Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 231: Không Thèm Làm Con Dâu Bà
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:15
"So đo tính toán? Cô ta muốn hại c.h.ế.t Tần Tư Nguyên mà là chuyện nhỏ sao?" Hồ Tú Khiết sầm mặt xuống, giọng lạnh băng: "Tim bà làm bằng cái gì vậy? Tần Tư Nguyên cũng là cháu trai bà nhìn từ bé đến lớn, vì Liêu Tình mà bà có thể trơ mắt nhìn thằng bé c.h.ế.t?"
Cô ấy không thèm cho mẹ Tần chút sắc mặt tốt nào, nửa ôm lấy Tần Tư Nguyên đang căng thẳng im lặng vào lòng, lạnh lùng nói: "Tôi không hề có ý định quay lại nhà họ Tần các người, nhưng Liêu Tình, tôi nhất định phải để Tần Bác Dữ tống cô ta vào tù!"
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Hồ Tú Khiết đã thay đổi hoàn toàn, đối diện với bà ta không còn chút cung kính khúm núm nào của ngày xưa. Mẹ Tần sững sờ, sau đó là cơn giận dữ bùng lên.
Hồ Tú Khiết này làm con dâu bà ta bao nhiêu năm, lúc nào mà chẳng phải cung kính với bà ta, bao năm nay vẫn luôn như vậy, giờ cậy có con trai bà ta chống lưng, dám dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với bà ta!
Như thế mà còn muốn quay lại nhà họ Tần? Trừ khi bà ta c.h.ế.t!
"Quả nhiên là cô xúi giục trước mặt Bác Dữ, nó mới không thèm nghe lời chúng tôi nửa câu! Cô còn biết xấu hổ không? Đã không còn là người nhà họ Tần nữa rồi, còn bám lấy Bác Dữ làm gì!" Mẹ Tần nhìn Hồ Tú Khiết khác hẳn ngày xưa trước mặt mình, chỉ tay mắng nhiếc, vẻ đoan trang bề ngoài đã rạn nứt vài phần.
"Nhà họ Tần chúng tôi có loại con dâu như cô đúng là xui xẻo ba đời! Cô chỉ muốn quậy cho nhà họ Tần chúng tôi không được yên ổn mới vừa lòng, đúng là tâm địa độc ác! Trước kia còn giả vờ giả vịt trước mặt tôi, toàn là diễn cho Bác Dữ xem, giờ cuối cùng cũng không diễn nữa rồi. Nhà họ Tần tôi dù có nuôi một con ch.ó, sáu bảy năm cho ăn ngon mặc đẹp, nó cũng biết tri ân báo đáp, chứ đâu phải loại ăn cháo đá bát như cô!" Mẹ Tần càng nói càng quá đáng, sự khinh miệt coi thường đối với Hồ Tú Khiết lộ rõ mồn một.
Trước kia khi Hồ Tú Khiết mới về nhà họ Tần, mẹ Tần còn làm bộ làm tịch trước mặt Tần Bác Dữ, nhưng qua bao nhiêu năm, sự lấy lòng và nghe lời răm rắp của Hồ Tú Khiết đã khiến bà ta chẳng buồn giả vờ nữa, sau lưng muốn nói gì thì nói.
Bản thân bà ta đã không hài lòng với cô con dâu này, đứa con trai bà ta vất vả nuôi lớn, coi trọng như vậy, lại vì Hồ Tú Khiết mà năm lần bảy lượt cãi lại quyết định của bà ta và cha Tần.
Thậm chí Hồ Tú Khiết đã ly hôn với nó rồi, nó cũng không nghe lời bọn họ cưới Liêu Tình, nó cứ như bị con gái quê mùa này bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú! Trước kia thì thôi, giờ Hồ Tú Khiết đã ly hôn, nó còn lon ton chạy theo, thậm chí còn nói với bọn họ đợi Hồ Tú Khiết về sẽ dọn ra khỏi nhà cũ, còn bắt bậc cha chú như bọn họ phải nâng niu Hồ Tú Khiết.
