Tình Khó Kiềm Chế - 7
Cập nhật lúc: 19/09/2026 17:01
Tôi chẳng buồn để ý đến đàn chim, trực tiếp sải chân chạy, hỏi hệ thống:
"Bùi Hoài đang ở đâu?"
18
Hệ thống vẫn còn chìm đắm trong cảm giác Hai chúng ta giỏi thật đấy mãi mới đột nhiên phản ứng lại.
【Ký chủ, để tôi kiểm tra, để tôi kiểm tra, có, có rồi, ở trong rừng cây của trường!】
【Đang ngồi trên chiếc ghế dài phía Tây, gần mặt hồ!】
Đến khi tìm được Bùi Hoài, tôi đã chạy đến mức chẳng còn chút sức lực nào.
Anh đang ngồi trên ghế dài, ném từng viên đá nhỏ xuống hồ.
"Bùi Hoài."
Mãi đến khi tôi gọi tên anh, bàn tay đang định ném đá của anh mới khựng lại.
Anh quay sang nhìn tôi, viên đá trong tay cũng rơi xuống đất.
"Sao cậu lại đến đây? Không đúng."
Anh đổi cách hỏi:
"Sao cậu biết tôi ở đây?"
Tôi không trả lời, mà hỏi ngược lại:
"Sao cậu lại bỏ đi?"
Vừa nghe đến câu hỏi này, anh lập tức trở nên ủ rũ.
Đoán rằng anh sẽ không trả lời, tôi nói:
"Là vì tiết mục của tôi chán lắm sao?"
"Không phải!"
Anh lập tức phản bác.
【Ký chủ, trong tình huống này cô có thể, ừm, à… cái gì đó…】
Hệ thống suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra được gì.
Không có lời khuyên của hệ thống, tôi đành trực tiếp làm theo cách nói chuyện thường ngày của mình.
Tôi nói thẳng:
"Vừa rồi lúc biểu diễn, tôi vẫn luôn nghĩ đến cậu."
Nói đến đây, tôi ngừng lại một chút, sau đó cẩn thận móc lấy một ngón tay của anh.
"Sau khi biểu diễn xong một tiết mục, tôi sẽ tìm cậu trên khán đài, bởi vì chỉ cần nhìn thấy cậu, tôi sẽ cảm thấy rất yên tâm."
Một nửa gương mặt Bùi Hoài ẩn trong bóng tối, tôi nhìn vành tai đỏ bừng của anh, hỏi:
"Nếu không phải vì chán, vậy tại sao cậu lại bỏ đi?"
19
Khi bị cưỡng hôn, tôi có chút ngẩn người.
Hệ thống hét lên bên tai tôi, còn ngón tay Bùi Hoài luồn qua mái tóc dài của tôi, nâng mặt và vành tai tôi lên.
Tôi cảm thấy hơi ngứa.
Không chỉ ở tai.
Mà cả trái tim cũng vậy.
Một lúc lâu sau, Bùi Hoài mới buông tôi ra, giọng khàn khàn nói:
"Không phải cậu thích tôi sao?"
Anh nhìn tôi, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lại hôn xuống.
"Là cậu nói thích tôi trước, vậy tại sao lại nói với người khác rằng cậu không thích ai?"
Một tay khác của anh ôm lấy eo tôi, từng chút một siết c.h.ặ.t hơn.
"Không còn mang bữa sáng cho tôi, không còn đến xem tôi chơi bóng rổ nữa, cậu có biết sau khi chơi bóng xong, tôi quay về nhìn thấy cậu đang làm ảo thuật cho Giang Niên thì tức giận đến mức nào không?"
Tôi nhớ đến quả bóng mà Bùi Hoài đã “trượt tay” ném trúng bảng đen.
Trông anh như thể giây tiếp theo sẽ lao vào đ.á.n.h nhau với Giang Niên vậy.
Tôi c.ắ.n nhẹ môi.
Bùi Hoài nhìn xuống môi dưới của tôi, ánh mắt lập tức tối đi vài phần.
Anh dùng đầu ngón tay đẩy môi tôi ra, nói với tôi:
"Nói em thích anh."
Tôi ngoan ngoãn mở miệng:
"Em thích anh."
Bùi Hoài lại cúi xuống hôn tôi.
"Nói lại lần nữa."
"Em thích anh."
"Biết tôi muốn nói gì không?"
Tôi chớp mắt:
"Biết."
"Gì?"
Tôi chớp mắt:
"Biết."
"Gì?"
"Anh không yêu sớm."
Anh nhẹ nhàng véo má tôi:
"Diệp Thất, em ngốc thật đấy."
Ồ.
Tôi có hơi hụt hẫng.
Bởi vì tôi nhớ Bùi Hoài không thích người ngốc.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại nghe anh nói:
"Anh cũng thích em."
"Diệp Thất."
"Chúng ta yêu sớm đi."
20
Sau khi yêu Bùi Hoài, rất nhiều chuyện đã trở nên khác trước.
Ví dụ như bữa sáng.
Tôi nhìn đống bữa sáng đầy ắp trên bàn mình, nói:
"Em ăn không hết nhiều như vậy đâu."
"Ăn không hết thì nói sau." Anh nhìn tôi, nói: "Chọn món em thích, ăn no là được."
"Diệp Thất! Cậu nổi tiếng rồi!"
Cuối cùng cũng ăn xong bữa sáng, Lâm Thanh Nguyệt phấn khích cầm điện thoại chạy về phía tôi.
Cô ấy đặt điện thoại trước mặt tôi, trên màn hình là tiết mục tôi biểu diễn trong buổi văn nghệ.
Lượt thích đã lên đến mấy triệu.
Tôi không hề bất ngờ về chuyện này, bởi vì đã có bên tổ chức biểu diễn thương mại liên hệ với tôi.
Nhưng tôi đều từ chối.
Bùi Hoài ngồi xuống bên cạnh tôi, nhìn video trên điện thoại của Lâm Thanh Nguyệt, anh sững người một lúc rồi nói:
"Đây là tiết mục cuối cùng sao?"
Bùi Hoài không xem được tiết mục cuối cùng.
Tôi nhận ra tâm trạng của anh dường như không được tốt lắm.
