Tim Đập Vui Thích - Chương 5:"
Cập nhật lúc: 01/08/2026 01:01
"Còn về việc cô ấy dọn tới đây, anh không nói với em là vì không muốn em tiếp xúc với cô ta. Con người này... rất cực đoan và không từ thủ đoạn, dù bề ngoài trông có vẻ ngu ngốc."
Anh chỉ dùng vài câu đã giải thích rõ ràng mọi hiểu lầm, thế nhưng cảm giác ngột ngạt trong lòng tôi vẫn không tan đi.
Im lặng một lúc, tôi lí nhí bảo:
"Nhưng tôi vẫn không vui Nghiêm Tắc."
Anh rất kiên nhẫn, nhẫn nại dỗ dành tôi:
"Ừm, vì sao thế em?"
Tôi không trả lời được.
Những cảm xúc hỗn độn trong lòng tan ra thành một khối bọc lấy toàn bộ lý trí của tôi.
Thực ra ngay từ đầu, mâu thuẫn cốt lõi giữa tôi và Nghiêm Tắc vốn dĩ chưa bao giờ là vì Bạch Lộ.
Năm lần bảy lượt cãi nhau đòi chia tay lúc trước đều là vì nhịp sống của cả hai không đồng điệu.
Trước khi tôi xuất hiện, cuộc sống 31 năm của anh đã đi vào quỹ đạo ngăn nắp, nghiêm túc và nguyên tắc.
Vì thế công ty, khách hàng, công việc... rất nhiều thứ đều được ưu tiên xếp trước tôi.
Dù cho đêm hôm đó anh đã tạm thời bỏ mặc khách hàng để quay lại quán bar tìm tôi, nhưng đó cũng chỉ là một lần duy nhất mà thôi.
Tôi muốn ở bất kỳ thời điểm nào anh cũng có thể ưu tiên lựa chọn tôi.
Những lời vô lý cứ nghẹn lại nơi đầu lưỡi chẳng thể thốt ra.
Thế nên cuối cùng tôi ủ rũ bảo:
"Hay là thôi đi anh."
"Khoảng cách tuổi tác giữa chúng ta quá lớn, bản thân cũng không hợp nhau nên..."
Lời còn chưa nói xong, Nghiêm Tắc đã bất ngờ vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
"Thực ra anh cũng biết trạng thái hiện tại không ổn, thế nên hôm em đòi chia tay anh đã không phản bác. Nhưng anh thất bại rồi, vì anh không cách nào thích nghi được với cuộc sống thiếu em." Ngón tay anh siết c.h.ặ.t sau lưng tôi. "Chẳng phải bảo vẫn đang trong thời gian thử thách sao? Cho anh thử thách thêm một thời gian nữa được không Thu Thu?"
Cằm Nghiêm Tắc tựa lên vai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai.
Tôi chỉ thấy mềm nhũn cả người, đầu óc mơ màng như say xe, cứ thế mị dân bị anh lôi lên thuyền tặc.
Có lẽ vì không muốn tôi chạm mặt Bạch Lộ nên Nghiêm Tắc đã dọn dẹp một bất động sản khác của anh trong thành phố rồi đưa tôi chuyển qua đó ở.
Mấy ngày nay anh đưa tôi về nhà một chuyến.
Bác gái nhìn thấy tôi thì nét mặt đầy áy náy:
"Thu Thu, bác không biết con với Nghiêm Tắc đã hòa hảo, cũng không biết chuyện năm đó lại là như thế... Làm con phải phiền lòng, bác thật sự xin lỗi con nhé."
Tôi làm sao dám nhận lời xin lỗi của người lớn, sợ tới mức nhảy dựng khỏi ghế sofa:
"Bác đừng nói thế ạ! Đều là lỗi của Nghiêm Tắc hết, nếu anh ấy nói rõ ràng từ sớm thì làm gì có nhiều hiểu lầm như thế ạ!"
Nghiêm Tắc đang đứng bên cạnh gọt xoài cho tôi nghe thấy vậy liền nghiêm túc gật đầu:
"Đúng là do con suy nghĩ chưa thấu đáo."
Tôi không ngờ anh lại nhận lỗi gánh tội một cách sảng khoái như thế, mấy câu định cãi tiếp theo đành phải nuốt ngược vào trong.
