Tin Nhắn Từ Người Đã Khuất - Chương 5

Cập nhật lúc: 20/09/2026 12:01

Đôi mắt tôi trong gương lúc này đỏ ngầu, vằn tia m.á.u, nhưng lại ánh lên một sự quyết tâm điên dại, không còn sự yếu đuối, không còn sự sợ hãi.

"Em đến đây Cảnh Ngôn, đợi em. Lần này dù có phải dùng tay không đào nát cả thung lũng Vọng Nguyệt, em cũng sẽ đưa anh về nhà."

Tôi lao vào bóng đêm như một kẻ mộng du bị quỷ ám. Trong đầu tôi chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: thung lũng Vọng Nguyệt. Tôi vơ vội chiếc áo khoác, nhét chiếc điện thoại vào túi n.g.ự.c sát trái tim rồi lao ra khỏi nhà.

Tôi mua vé chuyến bay sớm nhất đến Xuyên Tây. Suốt dọc đường đi, tôi không ngừng nhắn tin cho Cảnh Ngôn dù biết rằng những tin nhắn ấy có thể sẽ rơi vào khoảng không vô tận.

"Em đang đến, anh cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi. Cảnh Ngôn, đừng ngủ, hãy nói chuyện với em."

Tôi gõ đến mức ngón tay bật m.á.u, nhưng màn hình chỉ đáp lại bằng sự câm lặng. Sự im lặng ấy giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng tôi. Linh hồn anh đã cạn kiệt sức lực rồi sao?

Khi tôi đặt chân đến Xuyên Tây, bầu trời xám xịt như đang báo hiệu một cơn bão mới. Cảnh vật hoang tàn sau trận lở đất vẫn còn đó. Những mảng đồi trọc lóc nham nhở đất đá đỏ au như những vết thương rỉ m.á.u trên da thịt mẹ thiên nhiên.

Tôi thuê một người dân địa phương dẫn đường đến thung lũng Vọng Nguyệt. Ông lão nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại, lắc đầu quầy quậy.

"Cô gái, chỗ đó nguy hiểm lắm, đất đá vẫn còn lỏng lẻo, lỡ mưa xuống là sạt lở tiếp đấy. Với lại đội cứu hộ đã rà soát kỹ rồi, không có ai ở đó đâu."

"Cháu xin bác, bác chỉ cần đưa cháu đến bìa thung lũng thôi, bao nhiêu tiền cháu cũng trả."

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay ông lão, giọng nói khàn đặc van lơn. Trong mắt tôi lúc này có lẽ ánh lên sự tuyệt vọng và điên dại đến mức khiến ông lão phải lùi lại một bước. Cuối cùng, trước sự kiên quyết của tôi, ông cũng gật đầu đồng ý.

Đường đi vô cùng gian nan, bùn lầy ngập đến bắp chân, những tảng đá lởm chởm sắc nhọn cứa vào da thịt. Nhưng tôi không cảm thấy đau. Cảm giác duy nhất của tôi là sự thúc giục mãnh liệt từ sâu thẳm tâm hồn. Tôi phải tìm thấy anh.

Sau hai giờ đồng hồ vật lộn với con đường t.ử thần, chúng tôi cũng đến được bìa thung lũng Vọng Nguyệt. Khung cảnh trước mắt khiến tôi rùng mình. Một hẻm núi sâu hun hút bị lấp đầy bởi hàng vạn khối đất đá khổng lồ. Bên dưới lớp đất đá ấy, tôi có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, âm u và lạnh lẽo.

Ông lão dẫn đường từ chối đi tiếp. Tôi trả tiền cho ông rồi một mình bước vào khu vực nguy hiểm. Tôi đi dọc theo mép thung lũng, hai mắt căng ra tìm kiếm bất cứ dấu vết nào.

Tôi bắt đầu đào bằng đôi bàn tay trần. Tôi dùng sức bới móc những tảng đá nhỏ, cào cấu lớp bùn đất đặc quánh. Móng tay tôi bật m.á.u, những ngón tay trầy xước tứa m.á.u nhưng tôi không dừng lại. Tôi đào trong điên cuồng, trong vô vọng, miệng không ngừng lẩm bẩm tên anh.

"Cảnh Ngôn, em đến rồi, anh ở đâu?"

Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mặt tôi, hòa lẫn với nước mắt và bùn đất. Bùn lầy trở nên trơn trượt, đất đá bắt đầu lỏng lẻo.

Tôi đào bới suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi kiệt sức gục ngã trên đống bùn lầy. Toàn thân tôi đau nhức, hai bàn tay rướm m.á.u bê bết. Tôi áp mặt xuống lớp đất lạnh lẽo, tuyệt vọng gào khóc.

"Cảnh Ngôn, em xin lỗi, em vô dụng quá, em không tìm thấy anh."

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi n.g.ự.c tôi rung lên. Tôi giật mình, luống cuống lôi nó ra, màn hình sáng lên trong màn mưa mịt mù.

"Tinh Tinh, đừng khóc, anh nghe thấy tiếng em rồi."

Tim tôi đập thót lên, anh nghe thấy tôi, nghĩa là anh đang ở rất gần đây. Tôi vội vã gõ lại.

"Anh ở đâu? Gợi ý cho em đi, có dấu hiệu gì không?"

