Tiểu Yến Nhĩ - Chương 114

Cập nhật lúc: 17/01/2026 13:05

Tần viên ngoại đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: “Trời hại ta rồi, trời hại ta rồi!” Lão kêu gào rồi ngất lịm đi. Người hầu phải bấm nhân trung lão mới tỉnh lại. Lão túm lấy áo tên người hầu bên cạnh quát: “Đã bắt được kẻ hại Nguyệt ca nhi chưa!”

Tên người hầu sợ hãi: “Dạ... vẫn chưa ạ...”

Tần viên ngoại gầm lên: “Phế vật! Ta đã bảo các ngươi trong vòng một tháng phải tìm ra! Các ngươi để Nguyệt ca nhi c.h.ế.t mà vẫn chưa bắt được nó về để hành hình!”

Hét xong một tiếng, lão lại hôn mê bất tỉnh. May mà trong phòng luôn có sẵn đại phu giỏi nên lập tức xem bệnh cho lão.

Thấy trong nhà loạn thành một đoàn, Uông Tịnh Hà bưng bát t.h.u.ố.c còn thừa một nửa ra khỏi phòng.

Thuốc này giờ chẳng còn tác dụng gì nữa. Nàng đổ nó xuống bãi đất bên cửa. Đúng lúc này, Uông huyện lệnh đích thân tới thăm Tần phủ.

Tần viên ngoại ngất xỉu, lão phu nhân cũng đang lâm bệnh nằm giường, nên chỉ có Uông Tịnh Hà ra tiếp đón ông.

Uông huyện lệnh đã gần đến tuổi ngũ tuần. Vì vụ án “La Sát” mà phải đối phó với đủ loại thế lực, chưa đầy nửa năm mà tóc đã bạc trắng một nửa.

Ông hỏi Uông Tịnh Hà: “Nguyệt ca nhi thế nào rồi?”

Uông Tịnh Hà đáp: “Con đang định sai người báo cho cha, nó vừa mới đi rồi.”

Uông huyện lệnh thở dài một tiếng. Điều kỳ lạ là Lạc Thanh Nguyệt cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy. Ông dặn Uông Tịnh Hà: “Con hãy chịu khó thăm dò trong đám quyến thuộc của các quan viên trong huyện.”

“Thằng nhóc đó có khả năng đang lẩn trốn trong nhà của một quan viên nào đó, nên mới khó tìm như vậy.”

Uông Tịnh Hà khẽ đáp: “Vâng.”

Tiễn Uông huyện lệnh xong, Uông Tịnh Hà xuống bếp lấy một phần cơm nóng, hai chiếc màn thầu lớn, một chiếc móng giò kho tàu to và một đĩa hoa mai tẩm mật.

Đứa trẻ mười ba tuổi đang sức ăn sức lớn, nàng còn lấy thêm một chiếc đùi gà lớn nữa.

Nàng xách hộp cơm, đi ngang qua chiếc quan tài bằng gỗ nam mộc, đi ngang qua đám phó tì đang khóc lóc ở sương phòng, đi ngang qua tên người hầu đang vội vã đi bốc t.h.u.ố.c, rồi đi thẳng đến kho chứa đồ ở phía sau Tần gia.

Nhà kho này nằm biệt lập một mình, Tần gia dùng nó làm kho chứa củi. Để phòng hỏa hoạn, xung quanh còn xây tường cao bao bọc, ngoài đám gã sai vặt làm việc nặng nhọc thì chẳng ai bén mảng tới đây.

Đứng trước nhà kho, Uông Tịnh Hà lấy ra một chùm chìa khóa, đếm đến chiếc thứ tư rồi mở chiếc khóa đồng lớn.

Thời gian qua, Lạc Thanh Nguyệt vẫn luôn trốn ở đây.

Hắn vẫn giữ mình khá sạch sẽ, đang quấn chăn ngồi thẫn thờ. Nghe tiếng mở khóa, lúc đầu hắn vô cùng kinh hãi, nhưng thấy là Uông Tịnh Hà thì mới yên tâm.

Uông Tịnh Hà nói: “Ăn đi, tối nay trong nhà sẽ rất bận rộn, ta e là không rảnh để đưa cơm đâu.”

Lạc Thanh Nguyệt vừa lùa cơm vào miệng vừa hỏi: “Thím bận việc gì vậy ạ?”

