"||" Tín Hiệu Cầu Cứu - Chương 7

Cập nhật lúc: 02/09/2026 06:10

Bố đè lên người tôi, thay tôi đỡ.  

Cảnh sát tiếp ứng kịp thời chạy đến, mới hốt gọn một mẻ lưới bọn chúng.

Nhưng bố đã thoi thóp.  

Bố nắm tay tôi.  

Bởi vì m.á.u me đầm đìa mà trơn trượt, làm sao cũng không thể nắm c.h.ặ.t được.

Lão già c.h.ế.t tiệt kia vẫn còn cười.

"Nhóc con, bố có đẹp trai không?"

Ông khó khăn đưa tay, gạt đi nước mắt trên mặt tôi.  

Cố nở một nụ cười.

"Đừng khóc.  

Hôm nay là sinh nhật của con."  

"Bố hát chúc mừng sinh nhật cho con."

Thật ra bố cười rất khó coi.  

Răng vàng khè.  

Đã sớm khuyên ông cai t.h.u.ố.c, ông lại không nghe.  

Hát cũng lạc hết nhịp.

"Chúc con sinh nhật vui vẻ.  

Chúc con sinh nhật vui vẻ.  

Chúc Đình..."

Lão già keo kiệt còn chưa hát xong đã trợn mắt.  

Không còn thở nữa.

Mọi người ở đây đều cởi mũ.  

Chú đội trưởng vỗ vỗ vai tôi.

"Cháu là con gái Nghiêm Tùng đúng không?"  

"Chú nhớ cháu vẫn đang là sinh viên trường cảnh sát."  

"Bố cháu là anh hùng.  

Nhưng vì an toàn của người nhà cháu, ông ấy nhất định chỉ có thể là một anh hùng vô danh."  

"Cháu hiểu chưa?"

Tôi ngây ngốc gật gật đầu.

Lúc đó tôi mới biết được, bố mình đã nằm vùng trong nhóm côn đồ này 20 năm.  

Từng bước tiếp cận vị trí cao nhất, giúp cảnh sát bắt giữ những tội phạm đã trộm bí mật quốc gia.

Trách nhiệm trên vai khiến ông không thể không giấu cả người nhà.  

Không có vinh quang, không có ánh sao.  

Một mình cô độc bước đi, thừa nhận tất cả hiểu lầm cùng oán trách.

Bây giờ trách nhiệm này rơi vào trên vai của tôi.

Tang lễ của bố, bà nội vất vả mấy chuyến từ dưới quê lên.  

Bà còng lưng, tập tễnh bước đi về phía di ảnh của bố.  

Trong sự giúp đỡ của mọi người.

Khoảnh khắc nhìn thấy bố, bà nhấc bàn tay già nua lên.  

Tát vào di ảnh.

Tôi biết bà không phải đang trách bố.  

Mà là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.  

Một cái tát này đồng nghĩa với việc bà tha thứ cho bố.

Nhưng không có ai tha thứ cho tôi.

Tôi bị anh trai ấn dập đầu trước di ảnh bố.  

Dập đến đầu rơi m.á.u chảy cũng không ngừng.

"Đều tại mày!"  

"Nhất định phải đón sinh nhật gì chứ!"  

"Bố là do mày hại c.h.ế.t!"

Trình Nguyệt mặt đầy nước mắt, nhân cơ hội lại giẫm tôi một cái.

"Đều do em!  

Nếu không phải mọi người đi tham gia thi đấu với em, chị không ghen tị như vậy, sẽ không quấn lấy bố, sẽ không hại c.h.ế.t bố!"

Mẹ tôi giật tóc tôi.  

Tôi bị lôi trái kéo phải như một con rối.

"Vì sao người c.h.ế.t không phải mày?"  

"Tao đã sớm bảo mày đừng quấn lấy bố mày!"  

"Mày bảo tao phải sống sao?"

Tôi không giải thích được.  

Ngây ngốc quỳ gối ở đó.

Mẹ đau lòng muốn c.h.ế.t.  

Từ đó không nói với tôi một câu nào nữa.

Sau năm 18 tuổi, tôi không còn tổ chức sinh nhật nữa.  

Cũng không có ai chúc mừng tôi.  

