Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 237: Sao Lại Còn Cắn Chó
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:16
Mẹ Tần bị rắn dọa ngất không có gì đáng ngại, lúc Khâu Nhã Dung đẩy bà ta, bà ta còn có chút phản ứng, nhưng con rắn bị Tưởng Tiểu Triều chơi hai ngày thì đã hoàn toàn héo rũ.
Tưởng Tiểu Triều cũng chẳng quản mẹ Tần nữa, nhíu mày lắc lắc con rắn trong tay nhỏ, giọng điệu chẳng khác gì lúc nãy hỏi mẹ Tần: "Rắn rắn, mày c.h.ế.t rồi à?"
Con rắn trong tay nhỏ của cậu thẳng đuột lắc lư theo động tác của cậu, sau đó chẳng có chút động tĩnh nào, treo thẳng đơ trên tay cậu.
"Nó bị mụ đàn bà xấu xa dọa c.h.ế.t rồi!" Khâu Nhã Dung đưa tay nắm đuôi nó, cũng nhíu mày.
Cô bé nói rất nghiêm túc, cứ như thật sự là như vậy, hoàn toàn không nghĩ đến nguyên nhân do chính bọn họ.
Mẹ Tần lờ mờ tỉnh lại, ngước mắt lên liền thấy hai đứa nó cầm rắn lắc qua lắc lại trước mắt mình, cái đuôi rắn thỉnh thoảng quất vào mặt bà ta, xúc cảm trơn trượt quái dị khiến dây thần kinh bà ta căng thẳng lần nữa, hét lên gạt bọn họ ra đứng dậy, chẳng màng đến Tần Tư Nguyên nữa, hoảng hốt bỏ chạy thật xa, sợ bọn họ lại lấy rắn làm gì mình.
Lúc đi sắc mặt bà ta khó coi đến cực điểm, nhất là phát hiện mình bị người ta vây xem chê cười, bà ta giận dữ buông lời: "Các người cứ đợi đấy! Toàn là lũ khốn nạn vô giáo d.ụ.c không có cha mẹ dạy!"
"Bà ấy chưa c.h.ế.t kìa." Khâu Nhã Dung bị bà ta đẩy một cái, đặt m.ô.n.g ngồi xuống đất, hơi đau, cô bé không vui nhìn mẹ Tần, định về mách Đường Hạo Phi, Đường Hạo Phi bảo cô bé ai cũng không được bắt nạt cô bé, ai mắng cô bé động thủ với cô bé, đều phải nói cho anh biết.
Khâu Nhã Dung trước kia không phải không biết mách Khâu Dĩnh Văn, chỉ là Khâu Dĩnh Văn sẽ không giống Đường Hạo Phi chiều chuộng cô bé vô nguyên tắc vô lý do như vậy, được Đường Hạo Phi chiều chuộng suốt thời gian qua, cô bé giờ quen mách anh hơn.
"Bà ấy chạy còn nhanh hơn ông già đ.á.n.h nhau với mẹ tớ!" Tưởng Tiểu Triều cảm thấy mẹ Tần chẳng có việc gì, đâu giống sắp c.h.ế.t, mà con rắn của cậu thì hình như c.h.ế.t thật rồi.
Cậu buồn bực cầm nó về tìm Hồ Dao, kể với Hồ Dao chuyện này.
Tần Tư Nguyên cũng nói với Hồ Tú Khiết chuyện mẹ Tần muốn đưa cậu bé về Kinh Đô để chạy tội cho Liêu Tình.
"Mẹ ơi, con không về với bà ấy." Cậu bé nói nhỏ nghiêm túc với Hồ Tú Khiết.
"Ăn cơm đi,... sau này mẹ đi đón con tan học." Hồ Tú Khiết nhìn vết đỏ bị kéo trên tay nhỏ của cậu bé, hơi cau mày, dịu giọng nói với cậu bé.
Cô ấy cũng không ngờ mẹ Tần không nói thông được ở chỗ cô ấy, lại đi tìm riêng Tần Tư Nguyên, còn muốn cưỡng ép đưa thằng bé về để khai thoát cho Liêu Tình!
Bà ta thật sự m.á.u lạnh vô tình đến thế, người ngoài còn quan trọng hơn cháu ruột bà ta!
Hồ Tú Khiết nghĩ, sắc mặt bất giác lại lạnh thêm vài phần...
Kết cục của con rắn Tưởng Tiểu Triều bắt cuối cùng vẫn là ngâm vào bình rượu của Tưởng Hán, cậu là một đứa trẻ rất thích động vật nhỏ, hôm sau lại không biết bắt ở đâu về hai con chim non rất nhỏ.
Nói là muốn cho em trai cậu chơi.
Hai con chim non còn nhỏ hơn cả tay cậu, ngay cả lông trên người cũng chưa mọc đủ, cậu bảo cậu nhặt được trên tổ chim.
Đã mùa đông rồi, cậu còn nhặt được chim non, hai con chim này chắc là nở muộn bị đàn chim di cư bỏ lại.
"Con lại leo cây đúng không?" Hồ Dao nhìn con chim non cậu quý báu che chở mang về, nghe xong lời cậu, bất lực.
"Vâng ạ! Hôm nay con leo cao lắm!" Tưởng Tiểu Triều không hề che giấu, hào phóng thừa nhận, còn giọng mềm mại hỏi Hồ Dao cậu có thể mặc ít đi hai cái áo không, mặc áo dày quá, vướng víu cậu leo cây.
"Con nóng lắm ạ." Cậu rút một tay nhỏ ra kéo cổ áo.
