Tin Tức Có Hương - 1
Cập nhật lúc: 18/09/2026 10:03
01
Quả đào thối đi, vừa đúng vào thứ Hai.
Giáo viên tiết đọc bài buổi sáng vẫn chưa tới.
Nam sinh ngồi bàn cuối đột nhiên bịt mũi, kêu lên:
— Thứ gì chua thiu vậy?
Tất cả mọi người lập tức cúi đầu tìm kiếm.
Tôi cũng tìm theo cả buổi.
Mãi đến khi bạn cùng bàn Ninh Ninh dùng b.út khẽ chọc vào tôi, nhỏ giọng nói:
— Mãn Mãn, hình như là bên cạnh bàn Chu Ký Bạch.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Tôi ngồi xổm xuống, quả nhiên nhìn thấy quả đào mật ấy.
Thứ Sáu tuần trước, tôi đã đặt nó ở góc bàn của Chu Ký Bạch.
Khi đó, quả đào vẫn còn trắng trắng hồng hồng, cách một lớp vỏ mỏng cũng có thể ngửi thấy hương thơm.
Bây giờ một bên đã bị lõm xuống.
Nước quả trong veo chảy ra từ vết nứt, thấm ướt mảnh giấy nhỏ màu xanh nhạt bên dưới.
Trên mảnh giấy vốn viết:
【Đã mềm rồi, hôm nay nhất định phải ăn.】
Bây giờ chỉ còn lại mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo:
【…hôm… ăn.】
Giống như lời trăn trối nó để lại trước khi c.h.ế.t.
— Tìm thấy rồi!
Nam sinh ngồi bàn cuối thò đầu qua nhìn, lập tức kéo ghế lùi ra sau.
— Khương Mãn, sao lại là đồ cậu tặng nữa vậy?
— Thối thành thế này rồi, thối c.h.ế.t đi được!
Trong lớp có người bật cười.
Tôi ngồi xổm dưới đất, vành tai dần nóng lên.
Nhưng tôi không lập tức ném quả đào vào thùng rác.
Tôi tìm hai tờ giấy, cẩn thận nâng nó lên.
Nó thực sự đã thối quá nặng.
Đầu ngón tay vừa chạm vào, lớp vỏ mỏng đã lõm xuống một mảng, nước quả chua chua ngọt ngọt dính đầy tay tôi.
— Đúng là thứ rác ghê tởm.
Có người lại lên tiếng.
Tôi mím môi, không nhịn được mà lên tiếng thanh minh thay nó:
— Nó không phải rác.
— Quả đào vốn dĩ rất ngon, chỉ là mãi không đợi được người ta trân trọng mà ăn nó, nên mới thối đi.
Những người vừa cười khi nãy đều im lặng một thoáng.
Đến lúc ấy tôi mới nhận ra, quả đào vốn chẳng nghe hiểu được.
Mặt tôi càng nóng hơn.
Ninh Ninh nhịn cười đến run cả vai, rút mấy tờ khăn ướt đưa cho tôi.
— Được rồi, quả đào biết cậu bảo vệ nó rồi, nó ra đi rất thanh thản.
Tôi càng buồn hơn.
— Nó hai mươi chín tệ tám hào một quả đấy.
Ninh Ninh không cười nữa.
Cô ấy chắp hai tay, thành khẩn xin lỗi quả đào:
— Xin lỗi, ngài Đào, là tôi mạo phạm ngài.
Tôi đang định bỏ nó vào thùng rác thì cửa sau lớp học bỗng bị đẩy ra.
Chu Ký Bạch bước vào.
Cậu ấy cao ráo, mặc bộ đồng phục xanh trắng bình thường nhất cũng toát lên vẻ thanh lãnh, cao ngất.
Ánh nắng ban mai rơi trên vai cậu ấy, vậy mà vẫn chẳng thể khiến cậu ấy trở nên ấm áp hơn chút nào.
Cậu ấy nhìn thấy tôi đang ngồi xổm dưới đất trước tiên.
Sau đó, ánh mắt rơi xuống quả đào thối trong tay tôi.
Bước chân khựng lại trong thoáng chốc.
— Ký Bạch.
Hoa khôi lớp Hứa Minh Châu đi phía sau cậu ấy, đưa tới một hộp sữa màu hồng.
— Cảm ơn cậu đã cho tớ mượn vở ghi chép cuộc thi.
— Không cần khách sáo.
Cậu ấy nhận lấy, sau đó bóc ống hút ra, cắm vào hộp sữa.
Hứa Minh Châu bật cười.
Xung quanh lập tức có người hùa theo, cười cười đầy ẩn ý.
Tôi ôm quả đào thối trong tay, đột nhiên cảm thấy những ngón tay dính nhớp, vô cùng khó chịu.
Quả đào trong tay vẫn đang nhỏ nước.
Nếu không vứt đi, nó sẽ làm bẩn đôi giày trắng nhỏ của tôi mất.
Đôi giày này là mẹ vừa mới mua cho tôi.
Rất đẹp.
Tôi không thể vì một quả đào đã hỏng mà lại phải hy sinh thêm cả một đôi giày.