Cái gọi là thời gian thử thách thực ra chẳng khác gì lúc yêu nhau trước đây.
Nhưng tôi cũng tranh thủ thời gian ngó qua trang cá nhân của Bạch Lộ, phát hiện hình tượng cô ta xây dựng cho mình là một nữ trí thức vừa xinh đẹp vừa trí tuệ.
Nói thế nào nhỉ.
Không thể nói là vô cùng logic, chỉ có thể bảo là chẳng liên quan chút nào.
Chiều hôm đó tôi gặp Khương Hằng một chuyến.
Có lẽ mấy năm ở nước ngoài mối quan hệ giữa nó và Lục Dư Hoài khá tốt, nói chưa được mấy câu nó đã hỏi tôi:
"Chị, chị với Lục Dư Hoài thật sự không thể quay lại sao?"
"Nó phái em tới làm thuyết khách đấy à?"
Khương Hằng gãi gãi đầu, trông có vẻ khá phiền não.
"Cũng không hẳn, em chỉ cảm thấy chị với cậu ấy hợp nhau hơn mà. Không chỉ là tình đầu của nhau, khoảng cách tuổi tác cũng chẳng lớn như thế. Cái gã kia lớn hơn chị tới mười tuổi lận, thật sự không có khoảng cách thế hệ sao?"
Khách quan mà nói thì có.
Thực ra dạo gần đây Nghiêm Tắc đã rất nhún nhường tôi, hầu như nhịn hết các buổi xã giao hay nhậu nhẹt không cần thiết, cứ hễ không có việc cần xử lý là lại ở nhà với tôi.
Thế nhưng thời gian của anh thực sự có hạn, thêm vào đó thói quen không thích lên mạng vẫn chẳng hề thay đổi, anh vẫn không sao bắt kịp những từ ngữ trend mạng của một thiếu nữ nghiện Internet thâm niên như tôi.
Chẳng hạn như hai ngày trước, tôi vừa đổi danh sách nhạc trên xe của anh từ một đống bản hợp xướng piano sang thể loại nhạc indie mà tôi cực kỳ yêu thích.
"Ngày nào anh cũng nghe mấy cái thứ này lái xe mà không thấy buồn ngủ sao?"
Nghiêm Tắc thế mà lại suy nghĩ một chút rồi bảo:
"Không đâu. Những lúc ở một mình anh cần sự yên tĩnh một chút."
"Ồ? Cho nên ý anh là những lúc ở cùng em thì quá ồn ào, anh chê em nói nhiều chứ gì?"
Đứng trước sự vô lý của tôi, nét mặt Nghiêm Tắc vẫn bình thản như cũ:
"Thu Thu, anh không có ý đó."
Tôi nghiến răng, nắm lấy cà vạt của anh rồi hôn tới:
"Thế anh có ý gì, mau diễn giải ra xem nào."
Cũng may tôi chỉ thất thần một lúc đã bị giọng nói của Khương Hằng kéo về thực tại:
"Chị."
Tôi hoàn hồn, bất ngờ nhận ra điểm bất thường. Nghiêng đầu nhìn sang mới phát hiện Lục Dư Hoài chẳng biết đã đứng bên cạnh từ bao giờ.
"Xin lỗi, không phải tôi cố ý giấu chị đâu, nhưng nếu không dùng danh nghĩa của Khương Hằng thì chắc chị sẽ không chịu gặp tôi nữa đúng không?"
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo của cậu ấy vang lên tựa như tiếng đàn. Trong đôi mắt ướt đầm đăm đăm nhìn tôi ấy dường như ngưng tụ cả làn mưa dầm dai dẳng không tan của Luân Đôn suốt mấy năm qua.
Năm nay cậu ấy mới hai mươi tuổi, ba năm trước khi bị tôi đòi chia tay ở nơi đất khách quê người, thậm chí cậu ấy còn chưa thành niên.
Đối mặt với Lục Dư Hoài, tôi quả thực có chút áy náy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
"Chiếc túi kia... thực ra chị không cần món đồ đắt đỏ như thế đâu. Cậu cho chị xin địa chỉ, hôm nào chị gửi trả lại."
