Tiểu Yến Nhĩ - Chương 89
Cập nhật lúc: 17/01/2026 06:14
Huống hồ Lục Chí đang học ở thư viện Tiêu Sơn cũng nhận thêm việc để làm. Thịnh Kinh lớn hơn huyện Dương Hà nhiều, nhân tài tuy đông nhưng nhu cầu về nhuận b.út cũng cao hơn.
Tranh chữ của Lục Chí vẫn luôn là một nguồn thu nhập đáng kể.
Cùng lắm thì nàng lại đi săn b.ắ.n.
Dù nghe nói mỗi ngọn núi ở Thịnh Kinh đều có chủ, nhưng chắc chắn sẽ có cách thôi.
Thấy Vân Cần bình tĩnh như vậy, Hà Quế Nga mới yên tâm, nói: "Cháu nghe thím hết ạ."
Đã vậy, Vân Cần đưa quan tiền vào tay cô bé, cười híp mắt sai bảo: "Quế Nga ngoan, đi mua thức ăn đi nào."
Hà Quế Nga: "Vâng ạ!"
...
Lục Chí trước đây ở ký túc xá thư viện Tiêu Sơn, giờ thì không được nữa, nhưng buổi trưa hắn vẫn ở lại thư viện ăn cơm, tối mới về ngõ Lê Hoa.
Nhiều học sinh trong thư viện biết Lục Chí học vấn uyên thâm, việc rời khỏi Thịnh Kinh mấy năm đối với hắn dường như là một chuyến du ngoạn tích lũy kiến thức.
Tuy nhiên còn một chuyện ai cũng biết, đó là Lục Chí giờ đã có gia đình, hắn không bao giờ tham gia bất kỳ cuộc tụ tập nào, hễ tan học là về ngay.
Giống như hôm nay, người duy nhất có thể giữ chân Lục Chí chính là Đoạn Nghiên.
Thực tế thì quan hệ giữa một kẻ bạch thân và một người có quan chức như hai người họ mà vẫn thân thiết là điều hiếm thấy.
Đoạn Nghiên hôm nay được nghỉ, đang dắt ngựa đứng đợi ngoài thư viện Tiêu Sơn, vẻ mặt buồn bực vì chuyện xem mắt. Thấy Lục Chí ra tới, hắn gọi: "Lục Thập Quyết!"
Lục Chí hỏi: "Sao huynh lại tới đây?"
Đoạn Nghiên dắt ngựa đi cùng hắn, nói: "Không muốn về nhà, ta muốn đến nhà đệ ăn chực."
Thấy bạn mình tâm trạng không tốt, Lục Chí cũng không lạnh lùng, chỉ nói: "Trong nhà có lẽ không chuẩn bị nhiều thức ăn lắm đâu."
Trong ấn tượng của Đoạn Nghiên, gia cảnh Lục Chí chắc là túng quẫn lắm.
Hắn liền nói ngay: "Ta đi mua thêm đồ ăn mang tới."
Lục Chí: "Nhớ mua nhiều một chút nhé."
Thế là trên đường đi, Đoạn Nghiên lệnh cho tùy tùng cưỡi ngựa đến t.ửu lầu phía nam thành mua đồ ăn.
Ngựa đã bị mang đi, Đoạn Nghiên đành đi bộ cùng Lục Chí. Kết quả là đi rồi mới biết tốc độ đi bộ của Lục Chí nhanh kinh người, hắn phải vất vả lắm mới theo kịp.
Hắn thầm nghĩ mình từ khi làm quan toàn ngồi một chỗ cả ngày, thế này không ổn, phải tập luyện nhiều hơn mới được.
Chẳng mấy chốc, khi Đoạn Nghiên và Lục Chí về đến ngõ Lê Hoa thì tùy tùng cũng đã quay lại. Anh ta mua bốn món mặn một món canh được chế biến rất tinh xảo, đặt trong hộp gỗ sơn đỏ.
Đoạn Nghiên thầm nghĩ chừng này chắc là đủ để cải thiện bữa ăn cho nhà Lục Chí rồi.
Cánh cửa mở ra, ráng chiều rực rỡ bao trùm sân nhỏ, mùi thức ăn thơm phức tỏa ra, lấn át cả mùi đồ ăn hắn đang cầm trên tay.
Đoạn Nghiên ngẩn người.
