Tìm Lại Thanh Âm - 4

Cập nhật lúc: 26/07/2026 06:01

Ta c.ắ.n nhẹ môi, giơ tay nói:

【Ngươi rời khỏi đây đi. Ta không muốn gặp lại ngươi nữa.】

Bùi Cánh nhìn rõ thủ thế của ta, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Hắn bật cười đầy giận dữ, giọng cũng cao hơn hẳn:

“Rời đi? Nàng tưởng ta thật sự muốn trông thấy nàng hay sao?”

“Năm đó nếu không phải nàng sống c.h.ế.t níu lấy tay áo ta, khóc lóc nói rằng trên đời chỉ còn ta là bằng hữu, dáng vẻ lại đáng thương đến thế, nàng cho rằng ta thích ngày ngày ở bên một kẻ câm sao?”

Hai chữ cuối cùng vừa rơi xuống, cả viện bỗng im phăng phắc.

Chu ma ma tức giận đến run người, lập tức giơ tay định cho hắn một cái tát.

Nhưng Bùi Cánh còn trẻ, phản ứng nhanh, nghiêng đầu liền tránh được.

Chu ma ma dùng quá nhiều sức, một cái tát rơi vào khoảng không, phần eo lập tức phát ra tiếng động khô khốc.

Bà đau đến cong người xuống.

Ta hoảng hốt vội đưa tay đỡ lấy bà.

Bùi Cánh lại chẳng hề nhìn sang, chỉ thong thả vuốt phẳng tay áo rồi quay lưng bước ra ngoài.

Đến trước ngưỡng cửa, hắn dừng lại, nghiêng mặt lạnh lùng nói:

“Tất cả đều do các ngươi tự chuốc lấy.”

Dáng vẻ cao ngạo ấy khiến ngọn lửa vốn bị kìm nén trong lòng ta lập tức bùng lên.

Ta chộp lấy bình rượu trên bàn, dùng toàn bộ sức lực ném về phía hắn.

Một tiếng vỡ chát chúa vang lên.

Bùi Cánh theo bản năng cúi người tránh né.

Bình rượu đập trúng khung cửa, vỡ thành vô số mảnh, rượu bên trong đổ xuống đầu hắn, thấm ướt cả tóc lẫn y phục.

Hắn đứng cứng đờ tại chỗ.

Rượu men theo tóc nhỏ giọt xuống mặt, còn hắn chỉ biết trợn mắt nhìn ta, dường như hoàn toàn không tin người vừa ra tay lại là ta.

Chúng ta quen biết hơn mười năm.

Trong ký ức của hắn, ta luôn mềm lòng, luôn nhẫn nhịn, chưa bao giờ thật sự nổi giận với ai.

Sau một lát ngây người, hắn mới gầm lên:

“An Hề Vân, nàng phát điên rồi sao?”

Ta chẳng buồn đáp lại, chỉ dìu Chu ma ma ngồi xuống giường.

Bùi Cánh dường như vẫn muốn gây chuyện, nhưng sau khi nhìn quanh, cuối cùng cũng nhớ đây là địa bàn của thành chủ phủ.

Hắn chỉ có thể nghiến răng, mang theo cả người ướt đẫm mùi rượu, chật vật bỏ đi.

Cửa viện lập tức bị đóng mạnh sau lưng hắn.

Ta ở trong phủ dưỡng thương vài ngày, chỗ sưng trên mắt cá chân đã dần tan hơn nửa.

Nhưng Chu ma ma tuổi đã cao, lần ấy bị trẹo eo không nhẹ, đến nay vẫn phải nằm trên giường uống t.h.u.ố.c.

Ta tự tay bưng bát t.h.u.ố.c đến bên giường bà.

Chu ma ma nắm lấy tay ta, bàn tay chai sần vì năm tháng nhưng vẫn ấm áp vô cùng:

“Cô nương, lão nô đã nhìn người trưởng thành từng ngày, đương nhiên biết người nặng tình đến mức nào. Năm xưa Bùi Cánh từng thật lòng đối tốt với người, lão nô cũng không phủ nhận. Nhưng lòng người vốn dễ đổi thay, nay bên cạnh hắn đã có hồ ly tinh kia, trong mắt hắn còn chỗ nào dành cho người nữa?”

