Tin Tưởng - 9
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:03
Không để nó nghiêng về bất kỳ phía nào.
Cũng không để người còn lại ngã xuống.
...
15
Ngày Hoắc Kiêu Dục xuất viện.
Hai chúng tôi vừa bước ra khỏi bệnh viện thì nhìn thấy Hạ Hàm đang nắm tay một người đàn ông, cùng đi vào một quán cà phê ở góc phố.
Người đàn ông ấy đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mít.
Không thể nhìn rõ gương mặt.
Nhưng chỉ cần nhìn vóc dáng và góc nghiêng...
Đã có thể đoán được ngoại hình của anh ta rất xuất sắc.
Những dòng bình luận lại hiện lên.
【Đỉnh thật. Hạ Hàm vậy mà quen được một siêu mẫu.】
【Đó là siêu mẫu thường xuyên trình diễn cho các thương hiệu xa xỉ tại Tuần lễ Thời trang.】
【Đẹp trai, cao ráo, có tiền.】
【Quan trọng nhất là còn rất trẻ, tương lai rộng mở.】
【Hạ Hàm đúng là quá có mắt nhìn.】
...
Tôi và Hoắc Kiêu Dục nắm tay nhau đi ngang qua quán cà phê.
Hạ Hàm nhìn thấy chúng tôi liền mỉm cười chào hỏi.
"Hoắc tiên sinh, Hoắc phu nhân, trùng hợp quá."
"Hai người sang đây du lịch sao?"
Tôi gật đầu.
"Ừ."
Hạ Hàm mỉm cười giới thiệu người bên cạnh.
"Đây là bạn trai mới của tôi, Eric."
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra.
Bảo sao nhìn anh ấy quen như vậy.
Thì ra trước đây tôi từng xem anh ấy trình diễn trên sàn catwalk của Tuần lễ Thời trang quốc tế.
...
Rời khỏi quán cà phê.
Chúng tôi đi ngang qua một cửa hàng may đo vest cao cấp.
Trong tủ kính trưng bày đủ loại khuy măng sét thủ công tinh xảo.
Hoắc Kiêu Dục bỗng dừng chân.
Anh quay sang nhìn tôi.
"Vợ."
"Em tặng anh thêm vài đôi khuy măng sét nữa được không?"
Tôi mỉm cười.
"Được."
Nhân tiện tôi hỏi luôn:
"Thế còn đôi lần trước em tặng anh đâu?"
Anh thành thật giải thích:
"Hôm mở cuộc họp trực tuyến..."
"Anh làm rơi mất một chiếc."
"Đêm đó anh còn lên vườn treo tìm suốt nửa tiếng mà vẫn không thấy."
"May là sau này Giang Tự Châu nói chiếc khuy đó đang ở chỗ cậu ấy."
"Hôm nào gặp sẽ mang trả lại cho anh."
Thì ra...
Đêm hôm đó anh ở lại vườn treo lâu như vậy...
Không phải vì muốn hít thở không khí.
Cũng không phải vì trong lòng ngột ngạt.
Mà là...
Anh đang đi tìm chiếc khuy măng sét bị mất.
Có thể thấy...
Anh thật sự rất trân trọng món quà tôi tặng.
Nếu không...
Anh cũng sẽ không mặc kệ muỗi đốt, kiên trì tìm kiếm lâu như vậy.
Tôi lập tức mua thêm bảy đôi khuy măng sét khác tặng anh.
Để anh thay phiên sử dụng.
Có lỡ làm mất cũng không còn phải tiếc nữa.
...
Hoắc Kiêu Dục cũng nói anh có quà dành cho tôi.
Món quà ấy...
Là một hòn đảo tư nhân.
Anh đưa tôi lên trực thăng.
Hai người cùng bay một vòng ngắm toàn bộ hòn đảo.
Đó là một khu rừng nguyên sinh hoàn toàn tự nhiên.