Đó chẳng phải là tin lời Hồ Tú Khiết nói bọn họ ngược đãi cô ấy sao! Cô ấy là một con gái nhà quê chẳng có gì trong tay, được sống sung sướng ở nhà họ Tần mấy năm nay, đó là phúc ba đời rồi!
Bọn họ ngược đãi cô ấy chỗ nào, chưa từng động tay động chân cũng chẳng bắt làm việc nặng nhọc, bọn họ làm cha mẹ chỉ nói vài câu, cô ấy mách lẻo với Tần Bác Dữ một cái, là nó liền cảm thấy bọn họ làm cô ấy chịu khổ?
Đúng là thứ không ra gì!
Mẹ Tần nhìn chằm chằm Hồ Tú Khiết vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, sắc mặt càng thêm khó coi, dù là trước kia hay bây giờ, đều khiến bà ta chán ghét như nhau.
"Cô mang Tư Nguyên đi thì đừng có liên lạc với Bác Dữ nữa! Đừng để nó tìm thấy cô! Mượn Tư Nguyên để chọc tức Tiểu Tình, chẳng phải cô muốn bọn nó không kết hôn được sao!"
"Nhà họ Tần chúng tôi vẫn còn quá giữ thể diện cho cô, nể tình nghĩa cũ khoan dung với cô một chút thì cô lại được đằng chân lân đằng đầu! Cô giở mấy thủ đoạn bẩn thỉu đó vô dụng thôi, cô có làm nhiều hơn nữa, tôi cũng chỉ nhận Tiểu Tình làm con dâu!" Mẹ Tần lạnh giọng, cao ngạo liếc nhìn Hồ Tú Khiết.
"Bà đứng đây sủa cái gì! Nói chuyện khó nghe như vậy thì đừng dùng cái miệng đó nữa, cút xa khỏi cửa tiệm của tôi một chút!" Hồ Dao thấy bà ta liên tục nh.ụ.c m.ạ Hồ Tú Khiết, thần sắc lạnh đi.
Những lời mẹ Tần nói đã đủ để Hồ Dao hình dung ra Hồ Tú Khiết sống ở nhà họ Tần như thế nào. Uổng công trước đó cô thấy Tần Bác Dữ chạy đến tìm Hồ Tú Khiết, thấy sự quan tâm của anh ta dành cho cô ấy, còn tưởng bọn họ có khả năng gương vỡ lại lành, dù sao giữa bọn họ xác thực vẫn còn tình cảm dây dưa không dứt.
Nhưng giờ nhìn thấy mẹ Tần, nghe bà ta mắng c.h.ử.i Hồ Tú Khiết khinh miệt không khách khí như vậy, Hồ Dao càng hiểu sâu sắc tại sao Hồ Tú Khiết lại muốn ly hôn với Tần Bác Dữ.
Nếu Hồ Tú Khiết cứ tiếp tục ở trong môi trường đó, người cũng sẽ bị ép đến điên mất, thảo nào lúc cô ấy quay về tìm cô trạng thái lại tệ đến thế, hoàn toàn khác hẳn với người trong ấn tượng của cô, mất đi sức sống, giữa trán đều nhuốm vẻ u sầu khổ sở.
Cô ấy như một đóa hoa, Tần Bác Dữ từng khiến cô ấy nở rộ rực rỡ, nhưng thứ anh ta mang đến cho cô ấy không chỉ là dưỡng chất, mà còn là mưa to gió lớn. Mưa gió không ngừng, sự che chở của anh ta lại nhạt dần, để cô ấy một mình gánh chịu, cuối cùng cũng sẽ héo tàn.
Đến khi cây khô gặp mùa xuân hồi sinh trở lại, anh ta lại muốn tiếp tục trồng hoa, cảm thấy mình vẫn có thể khiến hoa nở như xưa.
Nhưng hạt giống mới nảy mầm kia đã trải qua bao mưa gió, một mình cũng có thể nở rộ rực rỡ, không cần ai chăm sóc nữa.
