Tiểu Vương Phi Gả Thay - Chương 5

Cập nhật lúc: 20/06/2026 16:04

Ta cầm kẹo hồ lô, vừa ăn vừa hỏi: "Chàng quả là một người tốt... Làm thế nào mà chàng lại khắc c.h.ế.t cả ba vị Vương phi trước thế?"

"Vì nàng còn chịu khó uống t.h.u.ố.c, nên không phải là không thể miễn cưỡng nói cho nàng biết một chút."

Chàng khoanh tay đứng cạnh giường: "Vương phi đầu tiên là tiểu thư nhà họ Trần. Đêm tân hôn, nàng ta khóc như thể phụ thân ruột đã qua đời. Người ngoài nhìn vào còn tưởng ta cưỡng ép con gái nhà lành. Hỏi ra mới biết nàng ta đã có người thương. Ta thấy phiền nên để nàng ta rời đi, rồi báo với mọi người là nàng ta c.h.ế.t vì bạo bệnh."

"Còn người thứ hai thì sao?"

"Ta không muốn nói." Thấy ta gần như ăn hết xiên kẹo, chàng lấy xiên tre từ tay ta bỏ vào hộp cơm rồi cầm lên rời đi.

Ta thở phào nhẹ nhõm. May mà chàng không hỏi tại sao ta không bị đau bụng dữ dội sau khi bị đầu độc. Nếu không, ta thực sự chẳng biết phải lấy lý do gì để chống chế. Vị tiểu thư thứ hai của Niên gia này có một bí mật mà chàng không được phép biết. Bí mật về việc ta là một con quái vật.

Ta đẩy cửa ra, nhìn lên bầu trời hình vuông trên đỉnh đầu, rồi ngồi trên chiếc ghế bập bênh trong sân hết cả buổi chiều. Từ bé ta đã như vậy, cứ ngồi trong sân, đung đưa người, nhìn lên khoảng trời nhỏ hẹp kia. Bầu trời bao la là của tỷ tỷ, còn thế giới nhỏ bé này là của ta. Trước đây ở Niên phủ là vậy, bây giờ ở Vương phủ cũng chẳng khác gì.

Tỷ tỷ có thể học võ, tập múa, tự do làm bất cứ điều gì tỷ ấy thích, dễ dàng ôm trọn lấy sự bao la của đất trời. Còn ta chỉ có thể lặng lẽ thu mình nơi góc sân sau của phủ.

Một nha hoàn trong bếp chạy tới nói: "Vương phi, món súp táo đỏ của người đã hầm xong rồi ạ."

"Được, ta biết rồi."

Ta đáp lời, đi vào bếp múc một bát súp táo đỏ cho vào hộp cơm, cùng với một chiếc thìa, rồi mang đến cho Ninh Cừu. Trên đường đi, ta tình cờ gặp gỡ quản gia và trò chuyện với ông ấy một lúc. Quản gia nói Ninh Cừu tuy vẻ ngoài hung dữ nhưng thực ra là người tốt bụng – miễn là không ai gọi tên thật của chàng.

Ta nhân tiện hỏi thăm về lai lịch của vị Vương phi thứ hai. Sau khi liếc nhìn xung quanh, quản gia kéo ta ra sau tảng đá rồi hạ thấp giọng: "Vâng, là một sát thủ. Ban đầu, sau khi kết hôn được hơn ba tháng, nàng ấy khá hòa thuận với Vương gia, nhưng không ngờ..."

"Nàng ta đang chờ cơ hội để ám sát Vương gia."

"Vậy còn người thứ ba thì sao?"

Quản gia nhìn thấy vẻ ngập ngừng của ta và biết ta muốn hỏi gì, liền nói: "Người thứ ba cũng là một sát thủ, bị xử t.ử ngay trong đêm tân hôn."

Chà, nhìn theo cách này, ta vẫn còn sống – đúng là may mắn thật. Chẳng trách Ninh Cừu lại cảnh giác với những người xung quanh đến vậy, sống như chàng thật sự cũng không dễ dàng gì.

Sau khi tạm biệt quản gia, ta mang súp táo đỏ đến cho Ninh Cừu. Lần này, trước khi mở cửa, ta đã quan sát thật kỹ, xác định không có bẫy mới dám bước vào.

"Lại định đầu độc ta lần nữa à?" Dù nói vậy, chàng vẫn dùng thìa nếm thử một miếng, "Súp lạnh ngắt rồi."

Chắc tại ta mải đứng nói chuyện với quản gia bên ngoài lâu quá. "Hữu Dụ, lại đây."

Ta cẩn thận tiến lại gần, trong lòng vẫn luôn sẵn sàng tư thế bỏ chạy bất cứ lúc nào.

"Nàng run cái gì? Chân bị chuột rút à? Ta bảo nàng vào bếp hâm nóng súp lại, chứ không phải đi làm việc khác." Chàng chỉ vào lò sưởi gần đó, "Vài ngày trước, tiểu thư nhà họ Lương bị cảm lạnh mà vài ngày sau đã qua đời rồi. Ta không có tiền để mua quan tài cho nàng đâu."

Cảm ơn Vương gia đã quá lo lắng cho thiếp.

