.
“Thiếp cũng chỉ vừa mời đại phu đến xem hôm nay, quả thật không phải cố ý muốn giấu chàng.”
Thẩm đại nhân nghe xong vui mừng đến mức luống cuống cả tay chân, lập tức đưa tay đặt lên bụng dưới còn chưa hề lộ rõ của di nương Tần, trong chớp mắt đã hoàn toàn quên mất phu nhân vẫn còn ngồi bên cạnh.
Ta nhìn cảnh ấy, trong lòng không nhịn được lạnh lùng khinh thường một tiếng.
Đúng là khiến người ta chán ghét.
Đang cười vui vẻ, Thẩm đại nhân bỗng cúi đầu ho mạnh một tiếng.
Tiếng ho ấy dữ dội đến mức dường như muốn ho cả m.á.u ra, khiến những người xung quanh đều sợ hãi.
Một lúc lâu sau, ông mới chậm rãi ngẩng đầu rồi khẽ cười.
“Chỉ là vừa rồi bị một luồng gió lạnh thổi vào làm sặc mà thôi, mọi người không cần lo lắng.”
Ta nhướng nhẹ hàng mày, trong lòng âm thầm bật cười.
Vẫn nên tìm đại phu xem thử thì hơn, lỡ đâu thật sự chỉ vì một luồng gió lạnh mà mất mạng thì sao?
Di nương Tần có thai, Thẩm đại nhân vui mừng đến mức chẳng biết nên diễn tả thế nào.
Ngay đêm hôm ấy ông liền nghỉ lại trong viện của di nương Tần.
Sáng hôm sau, phu nhân ra ngoài đi dạo để hít thở chút không khí.
Vừa khéo lại chạm mặt di nương Tần đang mang vẻ mặt đầy đắc ý.
Bà ta ưỡn thẳng lưng, bước đi chậm rãi, thỉnh thoảng còn đưa tay vuốt ve cái bụng chẳng biết đến bao giờ mới bắt đầu nhô lên.
“Phu nhân, thiếp thật lòng mong đứa trẻ trong bụng lần này sẽ là một tiểu thư, vừa hoạt bát lại vừa đáng yêu.”
“Thế nhưng Thẩm lang lại một mực cho rằng vẫn sẽ là một tiểu công t.ử.”
“Chàng còn nói đêm qua khi áp tai sát bụng thiếp, chính tiểu công t.ử đã nói cho chàng biết.”
Di nương Tần nói xong liền mỉm cười nhìn phu nhân.
“Phu nhân thấy thế nào?”
Phu nhân từ đầu đến cuối chẳng hề có lấy một chút gợn sóng, chỉ thản nhiên hạ mắt nhìn bụng bà ta một cái, sau đó chẳng nói thêm câu nào.
Sắc mặt di nương Tần lập tức cứng lại.
Phản ứng bình thản đến lạnh nhạt của phu nhân hiển nhiên hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bà ta.
Phải mất thật lâu, bà ta mới miễn cưỡng tìm lại được nụ cười trên mặt, chỉ là nụ cười lúc này đã chẳng còn che giấu được bao nhiêu ác ý.
“Nhiều năm như vậy rồi, phu nhân vẫn cứ giống hệt trước kia… gặp chuyện gì cũng chẳng hề kinh động.”
“Chỉ tiếc, bình tĩnh đến mấy thì có tác dụng gì?”
“Phu quân yêu thương người khác hơn, ngay đến đứa con trai duy nhất cũng chẳng nên thân.”
Bà ta chậc nhẹ một tiếng.
“Suýt nữa quên mất, ngay cả đứa con trai chẳng nên thân ấy cũng chẳng hề thích người.”
Có lẽ vì quá mức đắc ý, bà ta ngẩng đầu thật cao, từ đầu đến cuối chẳng hề đặt người trước mặt vào trong mắt.
Ngay cả lúc quay người rời đi, bà ta cũng chẳng quên khinh miệt liếc phu nhân một cái.
Trước đây từng có người nói với ta.
Làm người trên đời không nên quá mức đắc ý, bằng không sớm muộn cũng sẽ gặp báo ứng.
Một ngày nọ, di nương Tần đang thong thả đi dạo trong hậu viên thì bất ngờ trượt chân.
Nhìn xem, chẳng phải báo ứng đã thật sự đến rồi sao?
Chỉ đáng tiếc, đứa trẻ trong bụng vẫn còn bình an.
Nhưng ta cũng chẳng vì thế mà tức giận.
Dù sao một con cá đã rời khỏi nước thì còn có thể sống được bao lâu đây?
Mấy ngày trước giao thừa.
Thẩm đại nhân vừa tan việc trở về, mới bước chân vào phủ đã đột nhiên ngất xỉu ngay giữa sân.
Ngoài sân lúc ấy vẫn còn một lớp tuyết dày chưa tan, ông cứ thế ngã thẳng xuống nền tuyết lạnh buốt.
Người trong phủ lập tức vội vàng mời đại phu tới xem.
Đại phu bắt mạch một hồi rồi nói rằng ông chỉ vì những ngày gần đây lao lực quá độ, lại vô tình nhiễm thêm chút phong hàn.
Phong hàn lần này đến khá dữ dội, hơn nữa còn có khả năng truyền cho người bên cạnh.
Lời của đại phu vừa dứt, Thẩm đại nhân liền đột nhiên cúi đầu ho mạnh hai tiếng.
Di nương Tần vốn là người chen lên trước nhất lập tức sợ hãi lùi về sau một bước, theo bản năng đưa tay che lấy cái bụng vẫn còn chưa lộ rõ.
Động tác ấy thật ra chẳng lớn.
Nhưng ta vẫn nhìn thấy rất rõ.
Người cũng nhìn thấy chẳng sót chút nào còn có Thẩm đại nhân đang nằm trên giường.
Ông rõ ràng sững lại trong giây lát, đáy mắt lập tức hiện lên mấy phần kinh ngạc.
Di nương Tần vừa khéo chạm phải ánh mắt của ông, lúc ấy mới nhận ra phản ứng vừa rồi của mình đã hoàn toàn bị nhìn thấy.
Bà ta vội vàng bước lên giải thích.
“Thẩm lang, bây giờ chàng đã thấy khá hơn chút nào chưa?”
“Vừa rồi thiếp chỉ nhất thời bị dọa nên mới lùi lại mà thôi.”
Thế nhưng cho dù ngoài miệng giải thích thế nào, khoảnh khắc bà ta cụp mắt che giấu sự hoảng loạn vẫn chẳng thể lừa được người.
Đến tối, di nương Tần quả nhiên chẳng ở lại bên cạnh để hầu hạ.
Bà ta giả vờ yếu ớt đưa tay đỡ lấy trán, dáng vẻ trông như người sắp ngã bệnh tới nơi.
“Hai ngày nay tiểu công t.ử trong bụng thật sự quấy quá mức, thân thể thiếp có chút chẳng chịu nổi, chỉ e hôm nay không thể ở bên cạnh hầu hạ chàng được.”
Đến ban đêm, Thẩm đại nhân mới chậm rãi tỉnh lại, mở mắt nhìn một vòng khắp căn phòng.
