Tình Nhân Thật Sự Của Chồng - Chương 6
Cập nhật lúc: 18/09/2026 01:02
Diệp Thanh Thanh thấy tôi không tiếp tục cãi, lại tưởng tôi sợ, càng trở nên đắc ý:
“Cô tự nhìn lại mình đi. Bộ quần áo cô đang mặc là mẫu đồng phục trường mới thay đổi trong năm nay, chỉ người mới nhập học mới được phát.
Những khóa cũ và giảng viên đâu có mặc kiểu này.
Cô lừa được vài người không biết chuyện thôi, một tân sinh viên mà cũng dám giả thành giảng viên? Tôi chỉ cần nhìn một cái đã biết!
Ban đầu thì dùng AI giả giọng để dọa tôi, bây giờ lại kéo thêm người tới diễn cùng. Cô không thấy mệt sao? Dù sao cũng sắp tới trường rồi, khi ấy lời nói dối của cô lập tức bị vạch trần. Tôi muốn xem cô còn chống chế kiểu gì!”
Tôi chỉ nhàn nhạt cười:
“Được, tới lúc đó chúng ta cứ xem ai mới là người nói dối.”
Tàu cao tốc không lâu sau đã đến ga. Diệp Thanh Thanh kéo hành lý, trước khi xuống còn cố tình va mạnh vào vai tôi.
Tôi xoa nhẹ bả vai, đang định chào người tới đón.
Hai mắt Diệp Thanh Thanh lập tức sáng lên, giọng ngọt đến mức khác hẳn lúc nãy:
“Thầy Chu Hạo! Sao thầy lại ở đây? Thầy tới đón ai vậy ạ?”
Chu Hạo khẽ gật đầu:
“Tôi tới đón bạn gái. Cô ấy tới rồi.”
Nói xong, anh trực tiếp bước về phía tôi.
Sắc mặt Diệp Thanh Thanh lập tức cứng lại, vô thức quay đầu nhìn.
Chu Hạo mỉm cười nhận lấy hành lý trong tay tôi rồi giới thiệu:
“Đây là bạn gái tôi, đồng thời cũng là giảng viên mới chuyển đến phân hiệu – Tô Ý.”
Tôi khẽ nhướng mày nhìn Diệp Thanh Thanh. Gương mặt cô ta lập tức trắng bệch, cả người gần như cứng đờ:
“Sao… sao có thể…”
Chu Hạo còn định tiếp tục giới thiệu, nhưng tôi đã cười đầy ẩn ý:
“Không cần đâu. Trên chuyến tàu vừa rồi, cái tên Diệp Thanh Thanh tôi đã nghe tới quá nhiều lần.”
Mặt cô ta càng trắng hơn, vội vàng viện một lý do rồi kéo hành lý bỏ đi.
Chu Hạo có chút khó hiểu:
“Lạ thật, bình thường Diệp Thanh Thanh ở trường khá lễ phép, hôm nay sao kỳ vậy.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Có lẽ cô ta chỉ lễ phép trước mặt những người mà cô ta cho rằng cần phải lễ phép thôi.”
Chu Hạo cũng không suy nghĩ thêm, giúp tôi mang hành lý ra khỏi nhà ga.
Sau khi tới trường, tôi kể lại toàn bộ sự việc cho hiệu trưởng. Ông tức giận đến mức sắc mặt thay đổi, liên tục cam đoan sẽ điều tra và cho tôi câu trả lời.
Tôi còn nhấn mạnh rằng chuyện này có lẽ không chỉ nằm ở một mình Diệp Thanh Thanh. Suốt dọc đường cô ta liên tục lấy danh nghĩa “hội sinh viên” để đe dọa người khác, cách hành xử cũng rõ ràng đã thành thói quen. Nếu chỉ xử lý riêng một cá nhân, rất có thể vẫn chưa giải quyết được vấn đề.
Hiệu trưởng suy nghĩ hồi lâu rồi nghiêm túc nói:
“Cô yên tâm, nhà trường nhất định sẽ kiểm tra và chấn chỉnh những biểu hiện lạm quyền như vậy!”
Có lời đảm bảo đó, tôi mới tạm thời yên tâm rời đi.
Quả nhiên phía trường xử lý rất nhanh. Chưa tới buổi chiều, tôi đã nhận được thông báo từ ban giáo vụ.
Trong thông báo ghi rõ: Diệp Thanh Thanh có hành vi lăng mạ, bịa đặt và vu khống giảng viên, vi phạm nghiêm trọng quy định của trường, vì vậy bị xử lý kỷ luật và phải kiểm điểm. Đồng thời, hội sinh viên cũng bị yêu cầu tạm đình chỉ hoạt động của những thành viên liên quan để phục vụ điều tra.
Kết quả này tuy chưa hoàn toàn khiến tôi hài lòng, nhưng vì nhà trường vẫn đang tiếp tục xác minh nên tôi tạm thời không truy cứu thêm.
Không ngờ vừa bước vào tòa giảng đường, tôi đã bị một đám người vây kín.
Người đứng đầu chính là Diệp Thanh Thanh. Cô ta lao tới rồi đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi, khóc nghẹn:
“Cô Tô Ý, em không biết mình đã đắc tội với cô ở đâu. Xin cô rộng lượng bỏ qua cho em!
Em chỉ là một sinh viên bình thường, còn cô là giảng viên, em làm sao đấu lại cô được! Em khó khăn lắm mới thi vào đại học, xin cô cho em một cơ hội.”
Tôi cau mày:
“Bây giờ cô lại muốn diễn trò gì?”
Đúng lúc sinh viên tan học, những người xung quanh nghe tiếng khóc của cô ta liền dừng lại xem.
Thấy đám đông càng lúc càng nhiều, Diệp Thanh Thanh lại càng khóc lớn:
“Cô Tô Ý, lúc trên tàu em không biết cô là giảng viên, đó là lỗi của em. Nhưng em thật sự không thể ghi nhớ gương mặt của tất cả thầy cô. Em không cố tình không chào cô.
Nếu em biết chỉ vì không chủ động chào cô mà sẽ bị trường kỷ luật, em nhất định đã học thuộc ảnh của tất cả giảng viên. Xin cô bỏ qua cho em lần này.”
9
Thấy cô ta càng nói càng cố tình bóp méo nguyên nhân, tôi nghiêm giọng:
“Diệp Thanh Thanh, lại bắt đầu bịa đặt nữa sao?”
Sắc mặt Diệp Thanh Thanh lập tức lộ vẻ sợ hãi, như thể bị tôi dọa:
“Xin lỗi cô Tô Ý, em không dám nữa. Cô nói thế nào em cũng nghe, chỉ mong cô tha cho em.”
Đúng lúc ấy, Chu Hạo chen qua đám đông bước vào, ngạc nhiên hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Diệp Thanh Thanh giống như lập tức tìm được chỗ dựa, vội nhào tới khóc:
“Thầy Chu Hạo, xin thầy giúp em! Em vô tình đắc tội với cô Tô Ý, bây giờ nhà trường xử lý kỷ luật em, em cũng không còn cơ hội xét các danh hiệu nữa. Bốn năm đại học của em coi như xong rồi!”
Chu Hạo đỡ cô ta dậy, khẽ cau mày:
“Đừng kích động, có gì cứ từ từ nói. Tô Ý không phải người không nói lý.”
Nhưng Diệp Thanh Thanh vẫn quỳ lì dưới đất, nghẹn ngào:
“Không được! Chỉ khi nào cô Tô Ý chịu tha thứ thì em mới dám đứng lên. Hôm nay dù thế nào em cũng phải xin được cô ấy bỏ qua.”