Bởi vì sinh nhật của tôi chính là ngày giỗ của bố.

Đồng t.ử anh trai giãn ra.  

Hai tay cũng không ngăn được run rẩy.

Sắc mặt chú thâm trầm, mang theo đau thương.

"Nghiêm Đình, xin chứng cảnh sát."

"Hoàn thành nguyện vọng chưa hoàn thành của đồng chí Nghiêm Tùng."

Thẻ số hiệu cảnh sát của bố được đóng giả thành lưu manh để làm nhiệm vụ.  

Âm thầm truyền lại cho chúng tôi không ít tin tức.  

Những người đó trà trộn vào các ngành nghề, nguy hại đến an toàn của nhân dân.

Nghiêm Tùng c.h.ế.t rồi.  

Nghiêm Đình cũng c.h.ế.t rồi.  

Hiện giờ nhiệm vụ đã gián đoạn.  

Mọi người đều uổng phí nỗ lực.  

Tên thủ lĩnh vẫn ẩn trong đám người như cũ.

Nhưng tôi nghĩ, bọn họ còn khổ sở hơn chúng tôi.  

Bị người nhà hiểu lầm.  

Nhiệm vụ cuối cùng cũng không thành công.

Tôi mãi không quên được, trước khi c.h.ế.t mẹ đã nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

"Con không phải đứa trẻ hư đúng không?"

Tất cả oán hận đều được hóa giải trước cái c.h.ế.t.  

Tôi nghẹn ngào nói.

"Giấc mộng khi còn bé của con chưa bao giờ thay đổi."

Mẹ buông tay tôi ra, chậm rãi nhắm mắt lại.

Đến tận khi c.h.ế.t, có lẽ tôi vẫn luôn là đứa trẻ hư trong lòng mẹ.

Nghe nói có một nơi gọi là đầm Nhật Nguyệt.  

Nước trong đầm xanh biếc, đều là nước mắt của người con gái vì nhớ nhung mẹ nên chảy thành đầm.

Nhưng mẹ không thể tới đó được.  

Đến c.h.ế.t bà ấy vẫn luôn oán trách tôi.

Đối với gia đình mà nói, bố là một tên khốn khiếp.  

Tôi cũng vậy.  

Nhưng mà cởi bộ đồng phục kia ra, chúng tôi cũng chỉ là chồng của người nào đó, con gái của một ai kia.

Anh trai cuối cùng không tiếp nhận được nữa, đau đớn ngã xuống ghế sofa.  

Anh gào thét như dã thú.

"Tôi tự tay giải phẫu em ấy!"  

"Không có ai rõ ràng hơn tôi, em ấy đến cùng bị hãm hại tàn nhẫn đến mức nào!"  

"Em ấy sợ đau.  

Xào rau cắt vào tay cũng phải kêu lên, nhất định phải để tôi xem vết thương, còn phải thổi một chút mới bằng lòng."  

"Bị tổn thương nhiều như vậy lúc còn sống, em ấy sẽ đau chừng nào chứ?"

Anh ôm đầu.

"Tôi là anh trai.  

Tại sao tôi không bảo vệ được em ấy?"

Chú đội trưởng đặt tay lên vai anh.

"Nghiêm Trạch, bình tĩnh lại.  

Bây giờ chúng ta phải tìm ra thủ lĩnh."

Anh ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu.

"Các ông muốn tôi làm gì?"

"Giúp chúng tôi.  

Dùng thân phận của em gái cậu, kết thúc nhiệm vụ này."

Anh im lặng rất lâu.

"Được."

Từ ngày đó, anh trai bắt đầu học cách của tôi.  

Học cách uống rượu với mấy tên côn đồ.  

Học cách xăm hình.  

Học cách cười cợt nhả.

Anh đến quán bar tôi từng đến.  

Gọi một chai rượu mạnh.

"Cho tôi giống cô bé lần trước."

Bartender sững lại.

"Cô bé nào?"

"Cô bé xăm hoa hồng."  

Giọng anh khàn đi.  

"Tên Nghiêm Đình."

Có người nhận ra anh.

"Ê, anh là anh trai của chị Đình mà?"  

"Sao giờ mới đến tìm?"

Anh cười, nụ cười rất giống tôi.

