Tín Đồ Ngoan Ngoãn Của Ác Quỷ - Chương 7
Cập nhật lúc: 02/09/2026 06:11
Lần này, cô ấy không dứt ra nhanh ch.óng như lúc nãy nữa.
Nụ hôn làm gò má tôi nhột nhột.
Sau đó cô ấy cất lời: "Hình như em có chút hiểu lầm về tôi thì phải. Tôi không hề thích Từ Đàn đâu."
Thiết lập nhân vật đúng là như vậy.
Nữ chính không thích phản diện, mà là Từ Đàn đơn phương thích cô ấy.
"Nhưng tôi không muốn em lại gần vị hôn phu của tôi quá đâu."
"Em có thích cậu ta không?"
Tôi bị đôi mắt sắc lẹm như kẻ đi săn ấy làm cho giật mình kinh hãi, hoảng sợ đáp: "Không... không thích đâu ạ."
Cô ấy vui vẻ trở lại, giơ tay nhéo nhéo má tôi:
"Lúc tôi còn ở nước ngoài, cậu ta cứ như mấy cô phi tần mong ngóng có con để nâng cao vị thế ấy, điên cuồng khoe khoang về em trước mặt tôi.”
“Thế nên bị tôi đột kích tận sào huyệt thế này là cậu ta tự làm tự chịu nhé."
Tôi còn chưa kịp hiểu thấu ý nghĩa đằng sau câu nói ấy của cô ấy.
Lê Lý lại cất lời:
"Em thề đi."
"Hứa là vĩnh viễn không bao giờ thích Từ Đàn, có được không?"
"Vâng vâng."
Tôi giơ bàn tay lên, nghiêm túc nhìn thẳng vào Lê Lý:
"Em thề vĩnh viễn sẽ không thích Từ Đàn đâu ạ."
"Ngoan lắm."
Cô ấy nhìn chằm chằm vào môi tôi, dường như đang thả hồn đi đâu đó.
Cho đến khi một tiếng cười khẩy lạnh ngắt vang lên cắt ngang:
"Có phải hai người chán sống rồi không?"
Là Từ Đàn.
Cả sống lưng tôi cứng đờ.
Tôi cứ tưởng anh đang mắng mình, liền vội vã cất lời xin lỗi:
"Em xin lỗi, em xin lỗi, em—"
Ánh mắt Từ Đàn tối sầm lại.
Những lúc không cười, hàng lông mày anh nhướng áp sát đôi mắt, toát ra một làn khí lạnh u ám cùng một mối ác ý ẩm ướt, cổ xưa.
"Cút qua đây."
Như sực nhận ra điều gì đó.
Anh lập tức thay đổi tông giọng: "Qua đây nào, Tiểu Mãn."
Tôi lẳng lặng bước lại gần.
Cổ tay bị anh siết c.h.ặ.t, kéo xộc lên tầng.
Vào tới phòng đọc sách, Từ Đàn chẳng có thêm động tác thừa thãi nào.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi chăm chú.
Vẻ dịu dàng thường ngày thu lại sạch bẽn, chỉ còn tràn ngập sát khí hung tàn.
"Không có gì muốn nói với tôi sao?"
Anh giơ ngón tay gõ gõ nhẹ vào làn môi đỏ ửng đang bị rách một vệt của mình: "Thứ này do ai c.ắ.n, cô có biết không?"
Có lẽ sực nhớ ra việc tôi không có ký ức của nhân cách thứ hai, anh khẽ thở dài: "... Bỏ đi."
Chúng tôi đứng cách nhau trong tầm tay với.
Tôi khẽ ngước mắt lên, chỉ nhìn thấy vẻ thờ ơ, ngạo mạn trên cao của anh.
Dù sao cũng phải đối mặt.
Tôi cất lời: "Em biết."
"Em thay cô ấy xin lỗi anh."
"Hả?"
Bóng tối bao trùm lấy tôi.