Ta tiến lại gần lò sưởi – đây là loại lò sưởi đang rất thịnh hành ở kinh thành, nhà nào có chút danh giá cũng đều có một cái, chỉ riêng ta là ngoại lệ. Với ta, thứ này cực kỳ nguy hiểm. Ta có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra, nhưng lại không hề biết đau khi bị bỏng. Mẫu thân từng nói, những vết sẹo trên lòng bàn tay ta chính là do vô tình chạm phải bếp lửa khi ta còn nhỏ mà không hay biết.

Ta nhìn chằm chằm vào lò sưởi, tự hỏi nên để tay cách xa bao nhiêu thì an toàn? Hai tấc? Một tấc? Hay một phân?

"Nàng đứng đó thêu thùa à?" Chàng đặt cuốn sách xuống, bước tới sau lưng ta, nắm lấy tay ta rồi từ từ đặt lên trên lò sưởi. Trước khi ta kịp phản ứng, chàng đã buông tay ra rồi quát: "Tay nàng còn nóng hơn cả ta, vậy mà còn đứng đây sưởi ấm. Đi ra ngoài ngay!"

Ta đáp một tiếng "Dạ", rồi ôm hộp cơm trống không rời khỏi thư phòng của Ninh Cừu.

Đến chiều, ta vẫn ngồi trên ghế bập bênh trong sân phơi nắng, mơ màng chợp mắt. Trong cơn choáng váng, ta thấy Ninh Cừu cầm kiếm đi về phía mình. Ta giật mình vội bật dậy khỏi ghế, vừa lùi lại vừa xua tay. Chàng nhìn ta đầy khó hiểu: "Ta định luyện kiếm thôi, sao nàng phải phản ứng thái quá như vậy?"

Nhìn thái độ của chàng, ta cứ tưởng chàng định lấy mạng ta chứ. Ta vội dịch chiếc ghế sang một bên nhường chỗ cho chàng. Dáng người chàng cao lớn uy nghiêm như tùng bách, y phục nhẹ nhàng tung bay, thanh kiếm dài trong tay mang theo một luồng hào quang mạnh mẽ. Ta đứng một bên nhìn chàng luyện kiếm, ánh mặt trời chiếu rọi lên người chàng, bao phủ một tầng ánh sáng khiến người ta có chút mê mẩn.

Đợi chàng luyện gần xong, ta ngập ngừng hỏi: "Vương gia có thể dạy thiếp không?"

Từ nhỏ ta đã hiếu động, rất thích luyện võ cùng tỷ tỷ. Nhưng vì thói quen khó bỏ, có khi tập luyện làm bản thân bị thương mà cũng chẳng hay biết, chân đá vào cọc gỗ bầm tím cả lên cũng không nhận ra. Sau đó, mẫu thân đã cấm ta tập võ.

"Dẹp đi, nàng chỉ muốn cướp kiếm của ta rồi ám sát ta thôi chứ gì." Chàng tra kiếm vào vỏ.

Ta ôm trán, cạn lời. Nếu ta có tội, xin pháp luật hãy trừng trị ta, đừng bắt ta phải gả cho một vị Vương gia lúc nào cũng nghi ngờ ta là sát thủ thế này.

"Nàng thực sự muốn học sao?" Chàng bước sang một bên, đ.á.n.h giá ta rồi hỏi: "Nàng thực sự không phải là sát thủ do phụ thân nàng phái đến chứ?"

Nếu chàng còn nghi ngờ ta thêm vài lần nữa, ta thực sự sẽ ra tay đấy. Ta nghiêm túc gật đầu với chàng. Có lẽ vì vẻ mặt ta trông thật thà, ngay thẳng, chàng nhìn vào đôi mắt to ngây thơ của ta, rồi quay đầu bảo quản gia mang đến một thanh kiếm gỗ khác.

Ta cầm thanh kiếm gỗ, chàng đứng sau lưng, đưa tay nắm lấy cổ tay ta. Cảm giác ấm áp từ tay chàng khiến ta theo bản năng quay lại nhìn. Chàng liền gắt gỏng bảo ta quay lên phía trước mà lắng nghe cho kỹ. Chàng siết c.h.ặ.t cổ tay ta hơn một chút rồi nhận xét: "Quả thật, cổ tay nàng mỏng như móng gà – trông chẳng giống tay của một sát thủ chút nào."

"Ninh... Điện hạ, ngài không thể đ.á.n.h giá một người qua vẻ bề ngoài được." Ta sợ chàng đổi ý không dạy nữa, nên vội vàng nói thêm: "Phụ thân thiếp là tướng quân, gia đình thiếp vốn dĩ rất dũng cảm. Nếu thiếp học được võ, ngài sẽ không phải sợ sát thủ nữa – thiếp sẽ bảo vệ ngài."

"Ta không mong nàng đạt được thành tựu gì trong vài ngày đâu. Nàng chỉ cần lo giữ cái mạng mình là tốt rồi." Chàng nâng tay ta lên, nghiêng người về phía trước, l.ồ.ng n.g.ự.c áp sát vào lưng ta. Những sợi tóc mai hơi rối của chàng cọ vào cổ ta, để lại cảm giác ngứa ngáy.

Kiếm thuật của chàng rất xuất sắc, lời giải thích cũng vô cùng chi tiết. Dù thỉnh thoảng vẫn buông vài câu c.h.ử.i mắng, chàng vẫn dạy ta mọi thứ cần thiết. Ta hỏi: "Thiếp nên đối phó thế nào với chiêu 'Càn quét Sáu Hướng' ngài vừa dạy?"

Chàng mỉm cười đầy tự hào: "Nàng có hiểu thế nào là tay không bắt giặc không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.