Tin Nhắn Từ Người Đã Khuất - Chương 7

Cập nhật lúc: 20/09/2026 12:01

Ba ngày sau, tôi đưa tro cốt của Cảnh Ngôn trở về thành phố A. Lần này là tro cốt của chính anh. Tôi tự tay làm mọi thủ tục từ việc nhận giấy chứng t.ử đến việc hỏa thiêu rồi ôm hũ tro cốt lạnh lẽo bước lên máy bay. Tôi không khóc thêm một giọt nước mắt nào, cũng không nói với ai một lời nào.

Trình Hạo và đồng nghiệp của anh muốn tổ chức một tang lễ lớn để bù đắp, nhưng tôi từ chối. Cảnh Ngôn ghét ồn ào và tôi cũng không muốn chia sẻ anh với bất kỳ ai nữa.

Tôi ôm hũ tro cốt bước vào căn hộ quen thuộc. Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc tôi rời đi. Bát mì cà chua trứng trên bàn ăn đã bốc mùi ôi thiu. Chiếc hộp thiếc màu xanh đựng t.h.u.ố.c dạ dày vẫn nằm lăn lóc trên sàn gỗ phòng khách. Tôi đặt hũ tro cốt lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có ánh nắng chiều ấm áp chiếu vào.

"Cảnh Ngôn, chúng ta về nhà rồi."

Tôi thì thầm, vươn tay vuốt ve lớp sứ lạnh lẽo.

"Ở đây không có bóng tối, không có bùn đất, không có mưa lạnh nữa, anh đừng sợ."

Tôi đi vào phòng tắm, xả đầy một bồn nước ấm. Tôi cởi bỏ bộ quần áo dính đầy bùn đất Xuyên Tây, bước vào bồn. Nước ấm bao bọc lấy cơ thể đang rã rời, nhưng không thể xua tan cái lạnh lẽo đang đóng băng từ tận trong tủy sống. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại hình ảnh mười đầu ngón tay trơ xương của anh.

Nếu đêm đó tôi không nói câu "đừng quay về nữa", liệu anh có bất chấp mưa bão chạy ra ngoài tìm sóng điện thoại không? Nếu tôi dịu dàng hơn, liệu anh có thể bình an trở về và tháng 10 này tôi sẽ được khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mỉm cười bước về phía anh.

Nhưng cuộc đời không có chữ nếu, lời nói thốt ra như bát nước hắt đi, vĩnh viễn không thể thu hồi, chỉ để lại một cái giá quá đắt mà tôi phải dùng cả phần đời còn lại để trả.

Tôi mở mắt ra nhìn chằm chằm vào trần nhà. Nước trong bồn dần nguội lạnh, sự tĩnh lặng của căn hộ bóp nghẹt lấy tôi. Không có tiếng bước chân quen thuộc, không có tiếng cười trầm ấm, không có cả tiếng chuông báo tin nhắn WeChat vang lên giữa đêm khuya.

Tôi đã cứu được linh hồn anh khỏi thung lũng Vọng Nguyệt nhưng lại tự tay đào một nấm mồ sâu thẳm trong chính trái tim mình và chôn vùi bản thân vĩnh viễn ở đó.

Những ngày sau khi đưa Cảnh Ngôn về nhà, thời gian trong căn hộ của tôi dường như ngừng trôi. Tôi sống như một bóng ma vật vờ giữa những kỷ vật. Tôi bắt đầu hình thành những thói quen kỳ lạ. Mỗi buổi sáng tôi pha hai tách cà phê, đặt một tách sang phía đối diện bàn ăn. Khi nấu cơm tôi vẫn làm phần cho hai người. Vào những đêm mưa, tôi sẽ cuộn tròn trên sofa, bật tất cả đèn trong nhà sáng rực và ôm c.h.ặ.t chiếc điện thoại. Mở khung chat của Cảnh Ngôn ra xem đi xem lại những dòng tin nhắn cuối cùng.

Tôi không dùng t.h.u.ố.c an thần nữa. Tôi muốn giữ cho tâm trí mình tỉnh táo nhất để cảm nhận nỗi đau. Bởi vì nỗi đau là thứ duy nhất kết nối tôi với anh lúc này. Nếu tôi hết đau nghĩa là tôi đã bắt đầu quên anh. Mà quên anh đối với tôi là một tội ác không thể dung thứ.

Một buổi chiều cuối tháng tám, mẹ Cảnh Ngôn đến tìm tôi. Bà gầy đi rất nhiều, mái tóc hoa râm giờ đã bạc trắng gần hết. Kể từ sau đám tang giả 3 tháng trước, bà suy sụp hoàn toàn và phải dọn về quê sống cùng con gái út. Khi biết sự thật về thung lũng Vọng Nguyệt, bà đã khóc ngất đi mấy lần. Hôm nay bà đến để xin mang một nửa tro cốt của Cảnh Ngôn về quê hương, đặt cạnh mộ phần của ba anh.