Uông Tịnh Hà đáp: “Lo tang lễ cho Tần Nguyệt.”

Một dòng nước mắt lăn dài trên mặt Lạc Thanh Nguyệt. Hắn bỏ chiếc chăn đang sưởi ấm ra, nói: “Đa tạ thím đã cứu mạng, nhưng con vẫn nên đi tự thú thôi. Con đã g.i.ế.c người, con phải chịu tội!”

Uông Tịnh Hà hỏi ngược lại: “Ngươi thực sự nghĩ mình là kẻ đáng tội sao?”

Lúc cứu Lạc Thanh Nguyệt, nàng đã biết vì hắn không muốn c.h.ế.t nên mới phản kháng lại Tần Nguyệt, động cơ của hắn hoàn toàn khác với Tần Nguyệt.

Lạc Thanh Nguyệt nén tiếng khóc: “Nhưng dù sao hắn cũng vì con mà c.h.ế.t...”

Uông Tịnh Hà nói: “Ngươi không phải rất tò mò vì sao ta lại cứu ngươi sao?”

Lạc Thanh Nguyệt nghi hoặc nhìn nàng.

Nàng tiếp lời: “Ta đã nói với ngươi rồi, chiếc chăn ngươi đang quấn này từng dùng để bọc một người c.h.ế.t... Người đó tên là Vương Thất, cũng bị Tần Nguyệt đẩy xuống sông.”

“Đó là đứa trẻ mà khi đó ta không có năng lực để cứu.”

Lạc Thanh Nguyệt nhìn chằm chằm chiếc chăn, rồi lại nhặt nó lên quấn c.h.ặ.t quanh người.

Hắn muốn sống tiếp thay cho một người mà hắn chưa từng gặp mặt.

Dĩ nhiên, đây chỉ là một trong những lý do Uông Tịnh Hà che chở cho hắn.

Quay trở về phòng, nàng thay bộ đồ tang màu trắng, mở ngăn kéo có khóa ra lấy một phong thư.

Đó là phong thư nhận được từ tháng Tư năm ngoái, người ký tên là Vân Cần. Vân Cần rất thích kéo dài nét sổ cuối cùng của chữ “Cần”.

Trong thư, Vân Cần kể rằng Lục Chí có một học trò tên là Lạc Thanh Nguyệt, đang học ở Vinh Hợp Đường thuộc Huyện học.

Cái tên “Thanh Nguyệt” là do nàng đặt, nàng còn đầy mong đợi hỏi nàng ấy xem cái tên này có hay không.

Uông Tịnh Hà nhìn chằm chằm phong thư, hốc mắt nhòe đi.

Lần đầu nhìn thấy nét chữ của Vân Cần, nàng đã vô cùng kinh ngạc, càng sợ bị Tần Thông phát hiện.

Mấy năm qua nét chữ của Vân Cần ngày càng đẹp, nhưng Uông Tịnh Hà vẫn nhận ra: Tờ đơn kiện hoa mẫu đơn minh oan cho nhà họ Vương, thứ khiến Uông huyện lệnh và Tần gia sứt đầu mẻ trán, chính là do Vân Cần viết.

Bọn họ đều đi điều tra đám đàn ông, nhưng lại không biết rằng vị quân t.ử mà nàng hằng ngưỡng mộ chính là Vân Cần.

Khoảnh khắc đó, tâm hồn vốn đã héo úa của nàng bỗng cảm nhận được một niềm khoái lạc tươi mới.

Bên ngoài, tì nữ thân cận Tiểu Nhân vào báo cáo về việc tang lễ. Uông Tịnh Hà thu lại tâm trí, ngắt lời nàng ta rồi bảo nàng ta đóng cửa lại. Nàng thú nhận việc mình đang giấu Lạc Thanh Nguyệt trong Tần gia.

Vốn tưởng Tiểu Nhân sẽ kinh hãi tột độ, nhưng nàng ta lại chỉ rơi lệ, nói: “Nô tì hầu hạ nương t.ử bao nhiêu năm nay, sao có thể không nhận ra nương t.ử dạo này có điểm bất thường.”

Uông Tịnh Hà thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy thì tốt quá. Tiểu Nhân, ta muốn giao thằng bé đó cho em.”

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.