Tín Đồ Ngoan Ngoãn Của Ác Quỷ - Chương 2
Cập nhật lúc: 02/09/2026 06:10
Tôi sợ Từ Đàn.
Giống như mỗi lần quỳ bái cầu phúc trong ngôi chùa trên núi Cảnh Sơn, tôi chẳng bao giờ dám ngước mắt nhìn vào mắt Phật.
Tôi không dám nhìn anh, càng không dám trả lời.
Nước mắt sắp sửa vỡ bờ.
Đúng lúc này, hệ thống lại giành quyền kiểm soát cơ thể tôi.
Khớp chân tôi đung đưa nhẹ bên mép bệ.
Bỏ qua sự lạnh nhạt của Từ Đàn, tôi cất giọng nũng nịu ngọt xớt...
"Sao anh có thể so sánh với anh Giang Lâm được cơ chứ?"
"Đồ chơi dùng để luyện tay nghề thì không được có cảm xúc đâu nhé."
Bàn tay tôi giơ ra lơ lửng giữa không trung.
Điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa nằm chễm chệ ngay giữa khoảng cách của tôi và Từ Đàn.
Anh yên lặng rủ mắt, giọng điệu thong thả, uể uải:
"Đúng là đứa trẻ hư."
Tôi cất giọng đầy kiêu ngạo và xấc xược:
"Còn có trò hư hỏng hơn nữa cơ, anh có muốn mở mang tầm mắt không?"
Tôi cầm lấy chiếc bật lửa, lại vang lên một chuỗi tiếng lạch tạch.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa chuẩn bị bùng lên, vì tôi ra sức chống đối nên hệ thống đành phải rút lui, nhường lại quyền kiểm soát.
[Đừng có làm sụp đổ hình tượng nhân vật!] Nó gắt gỏng dặn dò.
Tôi đành phải ngậm lại điếu t.h.u.ố.c mảnh vào miệng, cố dùng cách này để đè nén sự run rẩy nơi làn môi.
Từ Đàn đang nhìn tôi chăm chú.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Tôi quay mặt đi chỗ khác, cố tỏ ra hung tợn: "Nhìn nữa tôi c.ắ.n c.h.ế.t anh bây giờ."
Nụ cười của anh mang theo sự dịu dàng mang tầm vóc kẻ cửa trên: "Chỉ giỏi làm màu."
Anh nhìn thấu tôi chỉ trong một cái liếc mắt.
Trước khi tôi kịp sụp đổ hoàn toàn, anh đã đưa tay lấy điếu t.h.u.ố.c khỏi môi tôi, rồi tiện tay cầm luôn cái bật lửa.
Thần thái có chút chán đời, anh châm lửa.
Làn khói mờ ảo chậm rãi nhả ra từ đôi môi đỏ mọng của Từ Đàn.
Núp sau làn khói xám trắng vấn vương, anh cúi người xuống, thong thả cất lời:
"Thế này mới là đứa trẻ hư."
Rất nhanh sau đó, anh nghiêng đầu, dập tắt điếu t.h.u.ố.c vào góc bàn, rồi vỗ nhẹ lên má tôi:
"Mau bảo cô ta quay về đi, sắp tan học rồi."
"Ai cơ?" Đầu óc tôi trong phút chốc bị đình trệ.
Anh khẽ cười: "Cô là nhân cách thứ hai thì giả vờ giả vịt với tôi làm gì?"
"Gọi Hạ Tiểu Mãn về đây."
Nói xong, anh thò tay vào túi tôi móc nốt hộp t.h.u.ố.c còn lại đem đi mất.
"Tịch thu."
Tôi như một chiếc kẹo dẻo nhão nhẹt, từ từ trượt ngã ngồi bệt xuống đất.
[Sao thế, lại muốn làm cái đuôi cho người ta à?] Hệ thống giễu cợt tôi.
[Đúng là loại nhát gan, làm mà không dám nhận. Lại còn viện lý do phân liệt nhân cách cái gì không biết, hóa ra chuyện xấu đều do nhân cách kia làm chắc?]
[Cơ mà Từ Đàn cũng tin mới tài chứ, tư duy của gã phản diện này đúng là độc lạ thật đấy.]
Tôi ngơ ngác nhìn vào khoảng không vô định.
"Tôi vốn dĩ đã là cái đuôi của Từ Đàn rồi."
"Là cậu đã biến tôi thành ra thế này."
…
Tôi là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đã phải sống cảnh ăn nhờ đậu ở.
Một kẻ như tôi mà lại có thể vừa giam cầm nam chính, vừa làm tởm phản diện, lại vừa hãm hại nữ chính sao?
Rốt cuộc là ai đưa cái kịch bản oái oăm này vậy?
Chưa bàn đến chuyện khác, một kẻ năng lượng thấp như tôi thì có nằm mơ cũng chẳng gánh nổi từng đấy việc cùng một lúc.
Tôi thật sự hết cách rồi.
Những chuyện xấu xa đã làm hoàn toàn đi ngược lại với bản chất con người tôi trước đây.
Nếu không dùng cái lý do phân liệt nhân cách này, tôi chẳng biết phải đối mặt với Từ Đàn thế nào nữa.
Tôi cúi đầu, lẳng lặng dọn dẹp đồ đạc.
Điện thoại vang lên tiếng thông báo, là tin nhắn từ Từ Đàn:
[Hạ Tiểu Mãn, còn không mau mò qua đây thì tự đi bộ về nhà đi.]
[Đến đây, đến đây ngay đây!]
Tôi vội vã chạy biến ra ngoài, chen qua dòng người đông đúc giờ tan học, né tránh những ánh nhìn kỳ thị xung quanh.
Khi chạy đến trước mặt Từ Đàn, tôi thở dốc:
“Thiếu gia, em đến rồi ạ."
Anh nhíu mày.
Sơ suất buột miệng, tôi cuống quýt sửa lời: "Anh Đàn."
"Cô là ốc sên đấy à? Chậm như rùa, lại còn vác cái vỏ to đùng thế kia."
Anh đang nói đến chiếc cặp sách tôi đang ôm trước n.g.ự.c, căng phồng lên.
Tôi lí nhí giải thích: "Vì sắp nghỉ lễ nên bài tập với sách luyện đề hơi nhiều một chút ạ."
Bài tập của anh cũng là do tôi viết hộ, thế nên mới dồn hết vào một chỗ.
Lên xe rồi, tôi tự giác thu mình lại ngồi gọn ở góc ghế.
"Ngồi xa thế làm gì?"
"Lại vừa làm điều gì xấu xa à?"
Tim tôi đập nảy lên một nhịp.
Gương mặt Từ Đàn vô cùng lạnh xám và sạch sẽ, quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi lộ ra chút cảm xúc nào.
Lúc này, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, cất giọng hỏi tôi:
"Mùi t.h.u.ố.c lá ở đâu ra thế? Hôi c.h.ế.t đi được."
Hả?
Chắc là do làn khói lúc nãy xuôi theo chiều gió bám vào người tôi rồi.
Tôi ấp úng đáp: "Chắc... chắc là do em dính phải lúc ở trong nhà vệ sinh đấy ạ."
Nhà vệ sinh nam nữ vốn là thánh địa tuyệt vời để chống đối nội quy nhà trường, đơn giản vì ở đó không có camera giám sát.
"Ừm." Anh thản nhiên gật đầu.
"Đừng có học đòi mấy thứ đó. Tự biến mình thành nô lệ của các chất gây nghiện là hành vi vô cùng ngu ngốc, lại còn hại sức khỏe."
"Thế còn anh thì sao?"
