Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 70: Sau Này Đi Mà Hôn Vợ Mình
Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:03
Cậu bé mặc dù phồng má tức giận, nhưng công việc trong tay lại chẳng chậm trễ chút nào.
Còn Tưởng Hán thì đang chẻ củi.
Hai ba con mỗi người làm việc của mình, hoàn toàn không thèm để ý đến đối phương.
Thảo nào trong nhà lại yên tĩnh thế.
Hồ Dao im lặng phơi quần áo xong, đi qua dỗ dành Tưởng Tiểu Triều bị đ.á.n.h một trận đang không vui.
“Lải nhải ríu rít cái gì, qua đây!” Tưởng Hán lớn tiếng gọi cô.
Anh không chỉ ngứa mắt Tưởng Phục Triều dính lấy con bò, hai mẹ con họ dính lấy nhau anh nhìn cũng không thuận mắt.
Hồ Dao lề mề đi tới, còn cách vài bước anh đợi không kiên nhẫn một tay kéo cô qua, liếc nhìn Tưởng Phục Triều bị anh đ.á.n.h một trận vẫn không phục còn kiêu ngạo lắm, như thông báo nói với cô: “Sau này không có sự đồng ý của ông đây không được chiều hư nó! Việc nó làm được thì để nó tự làm, đừng có nuôi nó như con gái!”
“Không nghe lời thì đ.á.n.h nó!”
“Biết chưa!”
Tưởng Tiểu Triều nghe anh nói xong, miệng bĩu ra như con vịt nhỏ, căng thẳng nhìn Hồ Dao.
Cậu bé cảm thấy Tưởng Hán đáng ghét cực kỳ, tự mình đ.á.n.h cậu bé thì thôi đi, vậy mà còn muốn Hồ Dao cũng đến đ.á.n.h cậu bé!
Hồ Dao sao nỡ, cậu bé ở trước mặt cô xưa nay ngoan ngoãn vô cùng, Tưởng Hán nói xong, cô chần chừ mãi không đồng ý.
Cô rõ ràng là không muốn nghe lời anh giả vờ không biết rồi!
Tưởng Hán liếc nhìn Tưởng Phục Triều từ từ lại nở nụ cười đắc ý dương dương, nheo mắt lại, mấy cái răng nhỏ lộ ra kia nhìn đặc biệt chướng mắt.
Hai mẹ con họ cứ đến lúc này lại đồng lòng gớm!
“Sau này Tưởng Phục Triều mà quậy, ông đây tính hết lên đầu em, xem anh có đ.á.n.h dẹp lép em không!” Anh trầm giọng dọa nạt.
“Dạ.” Hồ Dao gật đầu, rất sảng khoái đồng ý, dù sao ngày nào anh chẳng nói muốn đ.á.n.h dẹp lép cô.
“Tại sao con không ngoan lại đ.á.n.h mẹ chứ! Không được!” Hồ Dao bằng lòng, Tưởng Tiểu Triều không bằng lòng rồi.
Hai mẹ con đứng cùng một phe, có vẻ như Tưởng Hán bị loại ra ngoài, anh không vui rồi, bực bội hừ lạnh: “Đánh cả hai! Công bằng chưa?”
“Thế ba không thể không đ.á.n.h chúng ta được à!” Tưởng Tiểu Triều vẫn bất mãn.
“Không được, ông đây nhìn thấy mày là thấy khó chịu.”
“Sao ba lại thế chứ! Lúc con nhìn ba khó chịu con cũng có đ.á.n.h ba đâu!” Tưởng Tiểu Triều nhăn mặt.
“Mày giỏi thì đ.á.n.h thử một cái xem!” Tưởng Hán đen mặt, còn phản rồi, con trai đ.á.n.h ba!
Hai ba con nói qua nói lại lại cãi nhau rồi, Tưởng Hán lờ mờ còn có ý định đ.á.n.h con trai tiếp, Hồ Dao vội vàng nắm lấy cánh tay anh, chuyển chủ đề: “Tưởng Hán, kính cửa sổ vỡ rồi, anh sửa lại cho cẩn thận được không?”
“Buổi tối gió lớn, ngủ bị gió lùa sẽ cảm lạnh mất, anh lại không đắp chăn.”
Cô phát hiện Tưởng Hán cũng giống Tưởng Tiểu Triều, đều hay đạp chăn, tối qua cô đắp cho anh anh liền đạp ra.
Trong lời nói của cô mang theo ý quan tâm anh, sắc mặt Tưởng Hán dịu đi, đ.á.n.h giá cơ thể mỏng manh của cô: “Lạnh à? Thời tiết lạnh thì mặc kín đáo vào, còn để hở tay làm gì! Đừng có giống Tưởng Phục Triều suốt ngày phơi bụng ra!”
Nói đến hai câu sau, ánh mắt anh rơi vào cánh tay trắng ngần lộ ra ngoài của cô, lại nhíu mày, cơ thể cô chỗ nào cũng trắng, cánh tay lộ ra luôn rất ch.ói mắt.
Trời lạnh cũng tốt, quấn kín thêm cho anh!
Hồ Dao ngước mắt đối diện với sắc mặt mạc danh lại thay đổi của anh, bây giờ cô cũng rõ anh không thích cô để lộ một chút da thịt nào ra ngoài, chuyên chế bá đạo vô cùng.
Bây giờ mặc dù đã vào thu, nhưng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, ban ngày vẫn nóng, mọi người đều mặc áo cộc tay, để hở chút cánh tay bắp chân, đều rất bình thường, thiên vị anh lúc nào cũng chướng mắt cái điều bình thường này!
