Tin Tưởng - 4
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:02
Chợt tôi nhớ ra...
Lúc này Hoắc Kiêu Dục đang họp trực tuyến với đối tác nước ngoài ở khu vườn treo.
Mà ban nãy Hạ Hàm cũng nói sẽ lên vườn treo để chụp góc từ trên cao cho cô dâu chú rể.
06
Tôi lập tức bước nhanh về phía vườn treo.
Đi được nửa đường thì bị người làm vườn ở khu hoa hồng gọi lại.
Họ hỏi ý kiến tôi về việc cắt hoa và quy trình chưng cất tinh dầu hoa hồng.
Tôi kiên nhẫn dặn dò từng việc, còn tự tay làm mẫu một lần quy trình chưng cất để mọi người quan sát.
Đợi đến khi tôi lên đến dưới khu vườn treo thì buổi chụp ảnh từ trên cao đã kết thúc.
Tôi bước lên cầu thang xoắn dẫn lên vườn treo.
Đúng lúc ấy, Hạ Hàm cũng đang đi xuống.
Hai chúng tôi gặp nhau ngay giữa cầu thang.
Cô ấy dừng lại trước, mỉm cười chào tôi.
"Chào chị Hoắc."
Tôi cũng mỉm cười gật đầu.
"Chào cô."
Vốn dĩ chúng tôi cũng không quen biết nhau.
Không có gì để trò chuyện.
Hai người chỉ lịch sự chào hỏi rồi lướt qua nhau.
Đúng lúc đó...
"Leng keng..."
Phía sau vang lên tiếng kim loại rơi xuống nền đá.
Tôi quay đầu lại.
Thấy Hạ Hàm đang cúi xuống tìm thứ gì đó.
Ánh mắt tôi vô tình nhìn thấy dưới đất có một chiếc khuy măng sét quen thuộc.
Trên mặt khuy được khắc hoa văn hoa quỳnh.
Đó là đôi khuy măng sét tôi đã đặc biệt đặt làm riêng cho Hoắc Kiêu Dục.
Hôm nay anh đang đeo đúng đôi đó.
Hạ Hàm cúi người nhặt chiếc khuy lên rồi tiện tay bỏ vào túi áo.
Tôi định lên tiếng gọi cô ấy lại.
Nhưng cô ấy đã bị nhân viên gọi đi chụp bộ ảnh tiếp theo, vội vàng rời khỏi đó.
Ngay sau đó, những dòng bình luận lại hiện lên.
【Xem ra vừa rồi Hạ Hàm đã gặp Hoắc Kiêu Dục.】
【Tò mò quá, không biết hai người vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.】
【Chiếc khuy măng sét đó... chẳng lẽ là tín vật đính ước Hoắc Kiêu Dục tặng Hạ Hàm?】
【Dù sao khuy măng sét cũng là đồ dùng cá nhân.】
【Đã xuất hiện trong tay Hạ Hàm thì chứng tỏ lúc nãy hai người đứng rất gần nhau.】
【Kiểu mập mờ không danh không phận thế này đúng là khiến người ta thích ghép đôi quá.】
【Ơ... tôi lại thấy không ổn lắm.】
【Hoắc Kiêu Dục với Thịnh Vân còn chưa ly hôn mà.】
【Muốn ghép thì cũng phải chờ họ ly hôn rồi hẵng ghép chứ.】
【Tôi vẫn thấy vợ chồng chính thức đáng yêu hơn nhiều.】
Tôi tìm khắp khu vườn treo nhưng không thấy Hoắc Kiêu Dục đâu.
Đi một vòng, cuối cùng tôi mới tìm thấy anh trong phòng làm việc bằng kính nằm giữa khu vườn.
Cuộc họp trực tuyến của anh đã kết thúc.
Lúc này trên người anh chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng.
Áo vest đã được cởi ra, tiện tay vắt lên lưng ghế.
Ngoài chiếc cốc anh vẫn dùng hằng ngày...
Trên bàn còn có thêm nửa cốc nước đã uống dở.
...
Vừa rồi Hạ Hàm đã vào phòng làm việc sao?
Hai người...
Đã nói những gì trong đó?
07
Buổi tối.
Tôi ở phòng điều hương, tiếp tục pha chế nước hoa.
Cửa phòng bỗng được đẩy mở.
Hoắc Kiêu Dục bước vào.
Anh không lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, kiên nhẫn chờ tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Cà vạt của anh đã được nới lỏng.
Ánh mắt vẫn luôn dõi theo từng động tác của tôi.
