Tình Kiếp Của Thần Vương - 5

Cập nhật lúc: 28/07/2026 11:05

"Thương Long Thần Vương, ngài hạ giới lịch kiếp đã đủ lâu rồi đấy."

Nữ t.ử kia cất giọng, âm thanh như băng tuyết va vào đá.

Nàng ta là Sở Mạn Mạn, Đích nữ phủ Thừa tướng ở phàm thế, nhưng thân phận thực sự lại là Sứ giả Ti Mệnh từ Thượng giới gửi xuống.

Ta đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc bỗng nhiên trống rỗng hoàn toàn.

Thương Long Thần Vương?

Thẩm Triệt... người đàn ông ngày ngày sắc t.h.u.ố.c, đút cơm, càu nhàu vì ta quá gầy này... lại là một vị Thần Vương cao cao tại thượng sao?

Ta nhìn sang Thẩm Triệt.

Hắn vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc, nhưng thân thể lại bắt đầu phát ra ánh kim quang nhạt.

Sự tôn quý và áp lực từ người hắn tỏa ra lúc này hoàn toàn xa lạ với vị "Thẩm công t.ử" bệnh tật mà ta biết.

"Sở Mạn Mạn, ai cho phép ngươi xông vào đây?"

Thẩm Triệt cất giọng, âm thanh trầm thấp chứa đựng uy áp của kẻ trị vì cửu trùng thiên, khiến hàng thiên binh phía sau phải lùi lại một bước.

Sở Mạn Mạn không hề nao núng, nàng ta đưa tay ra, một cuốn gấm màu vàng kim lập tức xuất hiện trên không trung.

Đó là Sổ Ti Mệnh.

"Thần Vương, ngài đừng quên nhiệm vụ của mình. Ngài xuống phàm là để nếm trải Tình Kiếp!"

Sở Mạn Mạn mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự mỉa mai khi lướt qua người ta.

"Sổ Ti Mệnh đã định sẵn từ muôn đời: Ngài phải đem lòng yêu thần thiếp ở phàm thế, nhưng lại bị thần thiếp phụ tình, dùng dằng phẫn khuất mà c hết trẻ để quay về thần đàn."

Nàng ta chỉ ngón tay đeo nhẫn ngọc bích về phía ta, giọng nói bỗng trở nên vô cùng chua xát:

"Ấy thế mà ngài lại vì một con sâu cái kiến vô danh này mà làm lệch quỹ đạo!"

"Nàng ta chỉ là một phàm nhân mồ côi, không linh căn, không vận mệnh, đến cả một dòng tên trên Sổ Ti Mệnh cũng không có!"

"Ngài vì một kẻ qua đường như nàng ta mà ng trì hoãn lịch kiếp, ngài có biết hậu quả là gì không?!"

Những lời nói của Sở Mạn Mạn như những lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m từng nhát, từng nhát vào trái tim ta.

Ta đứng ngơ ngác giữa căn phòng, tay chân lạnh ngắt.

Con sâu cái kiến vô danh... Kẻ qua đường...

Đúng rồi, ta vốn dĩ chỉ là một kẻ mồ côi nghèo rớt mồng tơi ở núi Cửu Phong này.

Ta làm sao có thể sánh bằng vị tiểu thư thế gia cao quý kia, làm sao có thể bước vào thế giới của một vị Thần Vương?

Thì ra sự xuất hiện của ta chỉ là một sự cố ngu ngốc, một vệt mực lem làm hỏng cuốn sổ định mệnh của trời đất.

"Cút đi."

Thẩm Triệt lạnh lùng thốt ra hai từ, linh lực quanh người hắn bùng phát khiến chiếc bàn gỗ nát tan thành bụi mịn.

Hắn quay lại, giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy của ta, giấu ta hoàn toàn ra sau lưng hắn.

"Ta yêu ai, bảo vệ ai, không đến lượt Sổ Ti Mệnh của các ngươi can thiệp."

"Thần Vương!"