"Có một cây thông bị gãy gập, rễ của nó quấn lấy chân anh. Tinh Tinh, anh mệt quá, anh muốn ngủ một chút, được không?"

"Cảnh Ngôn không được ngủ! Nói chuyện với em, đừng ngủ!"

Tôi hét lên, âm thanh x.é to.ạc màn mưa. Tôi cố gắng đứng dậy, lê bước đôi chân nặng trĩu tìm kiếm cây thông bị gãy. Mưa ngày càng to, bùn đất bắt đầu trượt xuống. Tôi trượt ngã, lăn lông lốc trên sườn dốc, toàn thân đau điếng. Nhưng tôi lại lồm cồm bò dậy, tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy nó, một thân cây thông lớn bị gãy gập làm đôi, nằm trơ trọi giữa đống bùn đất. Cách chỗ tôi khoảng 20 mét.

Tôi lao đến như một kẻ điên. Tôi dùng hết sức bình sinh, dùng cả hai tay và hai chân để bới lớp đất đá xung quanh gốc cây. Bùn đất nhão nhoét, trơn trượt, cứ đào được một ít lại sạt xuống lấp đầy. Nhưng tôi không bỏ cuộc.

"Cảnh Ngôn, em tìm thấy anh rồi, cố lên anh."

Một tiếng sột soạt vang lên, một mảng đất lớn sạt xuống, lộ ra một khoảng trống nhỏ. Tôi nhào tới, dùng tay không bới thêm lớp bùn đất. Và rồi tôi chạm phải một thứ gì đó, một mảnh vải áo khoác màu xanh sẫm, màu áo mà Cảnh Ngôn vẫn thường mặc.

Toàn thân tôi run lên bần bật. Tôi điên cuồng bới lớp đất xung quanh, miệng không ngừng gào khóc.

Lớp đất dần bị gạt đi, lộ ra một cánh tay, cánh tay cứng đờ, tái nhợt, dính đầy bùn đất, trên ngón tay áp út, không có chiếc nhẫn nào. Đúng như lời anh nói.

Tôi gục xuống bên cạnh anh, ôm chầm lấy cánh tay lạnh ngắt ấy, khóc nấc lên từng hồi.

"Em xin lỗi, em đến muộn rồi."

Tôi dùng tay áo lau đi lớp bùn đất trên khuôn mặt anh, khuôn mặt quen thuộc, thân thương giờ đây tái nhợt, biến dạng vì bị đất đá đè nén. Nhưng tôi vẫn nhận ra anh, Lục Cảnh Ngôn của tôi.

"Anh đã nằm đây suốt 100 ngày, chịu đựng cái lạnh lẽo, sự cô độc và nỗi tuyệt vọng tột cùng. Tất cả chỉ vì muốn tìm một vạch sóng điện thoại để xin lỗi em."

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của anh, áp mặt mình vào khuôn mặt đầy bùn đất của anh, mặc cho nước mưa xối xả gột rửa cả hai chúng tôi.

"Cảnh Ngôn, em đưa anh về nhà, chúng ta về nhà thôi."

Chiếc điện thoại trong túi tôi lại rung lên. Lần này tôi không vội vàng lấy ra nữa. Tôi biết đó là lời từ biệt cuối cùng của anh. Tôi từ từ rút điện thoại ra. Dòng chữ cuối cùng hiện lên nhạt nhòa qua màn nước mắt.

"Cảm ơn em Tinh Tinh, anh yêu em, hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác nơi không có bóng tối và sự chia ly."

Màn hình vụt tắt, linh hồn anh đã được giải thoát, còn tôi mãi mãi bị giam cầm trong sự ân hận và nỗi đau khôn nguôi.

Tôi không biết mình đã ôm t.h.i t.h.ể của Cảnh Ngôn bao lâu dưới cơn mưa tầm tã ấy. Ý thức của tôi dần chìm vào một cõi m.ô.n.g lung, thân nhiệt hạ thấp đến mức tôi không còn cảm thấy cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi Xuyên Tây nữa.

Trong cơn mê man, tôi cảm thấy có ai đó đang lay tôi dậy, có tiếng người hò hét, có tiếng còi xe cứu thương hú vang vọng cả thung lũng.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện huyện. Bên cạnh giường là Trình Hạo, đôi mắt anh đỏ hoe.

"Tinh Tinh, em điên rồi sao? Em suýt c.h.ế.t cóng ở đó rồi, em có biết không?"

Tôi không trả lời, tôi chỉ nắm lấy tay anh, thều thào, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ.

"Anh Hạo... ở gốc cây thông... Vọng Nguyệt... anh ấy ở đó... đưa anh ấy về đi... xin anh..."

Một tháng sau, tôi đã đưa tro cốt thực sự của Lục Cảnh Ngôn về. Tôi chôn chiếc hộp thiếc màu xanh cùng với anh, dưới một gốc cây ngô đồng mà anh thích nhất.

Và đêm nào tôi cũng mở khung chat đó ra, dù biết rằng sẽ không bao giờ còn dòng chữ "đối phương đang nhập văn bản" nữa. Nhưng tôi vẫn để số điện thoại của anh hoạt động, vẫn nạp tiền đều đặn mỗi tháng.

Bởi vì tôi sợ, nếu tôi tắt máy, anh sẽ lại một lần nữa không tìm thấy đường về nhà.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tin Nhắn Từ Người Đã Khuất - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD