Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 134: Sang Một Bên Ăn Bánh Củ Năng Của Em Đi
Cập nhật lúc: 17/04/2026 17:08
Sắc mặt Hồ Dao đỏ bừng, nghẹn lời không nói được câu nào.
Anh cũng không cho cô cơ hội nói chuyện nữa, bàn tay to lớn luồn vào vạt áo, trực tiếp x.é to.ạc chiếc áo lót buộc hơi lỏng trước khi ngủ của cô.
Trước đây trong những chuyện này anh đối với cô rất thô lỗ, cũng vô cùng lạ lẫm, đi thẳng vào vấn đề.
Bây giờ anh thích nhẫn nhịn vài phần hôn cô, lật cô qua lật cô lại hôn c.ắ.n khắp người, xấu hổ c.h.ế.t đi được.
"Đừng nhúc nhích lung tung."
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng nói trầm khàn, ánh mắt lướt qua cảnh đẹp dưới thân, hơi thở lại nặng nề thêm.
"Lúc bảo em nhúc nhích sao không thấy em nhúc nhích?"
"Em phối hợp một chút là không đau nữa!"
"..."
Tối nay rốt cuộc anh vẫn giở trò lưu manh với cô một trận, xong việc tâm trạng cũng tốt lên, không so đo tính toán chuyện Hồ Tú Khiết với cô nữa...
Hôm sau, Hồ Dao mặt không cảm xúc nhìn anh giặt ga trải giường bẩn, thấy vẻ mặt nhàn nhã vui vẻ lúc giặt của anh, mạc danh kỳ diệu thấy chướng mắt, khẽ hừ một tiếng, chưa kịp phản ứng lại thì đã ném món đồ trong tay qua đó.
Trúng ngay giữa chậu gỗ trước mặt anh, làm nước b.ắ.n lên tung tóe, văng đầy mặt anh.
"Hồ Dao!" Anh âm u gọi tên cô.
Hồ Dao giật mình, phản ứng lại, quay mặt đi coi như không có chuyện gì xảy ra.
Tưởng Hán nhặt hòn đá trong chậu lên, sải bước đi về phía cô đang ngồi trên xích đu khẽ đung đưa, tính sổ: "Sao em không ném chuẩn một chút ném thẳng vào đầu người đàn ông của em đi! Dứt khoát ném ông đây thành kẻ ngốc luôn cho xong! Trong nhà gọn gàng ngăn nắp bốn đứa ngốc!"
Đứa bé trong bụng cô còn chưa ra đời, anh đã tính luôn nó vào rồi, còn đinh ninh nó cũng là một đứa ngốc.
Hồ Dao: "..."
"Em không cố ý đâu." Hồ Dao vẫn nhận lỗi với anh, thái độ rất tốt, đưa tay muốn lấy lại hòn đá nhỏ trong tay anh.
"Vừa nãy chưa phát huy tốt muốn làm lại lần nữa đúng không!" Anh vung tay ném đi mất.
"... Em không có." Hồ Dao liếc nhìn con trâu nhỏ bị anh ném trúng hòn đá nhỏ đang tủi thân kêu ọ ngọ, nghẹn lời.
"Ba lại đ.á.n.h Ngưu Ngưu của con rồi!" Tưởng Tiểu Triều hừ giọng lao tới, hét lớn.
Tưởng Hán không thừa nhận, nhướng mày liếc nhìn Hồ Dao, ngậm m.á.u phun người: "Mẹ mày ném đấy!"
Hồ Dao hơi trợn tròn mắt.
"Không phải em!"
"Sao lại không phải? Đó không phải là hòn đá em nhặt à?" Tưởng Hán u ám nói.
"Không phải đâu, là con đưa cho mẹ chơi đó!" Tưởng Tiểu Triều nói đỡ cho Hồ Dao, vẻ mặt của hai mẹ con đều có chút buồn bực.
Hòn đá là hôm qua cậu bé đi chăn trâu nhặt được, cậu thấy rất đẹp nên mang về, còn đưa cho Hồ Dao chơi.
