Tin Nhắn Từ Người Đã Khuất - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 12:01
"The subscriber..." - Giọng nói vô cảm của tổng đài viên vang lên, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm, đồng thời ném tôi trở lại thực tại tàn khốc. Không có phép màu nào cả, chỉ có một sự thật phi lý đang hiện hữu.
Tôi nhắn lại từng chữ một như rút cạn chút sức lực cuối cùng.
"Anh đang ở đâu? Gửi định vị cho em, xin anh gửi định vị cho em, em sẽ đến đón anh về. Chỗ nào em cũng sẽ đến đón anh."
Một phút trôi qua, mười phút trôi qua, rồi một tiếng đồng hồ trôi qua, không có dòng chữ "đối phương đang nhập văn bản" nào hiện lên nữa, khung chat chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Tôi cứ ngồi đó, hai mắt trừng trừng nhìn vào màn hình cho đến khi bình minh ló dạng, đem theo thứ ánh sáng xám xịt của một ngày mưa bão dọi vào căn phòng bừa bộn.
Hy vọng thực sự là một thứ t.r.a t.ấ.n tàn nhẫn hơn cả sự tuyệt vọng. Tuyệt vọng khiến người ta chấp nhận cái c.h.ế.t, còn hy vọng lại bắt người ta phải lột da róc thịt, đi chân trần trên mảnh thủy tinh vỡ chỉ để đuổi theo một ảo ảnh.
9 giờ sáng, tôi thay một bộ quần áo khô ráo, dùng kem che khuyết điểm giấu đi quầng thâm đen kịt dưới mắt. Tôi bắt taxi đến trung tâm giao dịch lớn nhất của nhà mạng tại thành phố.
"Xin chào, tôi muốn kiểm tra trạng thái của số điện thoại này. Nó có đang được sử dụng không hay đã bị cấp lại cho người khác?"
Tôi đẩy tờ giấy ghi số điện thoại của Cảnh Ngôn về phía cô nhân viên giao dịch. Giọng tôi khàn đặc khô khốc.
Cô nhân viên gõ lạch cạch trên bàn phím rồi ngước lên nhìn tôi.
"Thưa chị, số thuê bao này vẫn đang đứng tên chủ cũ là Lục Cảnh Ngôn. Trạng thái hiện tại là đang hoạt động bình thường vì hàng tháng vẫn được nạp tiền đầy đủ. Nhưng hệ thống ghi nhận không có bất kỳ phát sinh cước gọi hay lưu lượng mạng nào trong hơn 3 tháng qua. Thẻ sim cũng chưa từng được yêu cầu cấp lại."
"Cô chắc chứ? Không có ai đăng nhập số này ở một thiết bị khác sao?"
"Dạ chắc chắn ạ. Trừ khi có người cầm chính chiếc điện thoại chứa thẻ sim gốc đó và bật máy lên. Nếu không thì không thể có tín hiệu. Nhưng hệ thống của chúng tôi cho thấy sim này đã mất kết nối với trạm phát sóng từ cuối tháng 7."
Cuối tháng 7, chính là thời điểm xảy ra vụ sạt lở.
Tôi lảo đảo bước ra khỏi trung tâm giao dịch, đầu óc quay cuồng. Nếu sim gốc đã mất kết nối từ ngày đó và không ai cấp lại sim mới thì kẻ nào đã dùng mạng để đăng nhập vào Wechat của anh đêm qua?
Tôi rút điện thoại ra gọi cho Trình Hạo. Trình Hạo là đồng nghiệp thân thiết nhất của Cảnh Ngôn, cũng là người cùng đội cứu hộ đào bới hiện trường suốt ba ngày ba đêm năm đó.
"Tinh Tinh, dạo này em sao rồi? Sắc mặt em tệ quá."
Trình Hạo ngồi xuống đối diện tôi, gọi một ly cà phê đen.
Tôi không trả lời câu hỏi xã giao đó mà trực tiếp đẩy chiếc điện thoại của mình về phía anh. Màn hình đang mở sẵn đoạn chat đêm qua.
"Anh Hạo, anh nhìn đi, Cảnh Ngôn nhắn tin cho em."
Bàn tay đang cầm cốc nước lọc của Trình Hạo khựng lại giữa không trung. Anh nhíu mày, đặt cốc nước xuống và cầm điện thoại của tôi lên. Ánh mắt anh lướt qua những dòng tin nhắn. Đồng t.ử hơi co rụt lại, nhưng rất nhanh sự hoảng hốt được thay thế bằng một tiếng thở dài nặng nề.
"Tinh Tinh à?"
Trình Hạo ngập ngừng đẩy điện thoại trả lại cho tôi.
"Em đừng tự hành hạ mình nữa."
"Anh không tin em sao? Đây là tài khoản của anh ấy. Mật khẩu là ngày sinh của em và một chuỗi ký tự đặc biệt không ai biết cả. Cách nói chuyện này, cái cách gọi Tinh Tinh này..."
Tôi kích động, giọng nói bất giác cao lên.
"Anh tin đây là tài khoản của Cảnh Ngôn. Nhưng Tinh Tinh, em phải hiểu một điều, khối lượng đất đá ập xuống trạm khảo sát hôm đó ước tính lên tới hàng chục vạn khối. Nó san phẳng mọi thứ, điện thoại của Cảnh Ngôn không thể nào còn nguyên vẹn."
"Vậy anh giải thích thế nào về những tin nhắn này?"
