Tình Đầu Của Chồng Sống Trên Đầu Trên Cổ Tôi Và Con - 3
Cập nhật lúc: 31/07/2026 15:01
Tối hôm sau, Phó Tư Dương gửi đến cho tôi một tin nhắn.
“Ngày mai mẹ bảo cả nhà chúng ta về quê ăn cơm, mấy tháng rồi chưa về, em nhớ mang theo món quà đã mua từ trước cho bà ấy.”
Tôi đặt điện thoại xuống, xoay người lấy từ trong tủ đầu giường ra một chiếc vòng tay bằng vàng.
Sau khi kết hôn, chúng tôi không sống chung với mẹ chồng, chỉ vào những ngày lễ hoặc dịp đặc biệt trong năm mới trở về quê sum họp một lần.
Tôi vẫn luôn cố gắng kính trọng và hiếu thuận với bà, nhưng mỗi lần nhìn tôi, trong ánh mắt mẹ chồng lúc nào cũng chất chứa sự bất mãn.
“Tặng một sợi dây vàng mảnh như sợi chỉ thế này, có phải cô đã bớt xén tiền của con trai tôi rồi mang về cho nhà mẹ đẻ không?”
Tôi cố gắng kìm nén cơn tức giận đang âm thầm dâng lên trong lòng.
“Mẹ cũng biết gần đây giá vàng tăng rất cao, chiếc vòng này nhìn có vẻ mảnh nhưng vẫn đủ hai mươi gam.”
“Hai mươi gam thì có gì đáng để khoe? Tư Văn còn mua cho tôi hẳn một chiếc vòng ngọc phỉ thúy trong veo như băng kia kìa!”
Tôi quay đầu nhìn theo ánh mắt của bà, lúc ấy mới nhận ra Tưởng Tư Văn cũng đang có mặt ở đó.
Cô ta tươi cười khoác lấy cánh tay mẹ chồng tôi, dáng vẻ thân thiết chẳng khác gì con dâu ruột.
“Dì à, trước đây lúc cháu và Tư Dương còn yêu nhau, dì đã chăm sóc cháu rất nhiều, bây giờ cháu hiếu thuận với dì cũng là chuyện nên làm mà, còn chị Tô Nguyệt chỉ tặng vòng vàng… Có lẽ là vì chị ấy biết tiết kiệm thôi, người ta chẳng phải vẫn nói tiết kiệm mới có thể làm giàu sao, chị Tô Nguyệt cũng chỉ đang suy nghĩ cho Tư Dương.”
“Xì, cô ta mà biết suy nghĩ cho người khác sao?”
Mẹ chồng khinh thường đảo mắt.
“Người phụ nữ này nhiều năm qua ngoài tiêu tiền thì còn biết làm gì, nếu không phải vì cô ta, con trai tôi đâu cần vất vả đến thế.”
Những lời châm chọc và trách móc kiểu này, tôi đã nghe từ miệng mẹ chồng không biết bao nhiêu lần.
Nhưng lần nào cũng vậy, Phó Tư Dương với tư cách là chồng tôi đều lựa chọn giả câm giả điếc, xem như chẳng nghe thấy gì.
“Mẹ cháu không phải người như vậy, mẹ ngày nào cũng giặt quần áo, nấu cơm cho chúng cháu, mẹ vất vả lắm.”
“Đúng đó, bà nội không được nói mẹ cháu như vậy.”
Hai cô con gái lập tức lên tiếng bênh vực tôi.
Nhìn các con cố gắng bảo vệ mẹ, cảm giác tủi thân trong lòng tôi cũng phần nào vơi đi.
Mẹ chồng giơ chiếc vòng vàng lên ngắm nghía vài lần, sau đó tiện tay nhét thẳng vào lòng bàn tay Tưởng Tư Văn.
“Tư Văn, cháu cầm chiếc vòng này đi, sau đó đem đổi hoặc chế tác thành món trang sức mà mình thích.”
“Như vậy sao được ạ, dù sao đây cũng là món quà chị Tô Nguyệt đã đặc biệt mua tặng dì.”
“Tiền của cô ta chẳng phải cũng là tiền của Tư Dương sao? Chỉ cần Tư Dương đồng ý để cháu dùng là được.”
Tưởng Tư Văn lập tức quay sang nhìn Phó Tư Dương bằng ánh mắt dò hỏi.
Phó Tư Dương chỉ mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.
“Em cứ cầm lấy đi, đây cũng là tấm lòng của mẹ anh.”
Bữa cơm ngày hôm ấy khiến tôi cảm thấy ngột ngạt đến mức gần như không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì.