"Sau khi ly hôn với Tần Bác Dữ, tôi chưa từng chủ động liên lạc với anh ta một lần nào!" Ánh mắt Hồ Tú Khiết lạnh lẽo, nhìn thẳng vào mẹ Tần: "Tư Nguyên cũng là anh ta nói muốn đưa về, các người đối xử với thằng bé như vậy đấy! Bây giờ tôi không thèm làm con dâu bà, cho dù bà có c.h.ế.t, Tần Bác Dữ có cầu xin thế nào, tôi cũng sẽ không quay lại với anh ta! Tôi nhìn thấy bà là thấy buồn nôn!"
"Tôi cũng chẳng có hứng thú xen vào chuyện nhà họ Tần các người, Tư Nguyên các người không nhận, thì nó chỉ là con trai tôi. Liêu Tình muốn hại mạng nó, tôi dù có phải kiện thế nào, cũng phải để cô ta ngồi tù!"
"Cô ta độc ác như vậy, dám làm chuyện hại người, thì phải trả giá cho hành động của mình!"
"Bản thân bà không thuyết phục được Tần Bác Dữ thì đừng có chạy đến chỗ tôi phát tiết, bà cũng nói tôi sớm đã không phải con dâu bà rồi, dựa vào đâu mà tôi phải nhường nhịn bà?" Hồ Tú Khiết nhạt giọng, đối diện với vẻ mặt giận dữ không thể tin nổi của mẹ Tần, cười khẩy một tiếng: "Nhà họ Tần các người rất tốt, là tôi trèo cao không với tới, cái nơi nhỏ bé này của chúng tôi, sau này Tần phu nhân tốt nhất đừng đến, cũng đừng nói nhiều lời với gái quê như tôi, kẻo mất thân phận của bà, để người ta chê cười."
Hồ Tú Khiết nghe những lời này của mẹ Tần, bao nhiêu năm làm mẹ chồng nàng dâu, cô ấy đã rõ mục đích thực sự bà ta đến đây là gì.
Nói là bảo cô ấy tránh xa Tần Bác Dữ, đừng bám lấy anh ta nữa, nhưng e là vì chuyện Liêu Tình bị Tần Bác Dữ tống vào cục công an sắp không ém nhẹm được nữa, người nhà họ Liêu bất mãn nổi giận, mà Tần Bác Dữ lại không chịu nhượng bộ, mẹ Tần không khuyên được con trai nên cuống lên, lại nhớ đến cô con dâu cũ này.
Mẹ Tần dù có chướng mắt Hồ Tú Khiết đến đâu, thì vẫn không thể tránh khỏi việc biết rất rõ một điều, Tần Bác Dữ giờ mà cố chấp lên, thì chỉ nghe lời cô ấy khuyên bảo.
Huống hồ chuyện của Tần Tư Nguyên lần này đúng là cô ấy đã giận cá c.h.é.m thớt lên Tần Bác Dữ, khiến Tần Bác Dữ không buông tha cho Liêu Tình.
Hồ Tú Khiết đôi khi thật sự không hiểu nổi, chẳng lẽ Liêu Tình, một cô "con dâu" chưa bước chân vào cửa nhà họ Tần, lại thực sự quan trọng hơn Tần Tư Nguyên, đứa cháu đích tôn mang dòng m.á.u nhà họ Tần sao? Ngay cả khi Liêu Tình muốn g.i.ế.c hại thằng bé, bọn họ cũng có thể nhẹ nhàng bỏ qua không nhắc tới, còn bắt bọn họ phải buông tha cho Liêu Tình!
Trong mắt bọn họ, lợi ích quan trọng đến thế sao? Tần Tư Nguyên cũng từng được bọn họ yêu thương, sao khi nhẫn tâm lên lại nói bỏ là bỏ!
Trước kia bệnh tình của Tần Tư Nguyên là lý do để bọn họ nuông chiều thằng bé, giờ đây cũng trở thành lý do để vứt bỏ nó, chỉ vì nghĩ rằng sau này sẽ có đứa cháu khác khỏe mạnh hơn, tốt hơn.
