Tình Kiếp Của Thần Vương - 8

Cập nhật lúc: 28/07/2026 11:07

Thẩm Triệt quỳ gối gục xuống mép vực đá, hai tay bới tung lớp tuyết dày đẫm m áu.

Hắn không màng đến vết thương nát vảy trên lưng, không màng đến hình phạt của Thiên Đạo đang gào thét trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn điên cuồng lao xuống bờ sông băng, dùng hai tay trần đập vỡ từng mảng băng dày để tìm kiếm bóng hình thân quen ấy.

"Lâm Huyên! Nàng ra đây đi! Ta không càu nhàu nàng nữa..."

"Ta không ép nàng ăn cơm nữa, ta không đ.á.n.h nàng nữa... Nàng ra đây đi mà!"

M áu từ bàn tay hắn nhuộm đỏ cả một khoảng sông băng lạnh giá.

Sở Mạn Mạn đáp xuống bên cạnh hắn, vội vã đưa tay muốn dắt hắn đứng dậy:

"Thần Vương! Nàng ta chỉ là một phàm nhân phung phí mạng sống, ngài hà tất phải..."

"CÚT!"

Thẩm Triệt quay đầu lại, đôi mắt lam thẫm đã hoàn toàn biến thành màu đỏ quạnh của Ma rồng.

Một luồng linh lực cuồng bạo hất văng Sở Mạn Mạn và hàng chục thiên binh ra xa hàng trăm thước, m.á.u phun phè phè.

Hắn quỳ giữa dòng sông băng cô quạnh, ôm lấy chiếc khăn khố cũ kỹ mà ta vô tình đ.á.n.h rơi trên bờ.

Hắn áp chiếc khăn vào mặt, khóc nức nở như một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.

Trái tim hắn, trái tim của một vị Thần Vương chưa từng biết đến đau thương, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Kịch bản của Ti Mệnh đã thành công.

Hắn đã thất tình.

Nhưng hắn không thất tình vì nữ chính thiên mệnh.

Hắn thất tình vì một kẻ qua đường vô danh người đã dùng cả mạng sống của mình để trả lại cho hắn sự tự do.

07.

Ba năm sau biến cố ở Cửu Phong.

Phủ Thừa tướng ở kinh thành trang nghiêm, lộng lẫy, nhưng trong gian viện riêng của Thẩm Triệt lại quanh năm bao phủ bởi một bầu không khí u uất, lạnh lẽo như băng tuyết Cửu Phong.

Sổ Ti Mệnh vẫn chạy đúng quỹ đạo mà Thiên Đạo đã vạch ra.

Sau khi Lâm Huyên gieo mình xuống sông băng, Thẩm Triệt rơi vào đúng trạng thái "thất tình" mà kịch bản yêu cầu.

Hắn trở về làm nhị công t.ử ốm yếu của phủ Thừa tướng, nhưng không một ai có thể làm hắn nở một nụ cười.

Hắn sống như một cái xác không hồn, ngày qua ngày chỉ nhốt mình trong phòng.

Sở Mạn Mạn, người mang thân phận tiểu thư thế gia kiêm Sứ giả của Ti Mệnh, ngày ngày bưng t.h.u.ố.c, dâng trà, cố gắng đóng trọn vai "nữ chính thiên mệnh" để hoàn thành Tình Kiếp cho hắn.

Nàng ta tìm đủ mọi cách để lấy lòng Thẩm Triệt, từ đàn ca nhảy múa đến dỗ dành, dịu dàng.

Thế nhưng, đáp lại sự ân cần của nàng ta chỉ là sự ghẻ lạnh tuyệt đối.

"Cút đi."

Mỗi lần Sở Mạn Mạn bước vào phòng, Thẩm Triệt thậm chí không buồn ngẩng đầu lên, chỉ thốt ra hai từ lạnh ngắt như băng giá.

"Thẩm Triệt! Ngài nhìn lại mình xem!"

Sở Mạn Mạn giậm chân, gắt gỏng nhìn người đàn ông đang ngồi gục bên bàn gỗ.

"Con phàm nhân kia đã ch ết ba năm rồi! Nàng ta chỉ là một kẻ qua đường vô danh, hà tất ngài phải tự đày đọa bản thân như thế?!"

