Tín Hiệu Đếm Ngược 72 Giờ: Ràng Buộc Định Mệnh - Chương 4
Cập nhật lúc: 07/08/2026 04:04
Tôi bật cười thành tiếng, nụ cười không chút hơi ấm: "Vậy nên kế hoạch của anh là gì? Hết thời hạn thỏa thuận hai năm, chúng ta ly hôn, rồi tôi vì rời khỏi phạm vi tin tức tố của anh mà bị giằng xé đến c.h.ế.t trong cơn nhiệt phát tình sao?"
Đầu ngón tay Bùi Yến khẽ khựng lại trên mặt bàn. Anh ta đứng dậy, vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn thấy cử động nơi yết hầu của anh ta.
Anh ta cất lời, giọng nói thấp hơn hẳn lúc nãy: "Nếu hết thời hạn hai năm em muốn đi, anh sẽ đi theo em. Em đi đâu anh đi đó, cho đến khi em đồng ý để anh đ.á.n.h dấu em mới thôi. Hoặc là…" Anh ta dừng lại một nhịp: "Cho đến khi em hận anh đến mức thà c.h.ế.t chứ không muốn nhìn thấy anh nữa."
13.
Sau đêm đó, chúng tôi rơi vào chiến tranh lạnh suốt ba ngày.
Tôi tự nhốt mình ở tầng hai dịch tài liệu, Bùi Yến cũng không đến tìm tôi.
Thế nhưng tin tức tố của anh ta vẫn luôn ở đó. Hương gỗ tuyết tùng phảng phất từ tầng ba lan xuống, không nồng nặc, vừa đủ để giữ cho cơ thể tôi ở trạng thái ổn định. Anh ta đang cố ý khống chế lượng giải phóng.
Tối ngày thứ ba, điện thoại của tôi reo lên.
Người gọi đến: Thẩm Hạc Châu.
Cái tên này tôi hoàn toàn xa lạ. Tôi do dự một chút rồi bấm nghe.
Đầu dây bên kia là giọng nói của một người đàn ông trung niên, trầm thấp uy lực, lại đượm vẻ run rẩy đang cố kìm nén: "Xin hỏi có phải cậu Hứa Thư Hoài đó không?"
"Là tôi."
Đối phương im lặng vài giây, như thể đang điều chỉnh lại cảm xúc: "Thư Hoài, tôi là Thẩm Hạc Châu. Có thể cậu không biết tôi là ai, nhưng tôi… tôi đã tìm cậu suốt hai mươi ba năm rồi."
Tôi nhíu mày: "Thưa ông, có phải ông gọi nhầm số rồi không?"
"Không nhầm đâu." Giọng nói của ông ấy đã bình tĩnh hơn đôi chút: "Thư Hoài, hồi nhỏ phía dưới xương bả vai trái của cậu có một vết bớt màu đỏ đúng không?"
Ngón tay tôi lập tức siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại. Vết bớt đó, tôi chưa từng nhắc với bất kỳ ai.
Thẩm Hạc Châu nói tiếp: "Năm cậu ba tuổi thì bị thất lạc. Lúc đó chúng tôi ở trung tâm thương mại Hải Thành, cậu đã tuột khỏi tay người giúp việc…"
"Đợi đã." Tôi ngắt lời ông ấy: "Rốt cuộc ông là ai?"
"Ta là cha ruột của con."
14.
Thẩm Hạc Châu - Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị Hải Thành. Người đứng đầu tập đoàn Y d.ư.ợ.c nằm trong Top 5 cả nước. Tôi đã dành cả đêm để tra cứu thông tin về ông ấy.
Hai mươi ba năm trước đúng là từng có một vụ án bắt cóc trẻ em chấn động Hải Thành, cậu Út nhà họ Thẩm bị bắt cóc ở trung tâm thương mại, cảnh sát toàn thành phố đã được huy động tìm kiếm nhưng rốt cuộc vẫn không thấy.
Năm đó cậu Út nhà họ Thẩm ba tuổi. Năm nay tôi hai mươi sáu.
Từ nhỏ tôi đã được cha nuôi Hứa Thừa An nuôi lớn, phiên bản mà cha nuôi kể cho tôi nghe là - tôi được ông nhận nuôi từ viện trẻ mồ côi.
Hồ sơ ở viện trẻ mồ côi tôi cũng từng tra qua, thời điểm vào viện là mùa Thu hai mươi ba năm trước, do một người qua đường đưa đến, không có bất kỳ thông tin nhân thân nào. Độ tuổi, mốc thời gian, vết bớt. Tất cả đều trùng khớp.
Thế nhưng suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi không phải là "tôi đã tìm lại được gia đình ruột thịt". Mà là… Bùi Yến có biết chuyện này hay không?
Nhà họ Thẩm và nhà họ Bùi đều ở Hải Thành. Đều là những tập đoàn hàng đầu.
Ban đầu Lục Từ đã làm cầu nối thế nào?
Tôi giở lại bản thỏa thuận hôn nhân trong điện thoại, lật đến trang cuối cùng. Ở ô chữ ký của người làm chứng, có một cái tên mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Thẩm Hạc Châu.
15.
Tôi cầm bản thỏa thuận xông lên tầng ba. Bùi Yến đang nghe điện thoại, thấy nét mặt của tôi liền nói vào máy một câu "lúc khác nói sau" rồi cúp.
Tôi ném bản thỏa thuận trước mặt anh ta, chỉ vào chữ ký đó: "Thẩm Hạc Châu. Người làm chứng trong thỏa thuận hôn nhân của chúng ta. Bùi Yến, ngay từ đầu anh đã biết tôi là người nhà họ Thẩm?"
Anh ta nhìn ngón tay tôi, không trả lời ngay. Sự im lặng này tôi đã chịu đựng quá đủ rồi.
Tôi nâng cao giọng: "Anh tiếp cận tôi, rốt cuộc là vì tin tức tố định mệnh, hay vì tôi là con trai của Thẩm Hạc Châu? Nhà họ Bùi cần liên hôn với nhà họ Thẩm, cho nên anh mới tìm một đứa con nhà họ Thẩm bị thất lạc nhiều năm, chẳng hay biết gì đến để ký một cái 'thỏa thuận hôn nhân'?"
Bùi Yến ngẩng đầu nhìn tôi. Vẻ mặt của anh ta tôi không thể đọc ra được. Không phải áy náy, không phải hoảng loạn, mà là một cảm xúc vô cùng phức tạp, như thứ gì đó bị siết c.h.ặ.t rồi lại buông lơi.
Anh ta cất lời: "Em ngồi xuống trước đã."
"Tôi không muốn ngồi."
"Vậy em đứng nghe đi." Giọng Bùi Yến hạ thấp xuống, mang theo một khẩu khí gần như khẩn cầu mà anh chưa từng dùng với tôi: "Hứa Thư Hoài, từng chữ anh nói sau này em đều có thể đi kiểm chứng. Nhưng bây giờ… xin em hãy nghe cho hết."
Tôi đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Anh ta cất lời: "Ba năm trước Thẩm Hạc Châu tìm đến ông nội anh. Bác ấy biết anh là Alpha cấp S, sơ đồ tin tức tố định mệnh của anh có độ tương thích cực cao với sơ đồ dự đoán của đứa con trai nhỏ bị thất lạc của bác ấy. Bác ấy hy vọng anh giúp tìm người."