Bản thân anh còn thường xuyên không mặc quần áo cơ mà! Mùa hè lúc nóng nhất chỉ mặc mỗi cái quần đùi đi ngủ, chưa từng nghĩ đến cô cũng sẽ nóng, còn muốn bắt cô quấn thành cái bánh chưng!
“Ban ngày không lạnh.” Cô nghĩ đến trước đây anh lại không cho cô mặc váy, lại không cho cô làm cái này làm cái kia, có chút buồn bực.
Hồi nhỏ ba cô cũng chưa từng quản cô như vậy!
“Đúng vậy ạ, nóng ơi là nóng luôn.” Tưởng Tiểu Triều hùa theo, lại một lần nữa lật vạt áo lên để lộ cái bụng nhỏ tròn vo vỗ vỗ.
“Nóng thì cắt tóc đi!” Tưởng Hán liếc cậu bé.
“Con không muốn!” Tưởng Tiểu Triều không chịu: “Mẹ buộc tóc cho con là không nóng nữa rồi.”
Nói xong, cậu bé rất nâng niu sờ sờ cái chỏm tóc nhỏ của mình.
Hồ Dao nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của cậu bé, cong cong khóe mắt.
Tưởng Hán lướt mắt qua bọn họ, mạc danh lại thấy phiền lòng, lớn nhỏ đều không để anh bớt lo được!
…
Tưởng Tiểu Triều luôn không nỡ cắt tóc, tóc cậu bé mọc nhanh, đến bây giờ đã có thể tết thành một b.í.m tóc ngắn xíu xiu rồi.
Hồ Dao dẫn cậu bé lên trấn, người không biết còn tưởng cậu bé thật sự là một cô bé con. Lưu nãi nãi và Lưu gia gia mỗi lần nhìn thấy b.í.m tóc nhỏ của cậu bé, luôn cười sảng khoái, cũng nói cậu bé giống một cô bé con.
Tưởng Tiểu Triều vẫn không thích người khác nói mình là cô bé con, lần nào cũng sẽ nghiêm túc giải thích với người ta mình là con trai.
Sau này bị người ta nói nhiều rồi, ngược lại cũng không còn để tâm như lúc đầu nữa.
Có một ngày cậu bé chịu cắt tóc rồi, phồng má tức giận chạy đi mách Tưởng Hán, nói có một tên lưu manh nhỏ tưởng cậu bé là cô bé con nên đã hôn cậu bé.
Tưởng Hán bật cười: “Mày tự làm mình ẻo lả như đàn bà, ai biết mày là đàn ông đích thực!”
“Nhưng mà con là con trai con cũng sẽ không hôn các bạn gái khác nha! Con chỉ hôn mẹ thôi.” Tưởng Tiểu Triều bĩu môi, bị người khác hôn tức giận vô cùng.
Ngay lúc đó cậu bé đã đ.á.n.h nhau với người ta một trận, đ.á.n.h xong đ.á.n.h thắng rồi vẫn không vui.
“Ai cho mày hôn mẹ mày? Tưởng Phục Triều mày với mấy tên lưu manh nhỏ khác thì có gì khác nhau, sau này đi mà hôn vợ mình!” Tưởng Hán nghe thấy câu cuối cùng của cậu bé, bực bội gạt cậu bé ra, không nghe cậu bé lải nhải nữa.
Lần này anh về sớm, chuyện làm ăn bên Đường Hạo Phi vẫn còn rất nhiều việc chưa giải quyết xong, lô trà thu hoạch mùa thu trước đó trong quá trình vận chuyển cũng xảy ra chút vấn đề, ngày nào anh cũng bận rộn muốn c.h.ế.t, Tưởng Phục Triều ngày nào cũng làm anh ngứa mắt!
“Con làm gì có vợ, con vẫn là trẻ con mà.” Tưởng Tiểu Triều chu cái miệng nhỏ.
Hồ Dao nghe cuộc đối thoại của hai ba con họ, cảm thấy buồn cười, cô nhìn họ một cái, tiếp tục đan chiếc áo len nhỏ trong tay.
“Cái con nhóc đó, sau này mày lấy nó luôn đi.” Tưởng Hán có ấn tượng không tồi với Tiểu Nha. Lâm Chiêu Đệ là mẹ kế của cô bé, cùng với ba cô bé còn nợ anh một khoản tiền chưa trả, bây giờ một người c.h.ế.t một người điên rồi, khoản tiền đó của anh có thể nói là đổ sông đổ biển.
Tục ngữ có câu cha nợ con trả, con nhóc đó dứt khoát làm vợ Tưởng Phục Triều cho xong. Với cái loại ngốc nghếch như nó, sau này lấy được cô vợ tốt đẹp gì, anh làm ba, định trước cho nó luôn cho rồi.
“Con không thèm.” Tưởng Tiểu Triều nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Sau này con muốn kết hôn với mẹ cơ! Con muốn mẹ làm vợ con!”
“Hừ.” Tưởng Hán nhịn không được cười, trước khi ra khỏi nhà lại đ.á.n.h cậu bé một trận.
“Ông đây có lòng tốt tìm vợ cho mày, mày lại cả gan dám đòi vợ của ông đây! Tưởng Phục Triều, mày là đồ biến thái à!”
“Hôm nay ba mày không đ.á.n.h mày cho bình thường lại không được!”
“…”
Hồ Dao hơi ngượng ngùng, trong lúc Tưởng Tiểu Triều gào cái giọng nhỏ xíu vẫn rất không phục, cô đặt đồ trong tay xuống qua can ngăn.
Anh làm gì mà nghiêm túc thế, coi lời trẻ con nói là thật. Con trai bây giờ còn chưa đến ba tuổi rưỡi, lấy vợ lấy vủng gì, thằng bé lơ mơ làm sao mà hiểu được.