"Ngài chỉ cần đón nhận tình cảm của thần thiếp, hoàn thành kiếp nạn này là có thể ngự lại Thượng giới làm Thương Long Thần Vương cao quý rồi!"

Thẩm Triệt khẽ ngẩng đầu lên.

Đôi mắt lam thẫm ngày xưa giờ đây xám xịt, tràn ngập sự mệt mỏi cùng kiệt và tơ m.á.u.

Khuôn mặt hắn góc cạnh, gầy rộc đi thấy rõ, bờ môi tái dại không một chút sức sống.

Hắn nhìn Sở Mạn Mạn, ánh mắt không hề có chút tình cảm nào, chỉ có sự khinh bỉ và ghê tởm tận cùng.

"Cao quý?"

Thẩm Triệt nhếch môi, nở một nụ cười giễu cợt đầy chua xát.

"Thần Vương cái quái gì mà ngay cả người mình yêu cũng không bảo vệ nổi?"

"So với cái danh xưng Thần Vương thối nát đó của các ngươi, ta thà làm con rắn nhỏ được nàng ấy đút từng thìa cháo loãng còn hơn!"

Nói rồi, hắn giơ tay đẩy văng bát t.h.u.ố.c bổ đắt tiền trên tay Sở Mạn Mạn xuống sàn, vỡ tan tành.

"Cút ra ngoài! Đừng để ta nhìn thấy mặt ngươi thêm một lần nào nữa!"

Sở Mạn Mạn tức đến mức mặt mày tái mét, nhưng không thể làm gì khác ngoài việc giậm chân bỏ đi.

Sau khi gian phòng trở lại sự im lặng rợn người, Thẩm Triệt chậm rãi thò tay vào n.g.ự.c áo.

Hắn lấy ra chiếc khăn khố cũ kỹ, đã sờn vải và ố màu theo thời gian.

Đó là kỷ vật duy nhất của Lâm Huyên mà hắn giữ lại được.

Hắn đưa chiếc khăn lên mũi, tham lam hít hà chút hương thơm thanh mát từ nắng tuyết năm xưa, nhưng thứ hắn nhận lại chỉ là sự trống rỗng lạnh ngắt.

Nước mắt hắn lại lặng lẽ rơi xuống, thấm đẫm chiếc khăn cũ.

"Lâm Huyên..."

Hắn khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn ngào như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm đông.

"Nàng nói dối."

"Nàng nói nàng ghét ta, nàng chê ta dị dạng, nàng bảo ta ngột ngạt..."

"Nhưng nếu nàng thật sự ghét ta, tại sao lúc nhảy xuống sông băng, nàng lại ôm lấy mặt ta và khóc?"

"Tại sao nàng lại muốn ta sống?"

Thẩm Triệt áp chiếc khăn vào n.g.ự.c trái, nơi trái tim hắn đang đập từng nhịp yếu ớt và đau đớn.

Lội kiếp phạt kẻ nghịch thiên không còn xuất hiện nữa, vì Lâm Huyên đã biến mất, hắn không còn cố gắng phá vỡ Sổ Ti Mệnh nữa.

Nhưng tâm bệnh lại tàn phá thân thể phàm nhân của hắn tàn khốc hơn bất kỳ trận lôi kiếp nào.

Hắn không ăn, không uống, đêm đêm đứng bên cửa sổ nhìn về hướng núi Cửu Phong mà thì thầm tên ta.

Sự thương nhớ cố chấp, dằn dằn phẫn khuất tích tụ ngày này qua ngày khác, biến thành ngọn lửa âm thầm thiêu rụi sức sống phàm thế của hắn.

Năm Thẩm Triệt hai mươi mốt tuổi, độ tuổi sung sức và đẹp đẽ nhất của một đời ngườiphàm.

Trời thu năm ấy, lá vàng rơi đầy khoảng sân cô quạnh của phủ Thừa tướng.

Thẩm Triệt nằm trên giường bọc gấm hoa lệ, thân hình gầy rộc đến mức chỉ còn lại da bọc xương.

T.ử khí đã bao trùm lấy khuôn mặt tuấn tú của hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tình Kiếp Của Thần Vương - Chương 8: 8 | MonkeyD