"Vậy là mày ném!" Tưởng Hán liếc xéo cậu bé, đi về tiếp tục giặt ga trải giường.
"Không phải con ném Ngưu Ngưu! Con không bắt nạt nó đâu!" Tưởng Tiểu Triều cảm thấy mình rất oan uổng.
"Hòn đá là của mày à?"
"Đúng vậy á."
"Thế thì đúng rồi, ngoài mày ra trong nhà này còn đứa ngốc nào lấy đá ném người nữa!" Tưởng Hán đầy ẩn ý liếc nhìn Hồ Dao.
"Mày nhìn thấy ba mày ném à mà nói, Tưởng Phục Triều mày nợ đòn đúng không? Hòn đá rách đó là của mày mà mày còn dám không thừa nhận?"
Cả khuôn mặt Tưởng Tiểu Triều nhăn nhúm lại, Tưởng Hán nói quá đỗi hùng hồn, cậu bé cũng không chắc có phải thật sự là mình ném con trâu nhỏ của mình không nữa, cậu quả thực không nhìn thấy.
"Là con ném sao?"
"Mày nói xem?"
Hồ Dao ở bên cạnh thấy Tưởng Tiểu Triều thật sự bị anh lừa gạt, có chút im lặng.
"Không phải, chính là ba con ném đấy! Mẹ đều nhìn thấy hết rồi!" Cô giúp làm chứng.
"Hứ! Con đã nói là ba ném mà!" Cái đầu nhỏ của Tưởng Tiểu Triều xoay chuyển lại rồi, tức phồng má.
"Ba đáng ghét, sao lại lấy đá ném Ngưu Ngưu chứ, Ngưu Ngưu đau lắm đó! Lần sau ba đừng như vậy nữa nha!" Cậu bé chạy tới nói với Tưởng Hán.
"Mày cũng biết à? Lúc ném người khác còn chê đá nhỏ!" Tưởng Hán gạt cậu bé đang sáp tới ra, hừ lạnh.
"Ai bảo họ bắt nạt mẹ! Họ đáng ghét!" Vẻ mặt nhỏ nhắn của Tưởng Tiểu Triều bỗng chốc trở nên hung dữ.
"Mẹ mày còn lấy đá ném tao đấy, mày tránh ra một bên đi! Đi thay ba mày dạy dỗ cô ấy một trận đi!" Tưởng Hán ba hai cái vắt kiệt nước ga trải giường, không muốn tiếp tục lải nhải với cậu bé nữa, thuận miệng nói.
"Mẹ cũng ném ba sao?" Tưởng Tiểu Triều nghi hoặc, không tin lắm, nhưng thấy Hồ Dao không phản bác lại còn có vẻ chột dạ, liền tin vài phần.
"Vậy, vậy ba tha thứ cho mẹ đi, đàn ông con trai phải rộng lượng chứ ba! Ba đừng có keo kiệt!" Tưởng Tiểu Triều vẫn thiên vị, dùng lời anh từng nói mình để nói lại anh, càng nói càng lớn tiếng.
"Cút!" Tưởng Hán nhìn thấy cậu bé là thấy phiền, cái thằng nhãi ranh này bênh Hồ Dao đến mức này, ba nó phải chịu đựng mọi thứ thì coi như không thấy, đúng là hiếu thảo cực kỳ, có ngày Hồ Dao đ.á.n.h c.h.ế.t nó, chắc nó cũng chỉ đứng bên cạnh gặm bánh mà xem!
Có lẽ Tưởng Tiểu Triều cũng cảm thấy mình thiên vị hơi quá rõ ràng, thấy dáng vẻ tức giận đen mặt của Tưởng Hán, cậu bé nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, do dự hồi lâu rốt cuộc vẫn thay anh đi "dạy dỗ" Hồ Dao.
"Mẹ ơi, sau này mẹ không được đối xử với ba như vậy nữa nha! Ba sẽ buồn đó!"