"Tìm người."

Anh bắt đầu đi theo manh mối tôi để lại.  

Đến những nơi tôi từng đến.  

Gặp những người tôi từng gặp.

Mỗi lần về nhà, anh đều nói chuyện với ảnh của tôi.

"Đình, hôm nay anh đến chỗ em hay ăn vặt."  

"Bánh vẫn dở như em nói."

"Đình, hôm nay anh bị người ta c.h.ử.i là đồ vô dụng."  

"Giống em lúc trước."

Nói đến đây anh dừng lại.

"Xin lỗi."

Trình Nguyệt nhìn thấy tất cả.  

Nó hoảng sợ.

"Anh trai, anh làm gì vậy?"  

"Anh bị điên rồi sao?"

Anh quay đầu nhìn nó.

"Em mới điên."

Từ đó anh không cho Trình Nguyệt vào nhà nữa.  

Đổi khóa.  

Đổi số điện thoại.

Anh chuyển đến căn phòng trọ nhỏ tôi từng ở.  

Trên tường vẫn còn vết b.út tôi vẽ.

Anh ngủ trên giường tôi.  

Ôm gối của tôi.

Đêm nào anh cũng mơ thấy tôi.

Trong mơ tôi 5 tuổi, chạy đến ôm chân anh.

"Anh trai, ôm con."

Anh ôm tôi.

"Đình Đình, anh nhớ em."

Tôi cười.

"Em cũng nhớ anh."

Một tháng sau, anh tìm được manh mối quan trọng.  

Là một chiếc USB tôi giấu trong kẹp tóc dâu tây.

Bên trong là danh sách giao dịch của tên thủ lĩnh.

Anh mang đến cho cục Quốc An.

"Đây là cái em ấy đ.á.n.h đổi mạng sống để lấy."

Cục trưởng Mã vỗ vai anh.

"Cậu làm tốt lắm.  

Em gái cậu sẽ tự hào."

Ngày bắt giữ, trời mưa rất to.

Anh xin đi theo.

Lúc còng tay tên thủ lĩnh, anh nói một câu.

"Cái này là em gái tôi tặng ông."

Tên thủ lĩnh bị dẫn đi, còn quay đầu lại cười.

"Con nhỏ đó ngu thật."

Anh không nói gì.  

Chỉ nhìn theo.

Tối hôm đó, anh về nhà, thắp ba nén nhang.

"Bố, Đình."  

"Xong rồi."

Anh ngồi trước bàn thờ rất lâu.

"Từ giờ về sau, con sẽ sống thay phần của hai người."

Một năm sau, anh quay lại làm pháp y.  

Nhưng anh không giải phẫu người vô danh nữa.

Anh chỉ làm cho những người có tên.

Anh nói: "Mỗi người đều xứng đáng có tên."

Trong ngăn kéo bàn làm việc của anh, có một cái kẹp tóc dâu tây.

Khách đến hỏi: "Cái này của ai?"

Anh cười.

"Của em gái tôi."

"Mất rồi."

"Nhưng em ấy rất dũng cảm."

Mỗi dịp sinh nhật tôi, anh đều đến gốc cây nhài.

Anh mang theo bánh kem.

"Đình, 24 tuổi rồi."  

"Anh hát cho em nghe nhé."

Anh hát lạc nhịp.

"Chúc mừng sinh nhật."

Gió thổi qua.

Như có tiếng tôi đáp lại.

"Cảm ơn anh trai."

Anh ngẩng đầu.

"Em nói gì?"

Không có ai.

Anh cười.

"Chắc anh nghe nhầm."

Đêm đó anh về nhà, mở máy tính bảng cũ.

Bên trong vẫn còn video tôi 7 tuổi thổi nến.

Anh tua đi tua lại.

Đến khuya, anh ngủ thiếp đi.

Trong mơ, anh thấy tôi mặc đồng phục cảnh sát.

Đứng nghiêm chào anh.

"Anh trai, em hoàn thành nhiệm vụ rồi."

Anh gật đầu, nước mắt rơi xuống.

"Anh biết."

"Em giỏi lắm."

Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy, trên môi có nụ cười.

Anh đi làm.

Đi cứu người.

Đi sống.

Vì tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.