Anh cúi gập người xuống để lắng nghe tiếng nói nhỏ như muỗi kêu của tôi.
Không dám ngẩng đầu, tôi lí nhí: "Em... em thay mặt nhân cách thứ hai của em xin lỗi anh."
"Em biết rồi, cô ấy đã làm rất nhiều chuyện khiến anh tức giận."
Đến nước này, "nhân cách thứ hai" đành phải gánh hết mọi tội lỗi vậy.
Anh bật ra một tiếng hừ nhẹ đầy xảo quyệt:
"Hửm, thế cô định giải quyết chuyện này thế nào?"
Tôi cẩn thận từng chút một thăm dò:
"Hôm qua đã gây ra rắc rối cho anh, em thật sự xin lỗi."
"Em sẽ đi khám bác sĩ, uống t.h.u.ố.c, rồi cô ấy sẽ biến mất thôi, không bao giờ chọc anh giận nữa đâu ạ."
Từ Đàn không nhúc nhích, ánh mắt vẫn lướt qua lướt lại trên người tôi hết lần này đến lần khác.
"... Là thật đấy, đều do một mình cô ấy làm hết." Tôi nhỏ giọng phân trần.
Chàng trai ngẩng cằm lên, để lộ ra xương lông mày sắc lẹm: "Tôi biết chứ."
"Dù sao Tiểu Mãn nhà chúng ta cũng chỉ là một con chuột nhát gan, đến mắt tôi còn chẳng dám nhìn thẳng."
Mặt lưng bàn tay hơi lạnh khẽ lướt nhẹ qua gò má tôi.
Nụ cười của Từ Đàn ngọt ngào dịu dàng vô cùng:
"Thế thì làm sao dám cưỡng hôn anh trai cơ chứ?"
"Đều là do nhân cách kia làm chuyện xấu cả, sao cô ta lại hư hỏng thế cơ chứ, đúng không?"
Đúng vậy.
Tôi là một con chuột.
Tôi cần một cái hang để lập tức chui tọt vào trong mà trốn biệt đi.
"Em thay mặt cô ấy xin lỗi anh có được không? Em hứa từ giờ sẽ không tái phạm nữa."
Tôi thành khẩn nhìn thẳng vào mắt Từ Đàn.
Nhưng thứ đáp lại tôi...
Lại là nụ cười tráo trở, xa cách của anh:
"Không... được... đâu."
"Cô đâu phải là cô ta, sao biết được trong đầu cô ta đang nghĩ cái gì?"
"Nhỡ đâu lần sau cô ta lại như một con ch.ó nhỏ, lao vào c.ắ.n xé tôi thì biết làm thế nào?"
Vừa nói, Từ Đàn vừa tự ôm lấy vai mình, vờ như đang rất sợ hãi, đôi mắt híp lại.
Mái tóc anh đen tuyền, được chải chuốt gọn gàng về phía sau, rủ xuống vài lọn lăn tăn trên trán.
Một hành động hoàn toàn lệch khỏi vỏ bọc đứng đắn thường ngày.
Nhưng lại khiến anh trông có vẻ có hơi thở của một người bằng xương bằng thịt.
Chuỗi hạt trầm hương Cổ Sơn trên cổ tay anh, dưới làn da trắng lạnh càng thêm sẫm màu.
Ông trời đối xử với tôi tốt thật đấy.
Tôi lại một lần nữa cảm thán trong lòng.
Ông trời đã mang Từ Đàn đến bên đời tôi.
"Cho nên, tôi muốn chính cô ta phải tự thân đến xin lỗi."
Từ Đàn đứng thẳng người trở lại.
Như thể sự trẻ con vừa rồi chỉ là một cơn ảo giác.
"Em biết rồi ạ."
Tôi cúi gập đầu xuống, giọng nói ngày càng nhỏ dần: "Chỉ là thời gian cô ấy xuất hiện không cố định, có thể... có thể sẽ không gặp lại sớm đâu ạ..."