Khắp nơi đều mọc đầy những loài thực vật quý hiếm.
Nếu như khu trang viên của tôi được con người quy hoạch và chăm sóc cẩn thận...
Thì mọi loài cây cỏ trên hòn đảo này đều sinh trưởng hoàn toàn trong tự nhiên.
Đối với việc nghiên cứu nước hoa của tôi...
Đây gần như là một bước tiến vượt bậc.
Sau này...
Tôi có thể nghiên cứu thêm rất nhiều loại nước hoa độc đáo từ những nguyên liệu hiếm mà trước đây chưa từng có cơ hội tiếp xúc.
Tôi thật sự rất thích món quà Hoắc Kiêu Dục dành cho mình.
Hòn đảo này hiện vẫn chưa được khai phá.
Hoắc Kiêu Dục nói tất cả cứ làm theo ý tôi.
Tôi phụ trách lên ý tưởng, vẽ bản phác thảo và bố trí tổng thể.
Còn anh sẽ tìm đội ngũ chuyên nghiệp đến thi công.
Trong kế hoạch của tôi...
Trên hòn đảo sẽ có một phòng nghiên cứu nước hoa thật lớn.
Ngoài ra còn xây thêm vài căn biệt thự.
Một căn để hai chúng tôi ở.
Những căn còn lại dùng để tiếp đãi bạn bè hoặc khách ghé thăm.
16
Những dòng bình luận lại hiện lên.
【Mấy người suốt ngày xúi nữ phụ ly hôn nam chính đâu rồi? Nếu đổi là các người, các người có ly hôn không?】
【Không ly hôn. Đánh c.h.ế.t cũng không ly hôn.】
【Nếu chồng tôi hào phóng như thế, tôi còn có thể hầu hạ tiểu tam ở cữ luôn.】
【Nếu chồng tôi cho tôi nhiều tiền như vậy thì anh ấy có về nhà hay không cũng chẳng sao.】
【Mấy người đổi phe nhanh thật đấy. Sao không rủ tôi với?】
...
Buổi tối.
Tôi và Hoắc Kiêu Dục trở về biệt thự của anh ở nước ngoài.
Vết thương sau ca phẫu thuật của anh đã hồi phục rất tốt.
Nhưng...
Ca phẫu thuật có thật sự thành công hay không...
Vẫn phải tự mình kiểm chứng mới biết.
Lúc này, trong lòng tôi đã vô cùng kiên định.
Dù kết quả cuối cùng là gì...
Tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay Hoắc Kiêu Dục nữa.
Ngược lại...
Hoắc Kiêu Dục còn căng thẳng hơn cả tôi.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi, dịu dàng an ủi.
"Đừng sợ."
"Dù ca phẫu thuật thất bại..."
"Anh cũng sẽ luôn nghĩ đến cảm nhận của em."
"Anh đã học rất nhiều cách..."
"Anh sẽ không để em phải cô đơn."
Nghe anh nói vậy...
Tôi chợt nhớ đến đêm trước khi anh sang nước ngoài phẫu thuật.
Hai má bất giác nóng bừng.
Quả thật...
Anh rất biết cách khiến tôi vui.
Nhưng...
Tôi cũng muốn anh được hạnh phúc.
...
Kim đồng hồ trên tường chậm rãi trôi qua bốn mươi lăm phút.
Khi tôi bắt đầu nghĩ...
Có lẽ ca phẫu thuật đã thất bại.
Đang định mở miệng nói:
"Không sao đâu."
"Có lẽ chỉ vì anh vừa mới phẫu thuật xong, cơ thể còn chưa hồi phục."
Thì ngay lúc ấy...
Ngoài cửa sổ.
Pháo hoa đồng loạt nở rộ.
Ánh sáng rực rỡ thắp sáng cả bầu trời đêm.
Cũng soi sáng gương mặt của hai chúng tôi.
Hoắc Kiêu Dục siết c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Giọng anh khàn đặc.