Trên chiếc bàn đá giữa sân đã bày sẵn một đĩa rau xanh xào, một đĩa gà xào chua ngọt và đậu phụ trộn hành hoa xé phay, nhìn thôi đã thấy thèm nhỏ dãi.
Mọi chuyện hoàn toàn không giống như hắn tưởng tượng, hắn thoáng chút ngượng ngùng.
Vân Cần đang xới cơm, nghe tiếng động bèn bưng bát từ bếp ra, cười nói: "Chàng về rồi à?"
Thấy Đoạn đại nhân đi cùng Lục Chí, Vân Cần cũng chào hỏi, thầm nghĩ trong nhà không chuẩn bị nhiều đồ ăn để tiếp khách.
Lục Chí nói: "Đoạn đại nhân tự mang cơm đến rồi."
Vân Cần: "Vậy thì vừa hay quá."
Hà Quế Nga cúi đầu đi tới nhận lấy hộp gỗ của Đoạn Nghiên, đặt lên bàn rồi lần lượt bày thức ăn ra.
Bảy món mặn một món canh bày đầy bàn đá, bữa cơm hôm nay thật là phong phú.
Lúc Đoạn Nghiên mới đến, Hà Ngọc Nương còn thấy lạ, giờ thì quen rồi, bà chỉ bảo: "Ăn cơm thôi!"
Vân Cần dùng ống tay áo lau mồ hôi trên cằm, nói: "Mọi người cứ ăn đi." Nói đoạn nàng đi vào trong phòng.
Thấy nàng nóng nực, Lục Chí bảo Đoạn Nghiên: "Văn Nghiệp, huynh cứ ngồi xuống trước đi, ta vào lấy cuốn sách."
Đoạn Nghiên: "Được."
Hắn bèn ngồi xuống.
Tuy vẻ ngoài không lộ ra nhưng trong lòng hắn rất thắc mắc, rõ ràng món mặn hắn mua nhiều hơn, nhưng sao cứ cảm thấy mấy món đơn giản trên bàn lại thơm và ngon hơn hẳn.
Lục Thập Quyết không những không nghèo mà còn ăn uống rất thịnh soạn.
Hắn vô tình ngước mắt nhìn, vì sân quá nhỏ nên không tránh khỏi nhìn thấy cảnh trong nhà chính:
Vân Cần đang dùng khăn tay lau mặt, Lục Chí cầm chiếc quạt nan quạt cho nàng đỡ nóng, ánh mắt hắn cực kỳ ôn nhu, đang mỉm cười nói gì đó.
Vân Cần nghe xong hai câu liền lấy khăn tay lau mặt cho hắn một cách tự nhiên rồi xoay người bước ra ngoài.
Lục Chí cũng vội vàng theo sau.
Hai người vừa ra tới, Đoạn Nghiên im lặng một lát rồi hỏi: "Sách đâu?"
Lục Chí: "Sách á? À, không tìm thấy."
Đoạn Nghiên: "..." Thật là sai lầm, hôm nay không nên tới đây mới phải!
---
Trời đã tối hẳn, bát đũa trên bàn cũng đã dọn dẹp xong xuôi.
Thức ăn Đoạn Nghiên mang đến còn dư một ít, Vân Cần trút vào đĩa rồi bỏ vào giỏ tre, dùng dây thừng treo lơ lửng trong lòng giếng để hơi nước mát giữ cho đồ ăn không bị hỏng.
Lục Chí và Đoạn Nghiên đang ở trong phòng khách nhỏ.
Uống xong chén trà thô, Đoạn Nghiên mới nhắc đến chuyện khiến hắn phiền muộn hôm nay.
Hắn nói: "Hôm nay ta đi chùa Hưng Quốc... để xem mắt một vị cô nương."
Lục Chí mỉm cười đáp: "Chúc mừng huynh."
Trong đám bằng hữu, chỉ còn Đoạn Nghiên vì gia giáo nghiêm khắc nên đến giờ vẫn chưa thành thân.
Đoạn Nghiên đặt chén trà xuống, thở dài: "Chẳng có gì đáng mừng cả, đệ biết ta xem mắt ai không? Là cô nương của Lục gia đấy."
Lục Chí cũng đặt chén xuống, lắng tai nghe.
Đoạn Nghiên kể tiếp: "Đệ còn nhớ mấy năm trước anh trai ta làm Khâm sai đến huyện Dương Hà cứu tế không? Lúc đó huynh ấy cũng đi khảo sát xưởng đóng tàu ở Dương Hà."
====================