Sở Mạn Mạn biến sắc, giọng nói trở nên gắt gao:

"Ngài đừng ngốc nghếch nữa! Ngài có biết mỗi lần ngài động lòng vì nàng ta, Thiên Đạo trừng phạt ngài tàn khốc đến mức nào không?!"

"Và nếu ngài vẫn cố chấp không chịu đi đúng kịch bản, Thiên Đạo sẽ giáng thiên lôi xuống, đ.á.n.h cho con phàm nhân này hồn siêu phách tán, vĩnh viễn không được đầu thai!"

Hồn siêu phách tán... Vĩnh viễn không được đầu thai...

Ta giật mình ngẩng đầu nhìn Thẩm Triệt.

Dưới ánh kim quang ch.ói mắt của lũ thiên binh, ta mới nhận ra sắc mặt Thẩm Triệt trắng bệch đến rợn người.

Cánh tay hắn đang nắm tay ta đang run lên nhẹ nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn đang phải dùng toàn bộ linh lực để đè nén cơn đau thấu xương từ hình phạt của Thiên Đạo đang gào thét trong cơ thể.

Mỗi một nhịp đập trái tim hắn dành cho ta, đều là một lần hắn tự xé rách vảy của chính mình.

Nước mắt ta bỗng nhiên trào ra, nóng hổi trên gò má lạnh giá.

Thì ra những đêm hắn ho ra m áu, những vết thương chằng chịt trên lưng hắn... không phải vì bệnh cũ.

Mọi đau đớn hắn phải chịu đựng, đều là vì ta.

Bởi vì ta, một kẻ qua đường vô danh, đã lỡ bước chân vào thế giới của hắn, kéo hắn lệch khỏi con đường trở thành Thần.

"Lâm Huyên, đừng nghe nàng ta nói xàm."

Thẩm Triệt quay đầu nhìn ta, ánh mắt lam thẫm tràn ngập sự dịu dàng và hoảng sợ.

Hắn vội vã đưa tay lên lau nước mắt cho ta, giọng nói vội vã đến mức mất đi sự điềm tĩnh vốn có:

"Có ta ở đây, không ai chạm được vào nàng một ngón tay. Ta sẽ đ.á.n.h nát cái Sổ Ti Mệnh đó!"

Nhìn ánh mắt kiên định nhưng đong đầy sự kiệt huệ của hắn, lòng ta đau như có hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào.

Ta chớp mắt, cố gắng mỉm cười qua làn nước mắt mờ ảo.

Ta biết rồi.

Ta hiểu tại sao hắn lại cố chấp nuôi ta béo mầm, tại sao hắn lại lo lắng từng bữa ăn giấc ngủ của ta đến thế.

Bởi vì hắn biết thời gian của chúng ta không còn nhiều.

Nhưng Thẩm Triệt ơi, ta làm sao có thể trăn trối nhìn người đàn ông ta yêu vì bảo vệ ta mà bị Thiên Đạo xé rách thân xác?

Làm sao ta có thể ích kỷ giữ hắn lại ở căn nhà gỗ rách nát này, để hắn chịu tội thay cho một kẻ vô danh như ta?

Cuộc gặp gỡ của chúng ta ngay từ đầu đã là một sai lầm ngọt ngào.

Và đã đến lúc, kẻ qua đường như ta phải tự tay sửa lại sai lầm ấy.

05.

Giông bão ngoài kia càng lúc càng cuồng bạo, tiếng sấm sét nổ tung trên đỉnh núi Cửu Phong như muốn xé rách cả bầu trời đêm.

Sở Mạn Mạn đứng trên không trung, tay cầm Sổ Ti Mệnh, ánh mắt nhìn ta như nhìn một vật thể thừa thãi cần phải dọn dẹp.

"Thần Vương, ngài nhìn lại mình xem!"

Giọng Sở Mạn Mạn vang lên giữa tiếng sấm chớp đùng đùng.

"Vì một con sâu cái kiến này mà ngài tự phế đi một nửa tu vi, chịu đựng thiên lôi thiêu đốt linh hồn mỗi đêm!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tình Kiếp Của Thần Vương - Chương 5: 5 | MonkeyD