"Mẹ không nghe lời, con sẽ đ.á.n.h tay tay mẹ đó." Cậu bé chạy đến trước mặt Hồ Dao, cất giọng non nớt nói, chẳng có chút dáng vẻ hung dữ nào, rõ ràng là nói chuyện với Hồ Dao, nhưng lại hướng về phía con trâu nhỏ của mình.
Nếu không phải cậu bé mở miệng gọi mẹ, chưa chắc đã biết cậu đang nói chuyện với Hồ Dao.
Hồ Dao bị bộ dạng nhỏ bé của cậu chọc cười, có chút dở khóc dở cười, lúc cậu bé nói muốn đ.á.n.h tay cô, quả thực là xoay cái thân hình nhỏ bé lại vỗ một cái vào tay cô, nhưng cái đó sao gọi là đ.á.n.h người được, cậu bé chạm nhẹ một cái rồi thu cái tay nhỏ lại ngay, còn không dám nhìn cô, bộ dạng nhỏ bé vô cùng gượng gạo, giống như sợ cô sẽ vì cậu bênh vực ba mà giận cậu vậy.
Tưởng Hán phơi ga trải giường xong đi tới lại chỉ nhìn thấy Tưởng Phục Triều đưa tay đ.á.n.h Hồ Dao, sầm mặt.
"Tưởng Phục Triều! Mày to gan rồi nhỉ? Dám đ.á.n.h mẹ mày? Cái tay đó của mày không cần nữa đúng không?"
Cái thằng khốn này thật sự dám ra tay với Hồ Dao! Lần này nghe lời thế cơ à?
Anh đá cậu bé văng ra.
"Anh làm cái gì vậy!" Hồ Dao thấy anh đá Tưởng Tiểu Triều, ngẩn người vài giây, vừa vội vừa giận, tức giận nhấc chân cũng đá anh một cái.
Tưởng Tiểu Triều còn chưa kịp phản ứng, "bạch" một tiếng nằm sấp trên mặt đất, phần thịt trên má úp xuống đất ép đến bẹp dí, ánh mắt nhỏ bé của cậu mờ mịt, được Hồ Dao bế lên mới hoàn hồn lại.
Cậu bé tức giận rồi! Tức giận rất lớn.
"Con không chơi với ba nữa Tưởng Hán thối!" Cậu bé cảm thấy ba mình rất không trượng nghĩa, lúc này ba cũng không gọi nữa, gọi thẳng tên húy.
Rõ ràng là anh bảo cậu đi "dạy dỗ" Hồ Dao, cậu giúp anh làm rồi, bây giờ anh lại đến hung dữ với cậu đ.á.n.h cậu, đáng ghét c.h.ế.t đi được!
Cậu bé tức giận hừ mấy tiếng, lại nằm bò trên đùi Hồ Dao, chĩa cái m.ô.n.g nhỏ về phía Tưởng Hán.
"Mẹ ơi, lần sau chúng ta cùng nhau lấy đá ném ba nha." Cậu bé còn nói với Hồ Dao như vậy.
"Con giúp mẹ nhặt thật nhiều thật nhiều đá!"
"Được!" Hồ Dao thấy má trái của cậu bé ngã đỏ ửng, cũng giận Tưởng Hán, xót xa thổi đi thổi lại cho cậu.
Hai mẹ con chụm đầu vào nhau, bàn bạc xem lần sau lấy đá ném anh thế nào, dáng vẻ đồng cừu địch khái.
Tưởng Hán đen mặt, bước tới xách hai người ra, mỗi người đ.á.n.h một cái vào m.ô.n.g.
"Hai người có thể thử xem! Không đ.á.n.h bẹp hai người không được!"
"Đi chăn trâu của mày đi Tưởng Phục Triều! Còn xúi giục mẹ mày đ.á.n.h ba mày, mày bị đ.á.n.h chưa đủ à?"
"Em nữa! Em... sang một bên ăn bánh củ năng của em đi!" Tưởng Hán cũng giao cho Hồ Dao một việc để làm.