"Con chạy khắp nơi sao mà không nóng." Hồ Dao bất lực cởi áo khoác cho cậu, lấy khăn lau mồ hôi cho cậu, có chút càm ràm: "Mẹ chẳng phải đã bảo con không được hay đi leo cây sao? Con còn leo cao thế, ngã thì làm thế nào, sẽ đau lắm đấy."
"Con không đau đâu." Tưởng Tiểu Triều ngoan ngoãn để cô lau mồ hôi lưng, giọng mềm mại, trong tay nhỏ vẫn che c.h.ặ.t hai con chim non.
Cậu từ nhỏ đã da dày thịt béo, ngã hay va đập, đều không để ý lắm, quả thực là không biết đau.
Dưới sự dạy bảo không yên tâm năm lần bảy lượt của Hồ Dao, cuối cùng cậu cũng đồng ý với cô sau này không leo cây cao như thế nữa.
Cậu nói bắt chim non về cho em trai chơi, là thật. Hồ Dao vừa lau mồ hôi cho cậu xong, cậu liền sán đến bên cạnh Tưởng Phục Hằng, đưa chim non cho em cầm.
Tưởng Phục Hằng vừa chạm vào con chim non mềm oặt, lập tức buông tay ra, biểu cảm nhỏ có chút ghét bỏ.
"Cho em chơi đấy em trai." Tưởng Tiểu Triều cố chấp còn muốn đặt vào tay nhỏ của em.
"A!~" Tưởng Phục Hằng kêu lên non nớt, chân nhỏ đạp loạn, vừa khéo đạp vào tay cầm chim non của Tưởng Phục Triều.
Tưởng Phục Triều nhất thời không cầm chắc, tay buông lỏng rơi xuống đất.
Hai con ch.ó nhỏ vốn đang lượn lờ bên cạnh, thấy có thứ gì rơi xuống, lập tức nhảy tới mỗi con một con há miệng nuốt chửng.
"! Chó hư! Mày ăn chim của tao!" Tưởng Tiểu Triều kinh hô, phản ứng lại gào lên một tiếng, lao tới cạy miệng hai con ch.ó, tay nhỏ vỗ bồm bộp: "Mau nhả ra."
"Gâu gâu gâu gâu!"
Hai con ch.ó còn tưởng cậu đang chơi với chúng, vẫy đuôi uốn éo qua lại.
"Đáng ghét! Các mày ăn mất chim của em trai rồi." Tưởng Tiểu Triều không vui, chim non cậu vất vả lắm mới bắt về được, hai miếng đã bị ch.ó ăn mất, em trai cậu còn chưa được chơi.
Càng nghĩ cậu càng tức, túm lấy đuôi ch.ó há miệng c.ắ.n một cái.
"Gâu!" Hai con ch.ó kêu ré lên, nhảy cẫng chạy xa.
Tưởng Tiểu Triều tức phồng má chạy theo đuổi, một người hai ch.ó lăn lộn trên đất.
"Triều Triều." Hồ Dao không để ý một lúc, quay lại phát hiện cậu lăn lộn với ch.ó còn c.ắ.n ch.ó, vội vàng bước tới tách bọn họ ra.
Nhỡ chọc ch.ó cuống lên, c.ắ.n cậu hai cái thật thì làm thế nào.
"Sao con lại còn c.ắ.n ch.ó thế hả, đồ ngốc." Hồ Dao bực mình bế cậu đang không phục từ dưới đất lên, giải thoát cho hai con ch.ó.
"Mau súc miệng đi." Cô rót cốc nước cho cậu.
Lăn lộn với ch.ó mấy vòng, chân nhỏ của cậu cũng rơi mất một chiếc giày.
"Mẹ trước kia cũng bảo con c.ắ.n mà." Tưởng Tiểu Triều nhận lấy nước, ngoan ngoãn súc miệng sạch sẽ, không cảm thấy mình c.ắ.n ch.ó có gì không đúng, Hồ Dao trước kia lúc đ.á.n.h nhau với ch.ó chẳng phải cũng chỉ huy cậu đi c.ắ.n lại ch.ó sao, ba cậu lần nào cũng vì chuyện này mắng Hồ Dao rất lâu, còn đ.á.n.h lòng bàn tay cô, nhưng Hồ Dao đâu có sửa, bản thân cô cũng đều c.ắ.n ch.ó mà.
Mẹ cậu có một lần lấy pháo ném vào bát cơm của Lai Phúc, cho nên mới bị Lai Phúc c.ắ.n. Bọn họ trước kia còn nhặt pháo ném ba cậu, phản ứng của ba cậu với Lai Phúc y hệt nhau, đều tức giận qua xử lý bọn họ.
Cảnh tượng Hồ Dao đ.á.n.h nhau với ch.ó còn c.ắ.n ch.ó Tưởng Hán không phải chưa từng thấy, vừa hung dữ vừa gào thét khuyên không được cản không xong, đành bảo Tưởng Phục Triều tránh xa Hồ Dao ra, kẻo cậu bị ch.ó ăn thịt.
Nhưng Tưởng Tiểu Triều quan hệ với Hồ Dao tốt nhất, sao có thể nhìn cô đ.á.n.h nhau với ch.ó mà cậu không giúp đỡ còn trốn thật xa, lần nào cậu cũng tích cực tham gia lắm, rất nghe lời cô, cô bảo c.ắ.n cái gì thì c.ắ.n cái đó, đ.á.n.h nhau với ai thì đ.á.n.h người đó, ngay cả Tưởng Hán cậu cũng cứ thế vươn cái cổ nhỏ ra đ.á.n.h.
"... Sau này không được như thế nữa." Hồ Dao nghe lại chiến tích trước kia của mình, có chút tê liệt, nhưng vẫn xấu hổ, kiên nhẫn khuyên bảo.