Lục Dư Hoài mím môi, đột nhiên chống tay lên mặt bàn cúi người ghé sát lại gần tôi:
"Lúc đầu tưởng Khương Hằng tặng thì chị nhận ngay được, sao lại phải phân rõ giới hạn với một mình tôi như thế? Chị ghét tôi đến vậy sao?"
"Không thể nói thế được. Khương Hằng là em trai chị, còn cậu với chị... tóm lại chúng ta đã chia tay ba năm rồi. Hiện tại chị đã có bạn trai, nhận món quà này thực sự không thích hợp."
Tôi lùi lại phía sau tránh né, không ngờ Lục Dư Hoài lại không nhường một bước nào, tiếp tục tiến lại gần. Trong mắt cậu ấy cuộn trào cảm xúc như mây đen giăng kín:
"Năm đó chị đòi chia tay tôi là vì những lúc chị cần, tôi không thể ở bên cạnh. Vậy anh ta thì có thể sao? Những lúc chị cần sự đồng hành nhất, anh ta có ở bên chị không?"
Lời này chạm đúng vào nỗi bất an giấu kín nhất trong lòng tôi.
Tôi khựng lại mất một giây.
Ngay sau đó, một chuỗi bước chân dồn dập từ xa tiến lại gần.
Gương mặt của Lục Dư Hoài trước mắt bất ngờ biến mất. Tôi tỉnh rụi lại, nhìn thấy thần sắc kìm nén cơn giận của Nghiêm Tắc.
Anh đang lạnh lùng chằm chằm nhìn Lục Dư Hoài, giọng nói mang theo sự cảnh cáo:
"Tôi đã nói rồi, đừng có xăm xoi cô ấy nữa."
Lục Dư Hoài bị xách ra liền chỉnh lại cổ áo nhăn nhúm, không chịu nhượng bộ chút nào:
"Làm sao, anh không rảnh ở bên cô ấy thì cũng không cho phép người khác đến à?"
Ánh mắt Nghiêm Tắc cuộn trào sự sâu thẫm. Anh nhắm mắt lại, không buồn để ý tới Lục Dư Hoài nữa mà quay sang nhìn tôi:
"Thu Thu, em từng nói là chỉ tới gặp em họ một chút thôi mà."
Hình như tai tôi có vấn đề rồi. Nếu không thì sao tôi lại nghe ra một chút tủi thân trong giọng nói của anh cơ chứ.
"Em đúng là tới gặp em họ mà." Tôi vội vàng trợn mắt nhìn Khương Hằng đứng đối diện. "Mày mau giải thích đi."
Khương Hằng vội vã lên tiếng:
"Đúng là em lén đưa anh ấy tới đây đấy ạ. Chị em không hề biết gì đâu, anh rể anh đừng trách chị ấy."
Lục Dư Hoài đứng nguyên tại chỗ, mím c.h.ặ.t môi không nói lời nào.
Nghiêm Tắc khẽ gật đầu, giọng điệu vẫn lạnh ngắt như cũ:
"Nếu đã như vậy, tôi đưa cô ấy về nhà trước."
Chương 11
Đi theo sau Nghiêm Tắc lên xe, tôi vẫn còn đang suy nghĩ xem nên giải thích chuyện này thế nào.
Kết quả anh trầm mặc một lúc rồi lại lên tiếng trước:
"Cho nên em muốn thử thách cả hai người cùng một lúc sao?"
Tôi nghiêng đầu nhìn sang mới phát hiện đường nét xương hàm của anh căng cứng, thần sắc có sự lạnh lẽo khó tả. Vừa giống như đang giận dỗi, lại vừa giống như đang căng thẳng.
"Làm sao có chuyện đó được, đã bảo là ngẫu nhiên gặp mặt rồi mà." Tôi không muốn tiếp tục rối rắm về chuyện này nữa nên đành đổi chủ đề. "Nhưng mà bây giờ đang là giờ làm việc, sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"
"Có một dự án lớn vừa hoàn thành bàn giao nên tranh thủ ra ngoài ăn mừng."
"Thế anh bỏ đi giữa chừng như vậy có ổn không đấy?"
Nghiêm Tắc một tay đặt lên vô lăng, thản nhiên đáp:
"Anh là sếp."