"Có thể tài khoản của cậu ấy đã bị h.a.c.ker xâm nhập từ lâu và chúng dùng phần mềm tự động để quét mật khẩu. Bọn l.ừ.a đ.ả.o bây giờ rất tinh vi, chúng có thể đọc được lịch sử tin nhắn cũ để bắt chước giọng điệu."
Trình Hạo vươn tay vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Tinh Tinh, anh biết em đau khổ vì trận cãi vã cuối cùng đó, nhưng Cảnh Ngôn chưa bao giờ trách em. Cậu ấy yêu em hơn cả sinh mệnh. Đừng để bọn xấu lợi dụng nỗi đau của em. Em có đang dùng t.h.u.ố.c đúng liều bác sĩ tâm lý kê không?"
Câu hỏi cuối cùng của Trình Hạo như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt tôi. Anh ấy nghĩ tôi điên rồi.
Tôi trở về căn hộ vào lúc xế chiều. Trên chiếc tủ buffet nhỏ ở góc phòng khách, tôi đặt một bức ảnh đen trắng của anh. Bên cạnh là một lư hương nhỏ luôn tỏa ra mùi trầm nhàn nhạt.
"Tôi bước tới trước bức ảnh, tôi nói: Là bọn l.ừ.a đ.ả.o phải không anh? Chúng ác lắm, chúng biết em nhớ anh muốn phát điên nên mới dùng cách này để trừng phạt em."
Sự mệt mỏi rã rời sau một đêm thức trắng và những dằn vặt tâm lý khiến dạ dày tôi bắt đầu co thắt. Những cơn đau quặn lên từng đợt. Tôi ôm bụng, khom người tiến về phía bếp định rót một cốc nước ấm.
Đúng lúc đó, âm thanh báo tin nhắn WeChat lại vang lên. Ting!
Tôi đứng sững lại giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang nằm trên bàn trà.
Tôi lê từng bước chân nặng nhọc về phía bàn trà, cầm điện thoại lên, màn hình khóa hiển thị một tin nhắn mới từ Lục Cảnh Ngôn.
"Tinh Tinh, em lại quên uống t.h.u.ố.c dạ dày rồi đúng không? Đừng uống nước lạnh. Thuốc anh cất trong chiếc hộp thiếc màu xanh, giấu ở khe hẹp giữa tủ sách và bức tường trong phòng làm việc. Anh sợ em ghét mùi t.h.u.ố.c nên không dám để bên ngoài. Lấy ra uống đi em. Ngoan."
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi lần thứ hai, rơi loảng xoảng xuống sàn gỗ.
Bí mật này, chiếc hộp thiếc màu xanh này ngay cả bản thân tôi cũng không hề hay biết. Làm sao một tên h.a.c.ker có thể biết được vị trí chính xác của một món đồ được giấu kín trong căn hộ của tôi? Làm sao hắn biết tôi đang lên cơn đau dạ dày ngay lúc này?
Chỉ có một người, chỉ duy nhất một người trên thế gian này có thể biết.
Tôi lảo đảo bò dậy, lao như điên vào phòng làm việc của Cảnh Ngôn. Căn phòng đã bị khóa kín suốt 100 ngày qua. Tôi bật đèn, nhào tới giá sách lớn bằng gỗ áp sát tường. Khe hẹp giữa giá sách và bức tường chỉ rộng chừng 5cm, tối om và bám đầy bụi. Tôi thò tay vào sâu bên trong.
Ngón tay tôi chạm phải một vật thể lạnh lẽo hình chữ nhật. Tim tôi đập loạn nhịp như muốn vỡ tung l.ồ.ng n.g.ự.c. Tôi nín thở từ từ kéo vật đó ra ngoài ánh sáng.
Một chiếc hộp thiếc màu xanh dương. Bên trong là ba vỉ t.h.u.ố.c dạ dày loại tôi hay dùng, còn nguyên hạn sử dụng và một tờ giấy note nhỏ màu vàng được gấp làm tư. Chữ viết tay cứng cáp, quen thuộc đến mức khiến cõi lòng tôi tan nát.
"Dành cho lúc Tinh Tinh bướng bỉnh không chịu đi khám. Nhớ uống nước ấm nhé, công chúa của anh."
Tôi gục ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp thiếc vào lòng, phát ra một tiếng gào khóc thê lương như dã thú bị thương.
Không phải l.ừ.a đ.ả.o, không phải ảo giác. Người đang nhắn tin cho tôi ở phía bên kia màn hình thực sự là linh hồn của Lục Cảnh Ngôn.
Tôi cứ ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp thiếc màu xanh vào n.g.ự.c, mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống làm ướt đẫm vạt áo, khóc đến mức hơi thở đứt quãng, l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt lại như bị hàng ngàn mũi kim đ.â.m xuyên qua. Trong khoảnh khắc này, tôi không còn quan tâm đến những định luật vật lý, không màng đến ranh giới sinh t.ử.
"Nếu anh thực sự ở đó, nếu anh thực sự chưa từng rời đi, vậy thì anh về đi, em xin anh, anh về với em đi, Lục Cảnh Ngôn!"
Tôi gào lên với khoảng không vô hình, và ngay lúc đó, chiếc đèn trong phòng làm việc của tôi chớp tắt một cái, rồi vụt tắt ngúm, để lại tôi trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại đang hiện lên một tin nhắn mới.
"Anh đang ở ngay sau lưng em đây, Tinh Tinh."