Không ngừng gọi tên tôi.
"Thịnh Vân..."
"Thịnh Vân..."
Chúng tôi ôm c.h.ặ.t lấy nhau.
Cùng ngắm trọn màn pháo hoa rực rỡ ấy.
Ca phẫu thuật...
Đã thành công.
Ngưỡng kích thích của Hoắc Kiêu Dục vẫn rất cao.
Nhưng...
Ngọn núi lửa cuối cùng cũng đã tìm được lối thoát.
Điều đó...
Ngược lại còn trở thành một ưu điểm.
Một Mị Ma như tôi...
Và một người có ngưỡng kích thích cao như anh.
Thật sự là một cặp vô cùng hòa hợp.
...
Pháo hoa ngoài cửa sổ kéo dài suốt cả đêm.
Hoắc Kiêu Dục ôm tôi, ghé sát bên tai thì thầm rất nhiều điều cất giấu trong lòng.
"Lần đầu tiên nhìn thấy em ở sân golf..."
"Anh đã chú ý đến em."
"Anh điều tra tất cả thông tin về em."
"Còn âm thầm quan sát em suốt mấy ngày."
"Lúc đó anh vẫn luôn nghĩ..."
"Làm thế nào mới có thể khiến em chú ý đến mình."
"Hôm đi ngang qua khu nghỉ..."
"Anh nhìn thấy em đang xịt nước hoa."
"Em còn vô tình liếc nhìn anh một cái."
"Ngay khoảnh khắc ấy..."
"Anh đã mơ hồ cảm thấy..."
"Có lẽ em cũng có chút thích anh."
"Khi nhặt được lọ nước hoa em đ.á.n.h rơi..."
"Anh không nhịn được mà mở ra dùng thử ngay."
"Em biết không?"
"Mùi hương ấy..."
"Như thể đ.á.n.h thẳng vào linh hồn anh."
"Anh phải cố nhịn suốt ba ngày..."
"Mới dám gọi điện cho em."
"Anh chưa từng yêu ai."
"Cũng không biết phải theo đuổi một cô gái như thế nào."
"Ông nội anh còn sốt ruột hơn cả anh."
"Chính ông là người tác hợp cho chúng ta kết hôn."
"Nếu biết trước sẽ như vậy..."
"Anh đã tự mình theo đuổi em rồi."
...
Đây là lần đầu tiên...
Tôi nghe Hoắc Kiêu Dục nói nhiều đến vậy trong một hơi.
Trên môi tôi nở nụ cười hạnh phúc.
"Ừ."
"Em biết anh rất thích em."
"Hoắc Kiêu Dục..."
"Em cũng thích anh."
"Lúc đầu..."
"Em đúng là tiếp cận anh chỉ vì muốn có được cuốn sách ấy."
"Nhưng sau khi quen anh..."
"Em đã bị anh thu hút."
"Đã thật lòng rung động vì anh."
"Vì thế..."
"Khi ông nội anh muốn tác hợp cho hai chúng ta kết hôn..."
"Em gần như không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay."
"Sau này..."
"Dù xảy ra chuyện gì..."
"Chúng ta cũng sẽ vô điều kiện tin tưởng nhau."
"Được không?"
Hoắc Kiêu Dục khẽ đáp:
"Được."
Nghe tôi thổ lộ hết lòng mình.
Cuối cùng anh cũng không còn kiềm chế nổi tình cảm mãnh liệt trong lòng.
Anh ôm tôi thật c.h.ặ.t.
Như muốn khắc tôi vào tận xương tủy.
...
Sáng sớm hôm sau.
Những giọt sương mai lặng lẽ đọng trên những bông hồng leo ngoài bậu cửa.
Bên trong căn phòng.
Mười ngón tay chúng tôi đan c.h.ặ.t vào nhau.
Ôm nhau ngủ một giấc thật yên bình.
— Hết —