Ngay lúc ấy, những dòng bình luận lại thi nhau hiện lên.
【Hoắc Kiêu Dục đang quyến rũ Thịnh Vân đấy à?】
【Chẳng phải Thịnh Vân đã thức tỉnh thể chất Mị Ma rồi sao?】
【Hoắc Kiêu Dục biết cứ đến tối là cô ấy sẽ khó chịu.】
【Anh ấy chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một người chồng thôi.】
【Lần này là Hoắc Kiêu Dục chủ động đến tìm Thịnh Vân.】
【Anh ấy yêu cô ấy c.h.ế.t đi được.】
【Lầu trên nói linh tinh quá, kéo ra ngoài đi!】
Tôi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Giả vờ như...
Không hề hiểu ý tứ trong ánh mắt của Hoắc Kiêu Dục.
Tôi đi ngang qua chỗ anh để lấy lọ hương liệu.
Bất ngờ, Hoắc Kiêu Dục nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào lòng.
"Đã mười một giờ rồi, em còn chưa ngủ sao?"
Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ chủ động ôm lấy anh.
Nhưng tối nay, trong lòng tôi lại có chút kháng cự.
Có lẽ vì khúc mắc trong lòng vẫn chưa được tháo gỡ.
"Em chưa buồn ngủ, còn phải tăng ca."
Anh cầm tay tôi, đặt lên cổ áo sơ mi của mình.
"Vậy nghỉ một lát trước được không?"
Thấy tôi không phản ứng, anh chậm rãi cởi một cúc áo.
Tim tôi bỗng thắt lại.
Là một Mị Ma, tôi vốn rất khó chống lại kiểu dụ dỗ này.
Tôi bình tĩnh nói:
"Anh cài lại đi. Hôm nay em không có hứng."
Đầu ngón tay Hoắc Kiêu Dục khựng lại.
Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn tôi.
"Chúng ta đã ba ngày rồi..."
"Khụ..."
Mặt tôi nóng bừng, vội ngắt lời anh.
"Dạo này em thật sự bận. Đợi em làm xong đợt này đã."
"Ừ."
Anh khẽ gật đầu, nhưng vẫn không buông tôi ra.
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy tôi, những ngón tay luồn vào mái tóc.
"Vậy... ôm một lát được không?"
Tôi chỉ dựa vào lòng anh khoảng hai phút.
Sau đó liền giãy ra.
Không thể ôm thêm nữa.
Nếu cứ tiếp tục, tôi sẽ chẳng còn tâm trí làm việc.
Hoắc Kiêu Dục thấy vậy, đáy mắt thoáng hiện lên một tia mất mát rất khó nhận ra.
Tôi đẩy anh ra ngoài cửa.
"Anh ở đây sẽ làm em mất tập trung. Anh về phòng ngủ trước đi."
Anh đứng ở cửa, ngoái đầu nhìn tôi.
"Bao giờ em làm xong?"
Tôi thuận miệng đáp:
"Chắc trước một giờ."
Anh gật đầu.
"Ừ, vậy anh chờ em."
08
Tôi bận rộn đến gần mười hai giờ mới trở về biệt thự.
Nhưng Hoắc Kiêu Dục lại không có trong phòng ngủ.
Sau khi tắm xong, tôi vừa bước ra thì cũng đúng lúc đã quá nửa đêm.
Cửa phòng mở ra.
Hoắc Kiêu Dục từ ngoài đi vào.
Nhìn thấy tôi đã về từ trước, anh hơi ngẩn người.
"Em về từ lúc nào vậy?"
Tôi vừa sấy tóc vừa đáp:
"Hơn một tiếng trước."
Anh lên tiếng giải thích:
"Vừa rồi anh lên vườn treo... hóng gió một chút."
Nói xong, anh bước tới nhận lấy máy sấy trong tay tôi, đứng phía sau nhẹ nhàng giúp tôi sấy tóc.
"Ừ."
Qua tấm gương, tôi nhìn thấy hàng mày anh khẽ nhíu lại, như đang mang tâm sự.
Những dòng bình luận lại xuất hiện.
【Hoắc Kiêu Dục cảm thấy mình bị Thịnh Vân lạnh nhạt nên mới lên vườn treo hóng gió.】
【Anh ấy sống cũng quá kiềm chế rồi.】
【Cưới một người mình không yêu, người đó lại chẳng thể mang đến hạnh phúc cho mình, đương nhiên sẽ thấy ngột ngạt.】