Ta hạ mắt, khẽ gật đầu.

Thật ra trong lòng ta sớm đã hiểu.

Từ ngày Bùi Cánh đưa Vân Hóa về từ bờ sông ngoài thành, ta đã nhận thấy mọi thứ dần không còn giống trước.

Thuở bé, vì không thể nói chuyện, ta gần như chẳng kết giao được với người đồng trang lứa ở Thường Ninh.

Chỉ có Bùi Cánh từng kiên nhẫn nói với ta:

“Nàng cứ dùng tay nói đi, ta sẽ cố gắng hiểu.”

Vì muốn trò chuyện cùng ta, hắn từng nghiêm túc học từng động tác thủ ngữ, còn thường dùng chúng để hỏi ta hôm nay có vui hay không.

Thế nhưng từ khi Vân Hóa xuất hiện, hắn chẳng còn kiên nhẫn làm trọn vẹn với ta dù chỉ một câu bằng tay.

Hắn từng nói:

“Vân Hóa nghe được, cũng nói được. Ở bên nàng ấy, trò chuyện thuận tiện hơn nhiều.”

Quả thật, nàng ta có thể nói cười lanh lợi, so với một người chỉ có thể dùng đôi tay truyền đạt như ta, đương nhiên khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn.

Trong lòng bàn tay ta khi ấy là một con chim gỗ nhỏ.

Đường khắc vụng về, thân mình xiêu vẹo, hai cánh còn chẳng bằng nhau.

Đó là vật Bùi Cánh từng thức suốt hai đêm mới làm xong, cũng là món quà đầu tiên hắn trao cho ta.

Ta vuốt nhẹ lớp gỗ đã nhẵn theo thời gian, sau đó đặt nó vào chiếc rương trước mặt.

Mấy ngày qua, ta đã sai người tìm lại toàn bộ những món đồ hắn từng tặng trong nhiều năm.

Vật lớn vật nhỏ cộng lại, vừa đủ lấp đầy ba chiếc rương.

Khi Vân Hóa mới đến, ta chưa từng có ý ghét bỏ nàng ta.

Biết nàng không còn cha mẹ, ta thậm chí còn cảm thấy thương xót, từng nghĩ nếu hai người có thể hòa thuận, có thêm một tỷ muội bầu bạn cũng là chuyện đáng mừng.

Ta đem trâm vàng tặng nàng.

Nàng nhận lấy, nhưng vừa rời khỏi viện ta đã đỏ mắt đến tìm Bùi Cánh:

“Có phải An tiểu thư khinh ta nghèo khó, nên mới ban những thứ quý giá này để nhắc ta biết thân phận, muốn đuổi ta đi hay không?”

Ta lựa những bộ y phục đẹp đưa cho nàng.

Nàng ôm chúng trong tay, im lặng siết c.h.ặ.t góc vải.

Đến khi Bùi Cánh hỏi, nàng mới rưng rưng đáp:

“Ta chỉ mang thân phận nha hoàn, sao dám mặc những thứ hoa lệ đến thế?”

Ta cuống quýt giải thích, hai tay vì sốt ruột mà chuyển động thật nhanh.

Vân Hóa lại không thèm nhìn, chỉ nhắm mắt, mềm yếu tựa vào lòng Bùi Cánh.

Hắn tuy không lớn tiếng trách mắng, nhưng ánh mắt nhìn ta đã đầy thất vọng:

“A Vân, nàng làm như vậy thật sự quá đáng.”

Từ ấy, mỗi lần Bùi Cánh rủ ta ra ngoài, Vân Hóa đều theo sát bên cạnh.

Ba người cùng đi, nhưng hai người họ luôn sánh vai trò chuyện, còn ta lặng lẽ bước sau nửa bước, giống như một kẻ dư thừa chẳng nên xuất hiện.

Dần dần, ta không còn muốn nhận lời những cuộc hẹn của hắn.

Một ngày trước hội Thượng Nguyên, hắn bất ngờ đến phủ, mang tặng ta một cây trâm.

Ta đã từng vì món quà ấy mà mềm lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tìm Lại Thanh Âm - Chương 4: 4 | MonkeyD