Tôi rót một cốc nước ấm đặt trước mặt bà, lặng lẽ ngồi xuống ghế đối diện.

"Tinh Tinh, con gầy quá."

Bà đưa bàn tay nhăn nheo run rẩy chạm vào má tôi.

"Cảnh Ngôn nó đi rồi, con còn trẻ, con phải sống tiếp. Nó ở dưới suối vàng, chắc chắn không muốn thấy con hành hạ bản thân thế này."

Tôi khẽ lắc đầu, né tránh cái chạm của bà.

"Con không hành hạ bản thân, con chỉ đang sống thay phần của anh ấy."

Bà thở dài, rút từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm đặt lên bàn.

"Hôm qua mẹ dọn dẹp lại đồ đạc cũ của Cảnh Ngôn mang từ thành phố về đợt trước. Mẹ tìm thấy cái này trong túi áo khoác mùa đông của nó."

Bà nghẹn ngào lấy khăn tay lau nước mắt.

"Mẹ nghĩ nó thuộc về con."

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhung, tim tôi đập thót lên một nhịp đau nhói. Tôi run rẩy vươn tay từ từ mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo. Viên kim cương không quá lớn nhưng được cắt gọt vô cùng tỉ mỉ, lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách. Dưới lớp đệm nhung có một tờ giấy biên lai mua hàng. Ngày tháng ghi trên đó là trước ngày Cảnh Ngôn đi Xuyên Tây đúng một tuần.

"Nó đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mấy năm nay để mua chiếc nhẫn này."

Mẹ Cảnh Ngôn sụt sùi.

"Nó từng gọi điện khoe với mẹ, bảo là muốn tạo bất ngờ cho con vào ngày thử váy cưới. Nó nói chiếc nhẫn đính hôn cũ con thiết kế rất đẹp, nhưng nó muốn tặng con một chiếc nhẫn kim cương thật sự để con hãnh diện với bạn bè. Nó bảo nó nợ con một đám cưới hoàn mỹ."

Tai tôi ù đi. Những lời mẹ Cảnh Ngôn nói như những mũi khoan xoáy thẳng vào não bộ, phá nát lớp vỏ bọc bình tĩnh mà tôi cố gắng duy trì suốt nhiều ngày qua.

Tôi nhớ lại trận cãi vã đêm hôm đó, tôi đã hét vào mặt anh: "Trong mắt anh, cái đám cưới này có ý nghĩa gì không?"

Tôi đã trách anh vô tâm, trong khi anh bằng sự vụng về và thầm lặng của một kỹ sư đã âm thầm chuẩn bị món quà tuyệt vời nhất để bù đắp cho tôi. Anh đã mang theo chiếc nhẫn này, mang theo sự háo hức và tình yêu sâu đậm nhất, bước vào chuyến đi t.ử thần ấy.

Tôi cầm chiếc nhẫn lên, ngón tay vuốt ve mặt đá lạnh lẽo. Mặt trong của chiếc nhẫn khắc một dòng chữ nhỏ xíu: Tinh Tinh & Cảnh Ngôn - Mãi mãi.

"Á!"

Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng tôi. Tôi gục mặt xuống bàn, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp nhung vào n.g.ự.c, khóc òa lên nức nở. Mẹ Cảnh Ngôn bước tới ôm lấy vai tôi. Hai người phụ nữ mất đi người đàn ông quan trọng nhất đời mình cùng khóc nấc lên trong căn hộ trống trải.

Sau khi mẹ Cảnh Ngôn rời đi mang theo một nửa tro cốt, căn hộ lại chìm vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Tôi xỏ chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út. Nó vừa vặn đến hoàn hảo.

Tôi đi vào phòng làm việc của anh. Căn phòng vẫn giữ nguyên mùi hương của anh. Tôi ngồi xuống chiếc ghế da quen thuộc, mở ngăn kéo bàn làm việc. Bên trong là những cuốn sổ tay ghi chép công việc, những bản phác thảo dang dở. Tôi lật từng trang, ngón tay vuốt ve từng nét chữ cứng cáp của anh cho đến khi tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ tay mới nhất.

Đó không phải là những con số đo đạc địa chất khô khan, đó là một bản phác thảo ngôi nhà. Một ngôi nhà nhỏ hai tầng có mái ngói đỏ, trước sân trồng đầy hoa cát tường, sau nhà có một vườn rau nhỏ. Bên cạnh bản vẽ, anh nắn nót viết: Nhà của Tinh Tinh và Cảnh Ngôn. Nơi không có bản vẽ, chỉ có em và anh.

Nước mắt tôi lại rơi, lần này không còn là sự gào khóc điên dại nữa, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, ấm nóng, rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi nét mực.

Tôi ôm cuốn sổ vào lòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống thành phố.

"Cảnh Ngôn, em sẽ xây nó. Em sẽ xây ngôi nhà của chúng ta. Anh đợi em nhé, đợi em xây xong, em sẽ đến tìm anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.