Tôi ngồi bên cạnh ghế sofa chăm sóc hai cô con gái ăn uống, còn ba người bọn họ lại vui vẻ ngồi quanh bàn ăn, trò chuyện rôm rả như một gia đình thật sự.
Đến lúc tôi định bước tới ăn cơm, trên bàn chỉ còn lại một ít thức ăn thừa lạnh ngắt.
“Tô Nguyệt, lát nữa nhớ thu dọn bàn ăn và rửa sạch bát đĩa, anh đưa mẹ với Tư Văn ra ngoài một chuyến, hai người họ muốn đến trung tâm thương mại mua sắm.”
Nói xong, anh ta thậm chí còn không quay đầu nhìn tôi mà cứ thế thản nhiên rời đi.
Hai cô con gái chạy theo sau, muốn được đi cùng bố, nhưng Phó Tư Dương ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn dành cho chúng.
Phó Tư Dương không hề báo trước cho tôi biết rằng anh ta sẽ đưa Tưởng Tư Văn về nhà mẹ mình, lại càng không ngăn cản khi bọn họ công khai xem thường và chà đạp tôi.
Thế nhưng sau khi trở về nhà, anh ta vẫn chẳng có ý định giải thích với tôi dù chỉ nửa câu.
Ngược lại, anh ta còn vội vàng trốn vào phòng làm việc để gọi điện tâm sự với Tưởng Tư Văn.
“Em không cần khách sáo như vậy đâu, mẹ anh nói bộ quần áo đó rất hợp với em, đó là món quà bà đặc biệt chọn mua tặng em.”
“Ngày mai tám giờ sáng nhé.”
Từ bên ngoài, tôi chỉ nghe rõ được hai câu ấy.
Đợi Phó Tư Dương kết thúc cuộc gọi và bước ra khỏi phòng làm việc, tôi đã ngồi sẵn trong phòng khách chờ anh ta.
“Ăn uống xong xuôi liền ném hết mọi việc lại cho tôi, anh thật sự cảm thấy cách làm ấy thích hợp sao?”
“Có gì mà không thích hợp?”
Phó Tư Dương ngồi xuống bên cạnh tôi, gương mặt lập tức hiện rõ vẻ khó chịu.
“Em là con dâu của gia đình này, giúp thu dọn bàn ăn và bát đũa chẳng phải chuyện quá bình thường sao? Tư Văn còn chủ động xin giúp mẹ anh nấu nướng, vậy mà em là con dâu lại chỉ biết so đo từng việc nhỏ.”
“Nếu hai người hợp nhau đến vậy, năm xưa anh chia tay cô ta làm gì? Tôi thấy mẹ anh cũng rất thích cô ta làm con dâu đấy.”
“Tô Nguyệt, em đang nói linh tinh cái gì vậy?!”
Phó Tư Dương lập tức nổi giận, gương mặt sa sầm trong nháy mắt.
“Anh và Tưởng Tư Văn từng yêu nhau vài năm trước đúng là sự thật, nhưng bọn anh đã chia tay từ lâu, bây giờ chỉ là bạn tốt, mẹ anh cũng đơn thuần xem Tưởng Tư Văn như con gái ruột mà chăm sóc thôi.”
“Vậy cô ta có thật sự xem anh là anh trai của mình hay không?”
Mỗi khi đối diện với Phó Tư Dương, cảm xúc trong lòng tôi lại rối ren đến mức không thể phân biệt rõ ràng, không biết mình đang phẫn nộ nhiều hơn hay thất vọng nhiều hơn.
Còn phản ứng của anh ta lúc này rõ ràng là thẹn quá hóa giận.
Anh ta không dám trả lời thẳng câu hỏi của tôi, chỉ có thể dùng cơn giận dữ để che lấp sự chột dạ của chính mình.
Sáng hôm sau, sau khi đưa con gái lớn đến trường, tôi trở về nhà thì phát hiện Phó Tư Dương đã không còn ở đó.
Tôi cũng chẳng buồn quan tâm xem anh ta đã đi đâu.
Ban đầu, tôi định tranh thủ ở nhà xử lý một số việc riêng, nhưng đúng lúc ấy lại phát hiện con gái nhỏ sốt cao không hạ, trong khi bên ngoài trời còn đang mưa giông dữ dội.
Tôi vội vàng mở ứng dụng gọi xe trên điện thoại, màn hình lập tức hiện lên thông báo gần đó có đến một trăm bốn mươi hai người đang chờ xe.
Tất cả những lựa chọn cho phép tăng giá tôi đều đã bấm hết, nhưng chờ rất lâu vẫn không có tài xế nào nhận chuyến.
