Tin Tưởng - 2
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:02
Mỗi lần như vậy, ngón tay anh đều sẽ tạm dừng trên bàn phím.
Bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.
Anh nghiêng đầu, đầy cưng chiều cọ nhẹ ch.óp mũi lên tóc tôi.
Nếu Hoắc Kiêu Dục thật sự không thích tôi...
Vậy tại sao anh luôn đáp lại mọi sự gần gũi của tôi như thế?
Nếu tất cả chỉ là diễn...
Thì kỹ năng diễn xuất của anh quả thật quá hoàn hảo.
03
Một lúc sau, Hoắc Kiêu Dục bước ra khỏi phòng tắm.
Anh lên giường, ngồi bên cạnh lặng lẽ ngắm khuôn mặt đang "ngủ" của tôi thật lâu.
Sau đó, bàn tay anh len vào trong chăn, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Tôi rút tay về.
Nhưng anh lại giữ lấy, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
"Em còn chưa ngủ sao?"
"Ngủ rồi."
Tôi xoay người, quay lưng về phía anh.
Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau.
"Sao vậy? Tâm trạng không tốt à?"
Tôi tránh câu hỏi của anh.
"Dạo này em đang nghiên cứu một mùi hương mới cho nhãn hiệu. Điều chỉnh công thức thế nào cũng chưa đạt được kết quả em mong muốn."
Giọng anh vẫn dịu dàng như cũ.
"Đừng vội. Cứ từ từ làm."
"Nếu thấy áp lực quá thì hủy hợp đồng cũng được."
"Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng để anh lo."
Anh luôn như vậy.
Bất kể tôi muốn làm gì, anh đều ủng hộ vô điều kiện.
Chính sự dịu dàng ấy đã khiến tôi luôn tin rằng...
Anh rất yêu tôi.
Nhưng nếu thật sự yêu...
Vì sao anh lại chẳng có chút cảm giác nào với tôi?
Tôi khẽ đáp:
"Em không thấy áp lực."
"Đây là sở thích của em, cũng là sự nghiệp của em."
"Em nhất định sẽ điều chế ra mùi hương khiến chính mình hài lòng."
"Ừ."
Giọng Hoắc Kiêu Dục rất nhẹ.
"Em cứ làm điều em muốn."
"Có anh ở đây."
Lồng n.g.ự.c tôi bỗng nhói lên từng cơn.
Tôi tự nhủ với bản thân...
Đừng tham lam thêm nữa.
Làm gì có cuộc hôn nhân nào hoàn hảo tuyệt đối?
Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã gần như viên mãn rồi.
Chính anh còn không để tâm.
Vậy thì đáng lẽ tôi cũng không nên quá bận lòng.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ...
Nếu thật sự như những dòng bình luận nói...
Nếu anh thật sự không có cảm giác với tôi...
Vậy chẳng phải cuộc hôn nhân này đang trói buộc anh sao?
Có lẽ...
Chúng tôi nên tạm thời xa nhau một thời gian.
Để cả hai cùng bình tĩnh lại.
Tôi không thể cho anh điều anh mong muốn.
Thì cũng không nên tiếp tục nhận lấy những gì anh dành cho tôi.
Suốt một năm qua...
Anh vẫn luôn không ngừng cho đi.
Còn tôi...
Lại chẳng thể đáp lại điều anh thật sự cần.
Nếu cứ tiếp tục như thế...
Đối với anh mà nói, chẳng phải cũng là một sự dày vò sao?
Tôi im lặng rất lâu rồi mới cất tiếng:
"Hoắc Kiêu Dục, để có thể toàn tâm toàn ý tập trung nghiên cứu nước hoa, từ ngày mai em sẽ chuyển đến ở trang viên."
04
Phản ứng của Hoắc Kiêu Dục bình tĩnh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Anh chỉ hỏi:
"Đi bao lâu?"
Tôi đáp:
"Nếu thuận lợi thì khoảng nửa tháng. Chậm thì hai, ba tháng. Bao giờ nghiên cứu xong em sẽ về."
Anh khẽ gật đầu.
"Ừ. Em quyết định là được."
Anh... vậy mà đồng ý.
Không hề do dự.
Không hề giữ tôi lại.
Thậm chí cũng chẳng lộ ra chút lưu luyến nào.
Nói tôi không buồn là giả.
Những dòng bình luận lại đúng lúc đ.â.m thêm một nhát vào tim tôi.
【Đã bảo nam chính không yêu nữ phụ mà.】
【Nữ phụ nói dọn ra ngoài ở nửa tháng, mắt nam chính còn chẳng chớp lấy một cái.】
【Trong lòng anh ấy chắc còn mong cô ta chuyển đi càng sớm càng tốt.】
【Bình thường công việc của Hoắc Kiêu Dục đã bận lắm rồi, còn phải dành thời gian ứng phó với Thịnh Vân.】
【Giờ cô ta chuyển đi, anh ấy càng được yên tĩnh.】
【Nữ phụ dùng thủ đoạn gì để gả vào nhà họ Hoắc, chẳng lẽ cô ta không biết sao?】
【Đợi đến khi Hoắc Kiêu Dục biết được chân tướng, chắc chắn sẽ ly hôn với cô ta, còn bắt cô ta ra đi tay trắng nữa.】
【Không ký thỏa thuận tiền hôn nhân cũng chẳng sao. Đội luật sư của tập đoàn Hoắc nổi tiếng lợi hại, muốn xử lý chuyện này quá dễ.】
Những lời đó...
Đúng lúc chạm vào nỗi bất an mà tôi luôn chôn sâu trong lòng.
Đúng vậy.
Tôi thật sự có một bí mật giấu Hoắc Kiêu Dục.
Nếu một ngày anh biết được sự thật...
Cuộc hôn nhân này có lẽ sẽ không thể giữ nổi nữa.
Cho nên...
Chuyện đó tuyệt đối không thể để anh biết.
Đúng lúc ấy, một loạt bình luận khác lại xuất hiện.
【Hoắc Kiêu Dục chẳng phải cũng đang giấu Thịnh Vân một bí mật sao?】
Hoắc Kiêu Dục...
Cũng có chuyện giấu tôi?
Là chuyện gì?
...
Khóe mắt tôi vô tình nhìn thấy anh lấy điện thoại ra nhắn tin.
Lập tức, những dòng bình luận lại hiện lên.
【Hoắc Kiêu Dục đang nhắn tin cho Hạ Hàm phải không?】
【Muộn thế này rồi còn có thể nhắn cho ai nữa chứ?】
【Chắc chắn là nhắn cho người mình thích rồi.】
Tôi nhắm mắt lại.
Không muốn nhìn thêm những dòng bình luận đáng ghét ấy nữa.
Đêm đó, sau khi tôi ngủ thiếp đi.
